Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta là Thực Sắc – Chương 133

Ta là Thực Sắc

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khiến người ta tinh tẫn nhân vong là kỹ năng sống bậc

nhất.

Nhưng Hàn Thực Sắc tôi là người nói được làm được, lựa

ngày không bằng gặp ngày, tôi quyết định luôn, đêm nay sẽ chính thức cùng tiểu

Đồng Diêu chân thành thẳng thắn gặp mặt.

Trở ngại duy nhất là… Đồng

Diêu say mất rồi.

Cũng khó trách, từ tên ăn chơi số một đến tên ăn chơi

số mười đều chỉ e thiên hạ không loạn, dám ép Đồng Diêu nhà chúng tôi uống cạn

cốc rượu trên tay bọn hắn, không được để thừa một giọt nào.

Phá hoại nhân duyên người ta là bị trời phạt đấy, cái

lũ khốn nạn, phá hỏng ML[1] của

chúng tôi, tôi nguyền rủa cho bọn hắn người nào cũng không cứng lên được!!!

Tuy nghiệp lớn trên giường tạm thời gặp trở ngại nhưng

tôi không hề từ bỏ ý định.

Hàn Thực Sắc tôi một khi đã định nhất quyết phải làm

bằng được!!!.

Tàn cuộc chơi, Đồng Diêu đã say mèm, chân không còn

đứng vững.

Tôi với Bông tai đệ đệ đồng tâm hiệp lực đưa hắn về

nhà. Bông tai đệ đệ quả thực chỉ nhìn mắt đã hiểu ý.

Đợi sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Đồng Diêu, không dám

hít lấy một hơi đã rời đi ngay.

Nhà Đồng Diêu thuộc chung cư cao cấp, phong cách trang

trí đơn giản hiện đại, thoải mái mà thành thục.

Lúc này Đồng Diêu nằm trên giường, vì mới rồi bị tôi

với Bông tai đệ đệ dìu đi nên quần áo xộc xệch, rượu bốc lên mặt khiến bờ môi

càng thêm mọng đỏ, như đang mời gọi tôi ăn hắn.

Thực ra tôi bây giờ có thấy bạn học Đồng Diêu chùi

m//ô//n//g ở toa lét đi chăng nữa cũng sẽ nghĩ là hắn đang quyến rũ tôi.

Thế nên tôi tháo trâm cài trên đầu ra, mái tóc xõa đổ

che lấp phần lưng.

Tôi cắn môi dưới bày ra vẻ quyến rũ của nữ sắc quỷ

phong lưu, đi về phía thư sinh đang nằm bất tỉnh nhân sự trên giường.

Tôi muốn lấy âm bổ dương!!!

Tuy trận thế tôi bố trí không tệ nhưng khi thực sự tới

gần Đồng Diêu, lòng tôi vẫn có chút xíu lo lắng.

Nhưng nhìn bộ ngực cơ bắp săn chắc, nhìn hầu kết

chuyển động khêu gợi của Đồng Diêu, nhìn Đồng Diêu vì khát nước mà vô thức l//i//ế//m

môi, tất thảy lễ nghĩa liêm sỉ trong chớp mắt đã bị tôi đá bay đến quảng trường

Thiên An Môn.

Đồng Diêu, dương của ngươi cống hiến cho ta đi!!!

Vừa nghĩ thế vừa trưng ra bộ mặt dữ tợn, nước miếng

tong tỏng nhào lên người Đồng Diêu.

Hẳn là đói khát lâu lắm rồi, tôi không buồn để ý tới

hình tượng, ngồi trực tiếp lên người Đồng Diêu, như con khỉ chịu đói ba trăm

năm thấy một quả chuối to lớn chắc nịch, gấp gáp lột vỏ hắn.

Thương thay cho chiếc áo lót của Đồng Diêu đã bị móng

vuốt của con sói mẹ tôi đây xé tan thành từng mảnh nhỏ.

Thân trên của Đồng Diêu đã trần trụi.

Thân trên chất lượng vô cùng tốt, cơ bắp rắn chắc lại

không nổi quá mức, màu da khỏe mạnh, bóng loáng mềm mại, hơn nữa không có lông

ngực rậm rạp như áo lông thật ghê tởm.

Đúng là báu vật nha.

Tuy đồ trước mắt vô cùng ngon miệng nhưng tôi rất tỉnh

táo.

Tôi rất rõ cái mà tôi thực sự cần hôm nay chính là

phần ở dưới, tiểu Đồng Diêu!!!

Cho nên không tạm dừng gì hết, tay của tôi lại mò tới

thắt lưng của hắn.

Lần này số may, không có hỏa hoạn, không có lũ lụt,

khí ga không rỉ, bọ ngựa dế cũng không tới phá đám, những người qua đường giáp

như bác gái trong tổ dân cư cũng không đến hô tạm dừng.

Ý của tôi là tôi vô cùng thành công cởi bỏ quần của

Đồng Diêu.

Bất kể là quần ngoài hay cái quần lót thần thánh mà

vướng víu kia.

Giây phút nhìn tiểu Đồng Diêu, tôi kích động thở không

ra hơi, quả tim bé nhỏ thiếu chút nữa va vỡ xương sườn, mà mũi tôi lúc này căng

cứng như bị nhét bi vào, lên trên 45 độ nhất định có thể thấy đầu của tôi, mà

đồng tử của tôi thì mở to như chuông vậy, người nào dám lấy mâm ra đón, hai con

mắt tôi dám rơi xuống ngay.

Cởi đến rồi, đến rồi, đến rồi!!!

Tiểu Đồng Diêu tôi nhung nhớ bao năm quả nhiên không

phụ sự kỳ vọng của tôi.

Sờ một cái, bề ngoài sáng bóng trắng mềm.

Đo một cái, độ dài vừa vặn.

Ôm một cái, vóc dáng tiểu Đồng Diêu đủ lớn.

Bẻ một cái… bất cẩn làm Đồng Diêu tỉnh lại.

Đương lúc tôi đắc ý vênh váo bỗng phát hiện ra không

biết Đồng Diêu đã mở mắt nhìn tôi từ lúc nào.

Tôi chỉ có thể nhếch miệng cười cứng đờ: “Chim của

huynh đài nuôi tốt đấy.”

Đồng Diêu vẫn nhìn tôi, không khóc không cười, không

hò chẳng hét, mắt như mây nhẹ trôi lững lờ.

Tôi thở dài, tự động vén áo mình lên, khí khái cầm lấy

tay hắn ấn vào bộ ngực trắng mịn của mình, nói “Ta không chiếm tiện nghi của

ngươi đâu, xoa lại đi.”

Đồng Diêu không xoa lại, mắt hắn lóe lên ánh sáng hắc

ám, sau đó chân dài kẹp lấy tôi, thế rồi tôi bị ngọn núi lớn là hắn áp đảo.

Thân người Đồng Diêu chứa toàn rượu ngon nên nóng rừng

rực.

Làn da hắn mang theo ma lực say lòng người, da thịt

chúng tôi đụng chạm chỗ nào cũng bị hắn làm mềm nhũn cả đi.

Hơi thở hắn, hơi thở của đàn ông, làn khói mờ quyện

lẫn hơi rượu nồng phà vào mũi tôi.

Trong cơ thể tôi như có một bàn tay đang gãi không

ngừng, kiều diễm mà mất hồn.

Mắt của hắn chứa một loại mê ly, phủ lên một lớp sương

mù mỏng tang, đằng sau lớp sương mù ấy có một ý nghĩ kiên định.

Hắn nói: “Vợ à, anh muốn em.”

Giọng nói dịu dàng như nước, nóng bỏng như lửa.

Nghe vậy tôi kích động đến lệ nóng doanh tròng, nước

mũi bay tứ tung.

Đồng Diêu, ta cũng muốn ngươi.

Đây mới đúng là tâm đầu ý hợp.

Đồng Diêu cúi người muốn hôn tôi nhưng tôi quay đầu

đi, hếch mũi rồi nói: “Đừng làm mấy thứ vô ích thế, thời gian quý báu, trực

tiếp làm chính sự đi!!!”

Nói xong tôi vô cùng phối hợp thuần thục cởi cho sạch

sành sanh, sau đó nằm lên giường, nói với giọng hiên ngang lẫm liệt: “Đến đi,

nã pháo ta đi!!!”

Dù cho Đồng Diêu uống say, nghe được lời ấy cột sống

cũng mềm ra.

Tôi cảm thấy hành vi này quá mức nữ vương, sẽ làm tiểu

Đồng Diêu sợ hãi rụt lại mất, nếu rụt lại rồi sẽ phí phạm bao nhiêu thời gian.

Nên tôi quyết định phải yêu nghiệt một chút.

Tôi khép hờ đôi mắt, mắt phượng dịu dàng quyến rũ rồi

đưa tay đặt lên ngực mình, vuốt ve đầy mê hoặc từ trên xuống dưới, từ trái qua

phải.

Chiêu này không tồi, khóe mắt tôi lướt nhìn tiểu Đồng

Diêu bắt đầu ngóc lên.

Miệng tôi sáng lên sắc đỏ hồng, hé ra nụ cười d//â//m đ//ã//n//g

đắc ý.

Đồng Diêu thuận theo nguyện vọng của tôi, thân mình

hắn lại đè lên tôi lần nữa.

Sau đó, tiểu Đồng Diêu chạm vào cửa động của tôi.

Tôi nhắm mắt lại, ra vẻ hờ hững nhưng trong lòng con

sói mẹ lại tru lên: “Chim ơi, cứ mặc sức bay về phía ta đi, tổ chim ấm cúng

đang chờ đợi ngươi đây!!!”

Tuy tôi không thấy được nhưng lúc này từng tế bào

trong cơ thể đều trở nên mẫn cảm.

Vì thế tôi cảm nhận được Đồng Diêu lấy tay đỡ tiểu

Đồng Diêu chuẩn bị đi vào cơ thể tôi.

Tôi kích động tới mức máu không ngừng sôi lên như cháo

gạo kê.

Sau khi tiến vào, từ trong cơ thể Đồng Diêu phát ra

một tiếng r//ê//n rỉ thỏa mãn mà kiềm nén.

Cùng lúc ấy cơ thể tôi được lấp đầy.

Nói cách khác, tiểu Đồng Diêu đã vào được rồi.

Cảm giác này tuyệt vời không gì sánh bằng, xương cốt

trong người như đã say khướt, tê dại vô cùng.

Hai tay tôi quàng chặt lên cổ Đồng Diêu, chuẩn bị cùng

nhau mây mưa một phen.

Có lẽ là do uống rượu nên động tác của Đồng Diêu có

phần thô bạo nhưng thô bạo như thế lại khiến đam mê của chúng tôi càng thêm

cuồng nhiệt.

Tôi cắn môi dưới, ngón tay cào loạn lên lưng hắn.

Không thể trách tôi, tư vị ấy thật sự là mất hồn!!!

Lần nào Đồng Diêu không xông lên là cơ thể tôi như

dùng thuốc kích thích, loại thuốc ấy khiến cả thể xác lẫn tinh thần tôi trở nên

mê loạn.

Trong đầu tôi có một giọng nữ cao ra sức mà xướng lên

khúc dân ca: “Cây loa kèn nở hoa đỏ rực, hây duô, hây duô, hây duô duô…”

Đột nhiên tiếng ca dừng lại.

Sau đó, thế giới chợt im ắng.

Tiếp sau đó, Đồng Diêu rời khỏi người tôi.

Tôi cho rằng hắn phải đi lấy đồ chơi tình thú đã giấu

kỹ để ký ức về lần đầu tiên của chúng tôi càng đẹp hơn.

Nhưng không hề, bạn học Đồng Diêu nằm xuống bên cạnh

tôi, rồi… ngủ mất.

Đơ ra một lúc, tôi mới thương tâm mà kinh hãi nhận ra:

Đồng Diêu, làm xong rồi.

Dù trong quá trình này tôi rơi vào trạng thái mê loạn

nhưng mà trên tủ đầu giường có một cái đồng hồ báo thức, cho nên, tôi rất rõ

ràng, rất vững tin, tôi dám lấy m//ô//n//g mình ra bảo đảm, vừa rồi Đồng Diêu chỉ

cứng có một phút đồng hồ.

Một phút là khái niệm gì chứ.

Hàn Thực Sắc tôi bình thường đi tiểu tính cả chùi m//ô//n//g

mặc quần phải năm phút mới xong.

Một phút, đi tiểu cũng chẳng được tận hứng!!!

Thế mà Đồng Diêu giải quyết tôi trong có một phút đồng

hồ!!!

Chẳng nhẽ Hàn Thực Sắc tôi gặp đúng phải con sói một

đêm bảy lần, mỗi lần một phút trong truyền thuyết?

Tôi ngửa mặt nhìn trời, lệ rơi lã chã, nước mũi chảy

tới môi cũng không lau đi.

Báo ứng, đúng là báo ứng.

Hàn Thực Sắc tôi đã xem hết chim chóc trong thiên hạ,

rốt cuộc chim Đồng Diêu nhà tôi lại chỉ nhìn mà không xài được.

Bảo tôi làm sao chịu nổi, làm sao chịu nổi đây!!!

Tôi liên tiếp cụng đầu vào tủ, chết đi chết đi, ông

trời hãy thu nhận ta đi!!!

[1]

ML: Make love

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta là Thực Sắc
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...