Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư – Chương 27

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Tác giả: Mèo Thủy Tinh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

36.

Rời khỏi Song Nguyệt thành, ta và Quý Thành Ngọc tiếp tục hành trình trừ yêu diệt quái.

Ban đầu mọi chuyện đều thuận lợi.

Mãi đến mùa đông, chúng ta vô tình xâm nhập vào sào huyệt của Yêu Tôn ở bờ Thương Minh.

Hai người đối đầu với hàng ngàn yêu vật.

May thay, có người trong sư môn của Quý Thành Ngọc đến ứng cứu, nếu không hậu quả khó lường.

Yêu Tôn trọng thương, được đồng bọn đưa đi.

Ta gần như không bị gì.

Chỉ là Quý Thành Ngọc luôn xông pha tuyến đầu, thương thế nghiêm trọng, không thể kịp trở về đón năm mới.

Đợi đồng môn của chàng rời đi, một mình ta ở lại chăm sóc.

Đến khi thương thế của chàng khá hơn, cả hai mới lên đường trở về nhà cũ của Quý Thành Ngọc ở trấn Long Hưng.

Khi ấy đã là cuối xuân năm sau.

Tiện đường còn phải xử lý mấy chuyện như hương vân, Nhị Cẩu…

Quan trọng nhất là… đón Tiểu Bạch.

Quý Thành Ngọc đưa bộ y phục đã chuẩn bị sẵn cho Tiểu Bạch cho ta, bảo:

“Lần này, để nàng đi.”

“Vì sao?” – Ta cau mày.

Chàng đã bảo hộ Tiểu Bạch không biết bao nhiêu lần rồi, thêm một lần nữa thì đã sao?

Quý Thành Ngọc vẫn kiên định:

“Ta đã nói với mẫu thân, sẽ thành thân với nàng.

Đã có lòng muốn cưới, thì theo lý lẽ, không thể vướng víu với người khác, kể cả nữ yêu…

Nàng hiểu mà.”

Thật biết giữ đạo đức làm chồng.

Ta im lặng không nói, cầm lấy y phục, đợi Tiểu Bạch hiện thân.

Thỏ nhỏ vẫn ngây thơ như kiếp trước, đáng yêu ngờ nghệch.

Khác với kiếp trước luôn miệng gọi “Quý đại ca”, đời này con bé lại dính lấy ta hơn:

“Trúc Sênh tỷ ơi, kể chuyện nhân gian cho muội nghe với!”

“Trúc Sênh tỷ, đây là vòng hoa muội kết tặng chị.”

“Trúc Sênh đừng gả cho Quý đại ca, gả cho muội đi!

Muội biết đào hang đó!”

Tiểu Bạch xuất hiện khiến Tiểu Hoàng như gặp kình địch.

Hai đứa ngày ngày tranh sủng trước mặt ta.

Cho Tiểu Bạch viên kẹo trước, Tiểu Hoàng lập tức tru lên rền rĩ.

Cho Tiểu Hoàng trước, Tiểu Bạch liền tròn mắt, tội nghiệp nhìn ta không chớp.

May mà Tiểu Hắc chín chắn hơn.

Nó đứng trên vai ta xem kịch, còn bình phẩm:

“Tiểu Hoàng, khóc cạn nước mà không rơi được giọt nào à?

Ráng ép ra tí nước mắt coi!”

“Tiểu Bạch, đúng rồi, chính là ánh mắt đó!

Đừng chớp mắt, sâu sắc thêm chút nữa!”

Sau này, Tiểu Bạch dựa vào lợi thế hóa hình, học theo ta ôm bóp Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng không chịu thua, thề rằng nhất định phải tu thành người, cùng Tiểu Bạch phân cao thấp một trận.

Trên đường về nhà, Quý Thành Ngọc mua một chiếc xe ngựa.

Chàng đánh xe, bốn chúng ta ở trong.

Không lúc nào yên.

Một lũ tổ tông nhỏ.

Rõ ràng ồn đến nhức đầu, vậy mà khi nhận ra, ta lại đang cười.

Ta vén rèm, ngồi bên cạnh Quý Thành Ngọc.

Chàng nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt hiền hòa:

“Mệt rồi à? Có muốn dừng lại nghỉ một lát không?”

Giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta chỉ muốn dựa vào.

Ta nghiêng người, tựa đầu lên vai Quý Thành Ngọc:

“Không cần.

Cho ta mượn vai chàng ngủ một lát là được rồi.”

Trên người chàng vẫn là hương thơm dịu nhẹ, khiến người khác thấy an tâm.

“Vậy ôm chặt một chút, coi chừng ngã khỏi xe.”

Xe ngựa nhẹ nhàng lắc lư.

Cuối xuân đầu hạ, gió mát hiu hiu.

Thời tiết thật thích hợp để mơ một giấc mộng đẹp.

Lòng ta chợt dấy lên một tia tham luyến:

“Nếu có thể cứ mãi như thế này thì tốt biết bao.

Có bằng hữu bên cạnh, lại có… Quý Thành Ngọc.”

Ở lại đi.

Đợi khi chàng thật lòng yêu ta, ta sẽ ở lại.

Bất chợt, bên má chạm phải một giọt nước lạnh.

Tựa như mưa phùn.

Quý Thành Ngọc khẽ gọi ta:

“Trúc Sênh, sắp mưa rồi, nàng vào trong trước đi.

“Ta sẽ đánh xe nhanh đến ngôi làng gần nhất trú chân.”

Ngồi trong xe, ta chợt nghĩ đến một cụm từ:

Mộng đẹp dễ tỉnh.

Tiệc vui chóng tàn.

Quý Thành Ngọc rồi cũng sẽ trở lại vị trí của một vị Thần.

Còn tất cả những điều khiến ta lưu luyến, suy cho cùng… cũng chỉ là một vở kịch do chàng cùng ta diễn ra trong trò chơi công lược này mà thôi.

Tiểu Bạch, Tiểu Hoàng… mỗi người rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình.

Còn ta, vẫn là cơn gió tự do ấy.

Có lẽ, sẽ thổi qua thế gian này.

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Thổi qua cánh đồng nơi Tiểu Bạch từng chạy nhảy;

Thổi qua tiệm kẹo Tiểu Hoàng từng mê mẩn;

Thổi qua bầu trời nơi Tiểu Hắc từng dang cánh;

Thổi qua tà áo tung bay của Quý Thành Ngọc…

Như vậy, cũng đủ rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...