Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Bí Mật – Chương 75

Suỵt! Bí Mật

Tác giả: Bồ Tam Tư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chúng sinh bình đẳng, cực lạc tịnh uế, lạy Chúa thương xót muôn vật, muôn vật cùng nhau tồn tại."

"Chúng sinh bình đẳng, cực lạc tịnh uế, lạy Chúa thương xót muôn vật, muôn vật cùng nhau tồn tại."

Trong ngõ nhỏ, một nam một nữ nắm tay nhau chạy trốn, cả hai tuổi hãy còn nhỏ, trên người chồng chất vết thương, gầy trơ cả xương, bước chân lảo đảo, gương mặt tràn ngập sợ hãi.

"A!"

Cô bé tẽ ngã, cậu bé quay đầu nhìn.

"Chạy mau, đừng dừng lại, chạy mau!" Cô bé đẩy tay cậu bé, cô không còn sức lực nào, bọn họ trăm ngàn cay đắng mới chạy thoát được, bây giờ chỉ còn có một người có thể chạy đi: "Chạy mau, nhanh lên!"

Cậu bé ngập ngừng chần chờ, cậu đã phải chịu đựng biết bao thống khổ, nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần, cậu chùi hai giọt nước mắt trong suốt, xoay người, liều mạng chạy đi.

Thấy cậu bé đã chạy thoát, cô bé vừa vui mừng lại sợ hãi, kết cục tốt nhất khi rơi lại vào tay đám người kia chính là cái chết.

Cô bé chật vật đứng lên, còn chưa kịp đứng thẳng đã bị một bàn tay to lớn siết chặt cổ, cô dùng sức đá chân vào đối phương, bỗng chốc có đến mấy chục bóng áo đen xuất hiện khiến cô kinh sợ.

"Phản bội Chúa, xử phạt như thế nào?"

"Giết!"

Nhóm người áo đen đồng loạt nói.

Dưới ánh trăng, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, cổ của cô bé bị vặn gãy, rơi xuống, máu tươi bắn đầy đất, đôi mắt vẫn còn trợn tỏ không cam lòng.

"Thánh Nữ đến thiên đường tạ tội với Chúa!" Người dẫn đầu nhóm áo đen nói.

"Chúa Trời vạn tuế!" Nhóm người áo đen phụ họa.

Ánh trăng soi rọi khắp con đường vắng vẻ, nổi bật một thi thể vặn vẹp bị vứt bỏ trên mặt đất.

*

Ở bên cạnh hồ đá có một bức tượng thiên sứ khổng lồ, một ảo thuật gia đang dùng một cây gậy biểu diễn phép thuật.

Ông thành công bay lên, xung quanh là tiếng vỗ tay náo nhiệt, người đến xem có đến cả trăm, tiếng reo hò vang lên hết lần này đến lần khác.

Trong chợ, người đến người đi nườm nượp, có người bán hương liệu, có tiệm thợ rèn, buôn bán trái cây...

"Thực sự đây là ảo cảnh trong trò chơi ư?" Đường Kiền uống một chén canh nấm, quay đầu nhìn buổi biểu diễn ảo thuật.

"Không biết có phải trong trò chơi hay không mà cậu còn dám uống..." La Lịch chỉ chỉ tay vào chén canh của cậu.

Đường Kiền cứng họng, dầu mỡ dính đầy trên miệng không thèm lau: "Nhưng quá ngon, không hề lỗ, mấy anh uống thử đi!"

Không ai đáp ứng cậu, cậu đành hậm hực thu hồi tay, không vui chỉ vào Thương Trọng Lệ: "Tên khốn nhà anh vừa vào ảo cảnh đã giả bộ lạnh lùng!"

Thương Trọng Lệ đang khoanh tay trước ngực thì buông xuống, khẽ nhíu mày: "Giả bộ lạnh lùng? Cái này gọi là luôn duy trì tính cảnh giác cao độ."

Đường Kiền giả bộ theo bộ dạng của đối phương: "Cái này gọi là luôn duy trì tính cảnh giác cao độ~" Nói xong thì lè lưỡi.

Ngồi một lát ở trong chợ, đột nhiên Đường Kiền cảm khái: "Wow~", ba người bèn nhìn về phía cậu.

"Sao vậy?" Sở Nhuế hỏi.

Đường Kiền giữ kín nhu bưng: "Anh nhìn kìa, có người da đen, người da trắng..."

"Thì?"

"Ai cũng đang nói tiếng Trung."

Sở Nhuế, Thương Trọng Lệ: "..."

La Lịch buồn cười: "Chậc chậc, sao mà cậu đáng yêu quá vậy?"

Đường Kiền làm bộ ghét bỏ trừng mắt: "Ai mà đáng yêu? Tôi là pháp sư oai phong lẫm liệt, anh biết chưa hả?!"

"Được, được, được." La Lịch bất đắc dĩ đáp lời.

Một tiếng thét chói tai vang lên phá vỡ không gian.

"A ——" Một người phụ nữ rơi xuống từ trên lầu, đ//â//m xuyên qua lều trại, phá nát quầy hàng trái cây, đầu đập xuống đất, máu tươi lênh láng chảy ra.

"...!"

Sự tình xảy ra đột ngột khiến Sở Nhuế giật mình hoảng sợ, thi thể của người phụ nữ kia đang nằm trước mặt anh.

Mọi người bắt đầu vây quanh.

Xuyên qua đám người, Sở Nhuế bắt gặp một bóng người quen thuộc.

Người kia cũng nhìn thấy anh, trong nháy mắt liền bỏ chạy.

Sở Nhuế đuổi theo ngay lập tức.

Thương Trọng Lệ theo sát ngay phía sau, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp.

Sở Nhuế túm lấy tay đối phương: "Chạy đi đâu?"

Đối phương quay đầu, nở nụ cười hì hì xin khoan dung: "Trùng hợp thật đó, sao mà trùng hợp quá đi! Ha ha ha ha ha ha!"

Thương Trọng Lệ cũng nhận ra đối phương: "Cam Hiểu Hiểu?"

Cảm Hiểu Hiểu chào hỏi: "Hello, anh đẹp trai, wow, đúng là chúng ta có duyên với nhau rồi."

"Không phải em đã nói em không tham gia trò chơi nữa à?" Sở Nhuế tỏ vẻ tức giận.

"A..." Cam Hiểu Hiểu xoa xoa gáy, hai mắt đảo liên tục, là biểu hiện của việc nói dối.

"Không được nói dối!" Sở Nhuế nghiêm khắc quát.

Cam Hiểu Hiểu nhăn mặt: "Dạ, em lừa anh...!Em vẫn còn ở trong trò chơi."

"Tại sao? Không đủ tiền? Không đủ thì anh có thể đưa tiền thưởng của anh cho em."

"Nhưng không giống nhau.

Đó là tiền của anh!"

Sở Nhuế vẫn không hề, không khí bắt đầu giương cung bạt kiếm.

Đường Kiền thấy tình thế không ổn thì hòa giải: "Ôi chao, quan tâm tiền của anh ấy làm gì, mọi người đừng đứng giữa đường được không, muốn nói gì thì bình tĩnh rồi nói.

Hai người cũng quen nhau mà, anh Sở Nhuế, anh cũng không tinh ý gì hết, quen một cô gái xinh đẹp như vậy mà không giới thiệu cho em một chút à?"

Cam Hiểu Hiểu được khen, tâm trạng cũng hòa hoãn hơn nhiều, ánh mắt Sở Nhuế vẫn còn sáng quắc, nhìn chằm chằm cô trong chốc lát rồi buông tay ra: "Tùy em." Nói xong, anh xoay người rời đi.

Cam Hiểu Hiểu muốn nói lại thôi, dẩu môi, hai mắt hầm hập nước.

"Anh ấy là như vậy mà, em đừng khóc chứ!" Đường Kiền lấy khăn giấy ra, La Lịch đứng ở một bên liếc nhìn cậu một cái, sau đó xoay người đuổi theo Sở Nhuế.

Thi thể vừa nãy được được dọn dẹp, những người vây xem cũng đã tản ra, chỉ để lại một vũng máu trên mặt đất.

"Em đến sớm hơn các anh hai ngày, nơi này rất lớn, là thủ đô của một vương quốc nào đó, cũng chưa thấy thứ gì kỳ quái xuất hiện, điều kỳ quái nhất là trong vòng hai ngày mà đã có đến 5 người chết, mà những người xung quanh lại thấy rất bình thường, không một ai tìm hiểu nguyên nhân chết của nạn nhân."

Sở Nhuế nhìn quanh bốn phía, anh đang lắng nghe động tĩnh ở xung quanh.

Đúng là vậy, ngoài trừ những người đang cố sức dọn dẹp vết máu thì không còn ai khác thảo luận về cái chết này.

Thái độ bình thường trước tử vong quả thực khiến cho người khác cảm thấy kỳ quái.

"Những người chơi khác đều đã ở đây, em sẽ dẫn các anh đến chỗ họ."

Thương Trọng Lệ tò mò đã lâu, chờ đến khi Cam Hiểu Hiểu nói xong, cô cũng phát hiện thấy ánh mắt đánh giá của cậu.

Bị một người đặc biệt đẹp trai nhìn chằm chằm, Cam Hiểu Hiểu có hơi ngượng ngùng: "Anh...!anh nhìn tôi làm gì?"

Thương Trọng Lệ hỏi: "Không phải cô để tóc ngắn à?"

Cam Hiểu Hiểu cứng người, biểu tình mất tự nhiên cãi lại: "Anh nhớ lầm rồi, tôi để tóc dài, tôi luôn để tóc dài!"

Đường Kiền đang uống chén canh nấm thứ tư tò mò nhìn về phía hai người họ.

"Không đúng." Thương Trọng Lệ chắc chắn nói: "Hai ngày trước, rõ ràng tóc cô chỉ ngắn ngang vai."

Đường Kiền nhìn Cam Hiểu Hiểu, mái tóc đen dài ngang eo, vừa nhìn đã biết thường xuyên được chăm sóc, đen nhánh óng mượt.

"Anh nhớ lầm rồi, tôi luôn để tóc dài, bây giờ là tóc dài, anh đẹp trai như vậy mà đầu óc lại kém thế."

Sở Nhuế ngắt lời bọn họ: "Không phải muốn tập trung với những người chơi khác à?"

Cam Hiểu Hiểu lén nhìn qua Sở Nhuế, không còn khí thế như vừa rồi: "Dạ, chúng ta đi thôi..." Nói xong, cô đứng dậy dẫn đường.

Sở Nhuế nói với Thương Trọng Lệ: "Cậu bao lớn rồi mà còn tranh chấp với một cô gái như vậy, ấu trĩ!"

Rõ ràng là thật nhưng Thương Trọng Lệ lại nhướng mày: "Bé Sở, bé bất công thật đó, đối xử với phụ nữ hay vật quái đều dịu dàng, còn với tôi thì toàn giảng đạo lý." Lời nói đầy mùi chua lòm, Sở Nhuế lại không tỏ ý kiến.

"Cậu mà giống những người đó à?"

"Sao lại không giống chứ!" Thương Trọng Lệ nghe xong thì cực kỳ không thoải mái.

Sở Nhuế đúng là vô tình, cậu đối xử với anh thật tốt, cũng nên được đối xử khác chứ, dù gì cậu cũng là người sống sờ sờ, sao lại không giống vật quái được...

Khoan đã...

Sở Nhuế đi về trước hai bước, trái tim của Thương Trọng Lệ đập cực nhanh, nhấc chân đi theo ngay, muốn hỏi cho rõ nhưng ngập ngừng không dám, đi một lúc lâu cũng không dám nhìn mặt anh.

Thương Trọng Lệ thực sự muốn nhìn thử anh đang có biểu tình như thế nào, đến gần nhìn thử, Sở Nhuế trông vẫn bình thường, chỉ có ánh mắt thì lập lòe không thôi.

"Nhìn cái gì?!" Sở Nhuế không vui cau mày.

"A Nhuế, tôi...!tôi không giống với những người kia ư?"

Sở Nhuế trừng mắt: "Không biết!" Anh nói đầy thẳng thừng, nếu không có vành tai đỏ ửng kia thì lời nói này sẽ có sức thuyết phục hơn.

Thương Trọng Lệ trong lòng nở hoa, cả trái tim như thấm trong mật ngọt.

"Vậy anh cứ tiếp tục giảng đạo lý với em đi, em thích nghe lắm!" Thương Trọng Lệ tiến lên, nhỏ giọng thì thầm bên tai Sở Nhuế.

Một dòng điện xẹt qua, trái tim Sở Nhuế run lên, anh che tai trái lại, liếc nhìn Thương Trọng Lệ.

"Có phẩm giá chút đi!"

Sở Nhuế nói như thế nào đi nữa thì bây giờ Thương Trọng Lệ cũng cực kỳ hạnh phúc, khóe miệng cong lên không thể hạ xuống.

Đường Kiền đi ở phía trước quay đầu nhìn thoáng qua, nói Thương Trọng Lệ rạng rỡ như hoa cũng đúng.

Nói rằng phải cảnh giác cao độ mọi lúc mọi nơi, nói rằng lạnh lùng để quan sát đủ mọi thứ xung quanh, thế mà...!Cậu hỏi La Lịch ở bên cạnh: "Thương Trọng Lệ sao vậy?"

La Lịch híp mắt trả lời: "Bị sự dịu dàng cảm hóa."

"Hả?" Đường Kiền không hiểu gì, nói cái gì vậy, nói tiếng người được không?

Cam Hiểu Hiểu dẫn bọn họ vào một trang viên.

"Lại là trang viên!" Đường Kiền ôm lấy chính mình, nhớ lại phó bản trước.

"Lại?" Cam Hiểu Hiểu nhíu mày.

Đường Kiền cười cười xua tay, ở trước mặt phụ nữ không được thể hiện sự yếu đuối của mình: "Không có gì, không có gì."

Trước mặt họ là một trang viên tư nhân, từ cửa vào vườn hoa rồi đến đại sảnh mất mười phút, trong vườn hoa cũng có nhiều hồ nước có tượng đá hình thiên sứ, Sở Nhuế chú ý nhìn thoáng qua.

"Chủ nhân nơi này là công tước của vương quốc này, thích làm việc thiện, phu nhân của ông ấy đã giúp đỡ những người chơi đến trước." Cam Hiểu Hiểu giải thích.

"Công tước luôn à?!" Đường Kiền kinh ngạc cảm thán, cậu nhìn thấy một cỗ xe ngựa mạ vàng lớp lót nhung tơ bên trong, còn có những người hầu gái và người làm vườn, đúng là những thứ chỉ có thể nhìn thấy trong phim truyền hình nước Anh trên TV, tươi đẹp hơn phó bản trước nhiều.

Bọn họ đến gặp phu nhân công tước trước.

Phu nhân là một người phụ nữ trẻ tuổi, chăm sóc bản thân khéo léo, cũng hiền hậu đúng mức.

Bà ôm mèo, ngồi uống trà chiều, bọn họ không dám quấy rầy nên rời đi ngay.

Có hai người chơi đang ở trong phòng khách, trông có vẻ đang thảo luận cốt truyện.

"Hiểu Hiểu, đi đâu thế, có biết là không được chạy lung tung không hả?" Người đàn ông đeo mắt kính trách cứ, bộ dạng khá nho nhã, khi trách cứ cũng không quá nghiêm khắc.

Cam Hiểu Hiểu lè lưỡi: "Ngại quá, em tưởng bây giờ là buổi sáng, sẽ không có chuyện gì xảy ra."

"Thôi được rồi, không cần nặng lời với con gái đâu." Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng nói.

Hắn thuộc loại ư nhìn, hai mắt sáng tinh anh, nhìn thấy những người phía sau Cam Hiểu Hiểu thì hơi nhướng mày, hỏi: "Em ra ngoài gặp được người chơi khác?"

Cam Hiểu Hiểu gật gật đầu, có vẻ thân thiết với người đàn ông mặc sơ mi trắng hơn một chút: "Anh Hứa, bọn họ cũng giống chúng ta.

Đây là Sở Nhuế, Thương Trọng Lệ, Đường Kiền, La Lịch." Cô giới thiệu nhóm Sở Nhuế cho hai người họ và ngược lại: "Anh Hứa và Đới Hiển Hoài."

"Anh Hứa?" Sở Nhuế hơi nhíu mi.

Người đàn ông mặc sơ mi trắng mỉm cười với anh, nụ cười vô cùng thân thiện: "Hứa Diệu."

Không phải Hứa Nặc...!Có lẽ là anh nhận lầm người.

Cũng đúng, sao mà có chuyện trùng hợp như vậy được..

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Bí Mật
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...