Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Phi Cự Liêu – Chương 133

Sủng Phi Cự Liêu

Tác giả: Liễm Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Hoa đến thủ đô chính yếu là để tham gia hoạt động. Anh đến y quán Ngô gia thứ nhất là để gặp Ngô Đồng, thứ hai là kiểm tra sức khỏe của mình. Anh cũng rất bất ngờ khi nhìn thấy Thẩm Thu Hoa.

"Nghe nói em sắp đóng phim võ hiệp. Em có đóng được không?" Lạc Hoa cố gắng không lộ vẻ nghi ngờ.

"Anh hai, em đóng được mấy cảnh hành động cũng là nhờ Dương Quỳnh dạy em." Thẩm Thu Hoa nâng cằm, kiểu ngạo trả lời.

Lạc Hoa nhìn về phía Dương Quỳnh: "Em có biết đóng cảnh hành động nguy hiểm lắm không? Từ nhỏ Thu Hoa đã được nuông chiều, chỉ bị trầy da đã là chuyện lớn trong nhà. Em còn dạy em ấy đóng phim, em có dám chắc Thu Hoa sẽ không bị thương không?" Anh từ tốn nói. Dù giọng điệu không lạnh lùng nhưng lại khiến Dương Quỳnh cảm giác được áp lực đè nặng lên vai mình.

"Anh hai....." Thẩm Thu Hoa muốn nói giúp Dương Quỳnh đã bị Lạc Hoa năng cản.

"Dương Quỳnh, em có dám chắc không?" Lạc Hoa tiếp tục hỏi lại, hắn cần một câu trả lời.

Dương Quỳnh vốn im lặng lúc này bước lên, tự tin đáp: "Em không dám chắc. Thật ra trước kia Thu Hoa đóng phim cũng từng vất vả, cũng từng bị thương. Tuy em đau lòng cho em ấy nhưng em không hối hận vì đã dạy cho Thu Hoa. Anh hai, em sẽ không ngăn cản Thu Hoa làm việc em ấy muốn, dù em ấy thích gì, em cũng sẽ ủng hộ. Kiếp trước Thu Hoa đã không có tự do, kiếp này em sẽ cố hết sức mình ủng hộ bước chân của em ấy."

Thẩm Thu Hoa quay đầu nhìn dáng vẻ kiên định của Dương Quỳnh, nàng bỗng tươi cười.

Lạc Hoa vẫn vô cảm nhìn Dương Quỳnh, lát sau mới gật đầu: "Thu Hoa, em tìm được người hiểu em rồi."

Dương Quỳnh thầm thở phào, chỉ là lưng cô đổ đầy mồ hôi. Anh hai dọa người quá! Quan trọng hơn là người khác không biết anh sẽ làm gì tiếp theo.

Khi hai người rời khỏi y quán, Dương Quỳnh mới lau mồ hôi trên trán, bảo: "Thu Hoa, anh em mà thử chị thêm mấy lần nữa chắc tóc chị bạc sớm."

"Chị yên tâm, sau hôm nay anh ấy sẽ không thử chị nữa đâu." Thẩm Thu Hoa nói rồi xoa tóc Dương Quỳnh: "Chị ngoan, đừng sợ nha!"

Dương Quỳnh nhân cơ hội nắm lấy tay nàng, lúc này trời đã tối, người đi đường không nhiều, hai người nắm tay nhau như bạn bè không khiến người khác chú ý.

"Sau khi làm diễn viên, lâu lắm rồi em không đi dạo như này." Thẩm Thu Hoa thoải mái gật đầu, nhìn cảnh sắc trên đường, để mặc gió thổi tóc nàng.

Dương Quỳnh ở bên, mê đắm nhìn nàng. Những lời cô nói với Lạc Hoa cũng là những suy nghĩ trong lòng cô. Kiếp này, cô không muốn Thu Hoa phải chịu chút thiệt thòi nào. Thu Hoa không cần phải sống như kiếp trước.

Dù em muốn làm gì cũng có chị ủng hộ em, đồng hành cùng em.

Trong phòng khám của Ngô Đồng, hắn không còn vẻ vui đùa, đôi mắt đào hoa cũng không có chút phong lưu.

"Đại sư huynh, sức khỏe của Thu Hoa không tốt lắm. Một phần vì tâm sự trong lòng em ấy, một phần khác vì bệnh di truyền của gia đình hiện tại của em ấy. Sau khi gặp lại, em vẫn luôn kê một vài phương thuốc bổ khí bổ máu để Dương Quỳnh nấu cho Thu Hoa ăn, trước mắt vẫn có chút hiệu quả. Nhưng... tâm sự chưa tan, Thu Hoa.... khó sống thọ." Ngô Đồng cũng khổ! Hắn không dám nói chuyện này với Dương Quỳnh, chỉ có thể giấu trong lòng, cuối cùng cũng được nói thật.

"Không còn cách nào sao?" Bóng Lạc Hoa giấu trong tối.

"Em sẽ cố gắng." Ngô Đồng không biết đây có tính là cách không.

"Ngô Đồng, làm phền em." Lạc Hoa nhìn phong cảnh ngoài phố. "Thẩm gia anh tự hỏi không thẹn với triều đình, không thẹn với muôn dân, chỉ thẹn với Thu Hoa. Em ấy đã từng ngây thơ hồn nhiên, là gia đình dạy em trở thành một người lắm mưu nhiều kế. Anh không cầu điều gì chỉ mong những điều em ấy từng đánh mất có thể tìm được về."

Thẩm Thu Hoa tham gia hoạt động khoảng một tuần. Trong lúc đó, Lư Tự cũng muốn nhận thêm hoạt động khác nhưng sau khi xác định Thẩm Thu Hoa hoàn toàn không có thời gian nên từ chối hoặc dời ngày.

Một tuần sau, Thẩm Thu Hoa và Dương Quỳnh tiến vào đoàn phim "Ngăn Sát 2". Nội dung phim tiếp diễn phần trước, chỉ là phát triển về nhân vật khác. Trong phần hai, vai phụ vũ nữ Liễu Phiêu Bình trở thành vai chính.

Đạo diễn vẫn là Đặng Diệp Chu. Phần này hắn ký cả hai người. Sau khi nhận được kịch bản, Thẩm Thu Hoa đọc xong, vỗ vai Dương Quỳnh nói: "Mình phải đi tập thể dục rồi chị."

Liễu Phiêu Bình là người có hai thân phận, vừa là vũ nữ vừa là sát thủ, dù thân phận nào cũng cần phải có thể lực.

Dương Quỳnh nhéo cánh tay thon gầy của nàng, ghét bỏ nói: "Tập cỡ nào em cũng không có cơ bắp, nói thật chị cũng bó tay."

Thẩm Thu Hoa rụt tay, không phục nói: "Có lẽ là chưa tập đủ."

Thẩm Thu Hoa thường tiến tổ sẽ không tham gia hoạt động cho nên các fans chỉ có thể trông mong đến chuyện tham ban. Đáng tiêc chuyến này đoàn phim đóng quân ở sâu trong núi, fans tiền tuyến cũng không thể vào.

Các fans rất muốn xem ảnh của Thẩm Thu Hoa, mỗi ngày đều kêu r3n, hy vọng Thẩm Thu Hoa có thể đăng ảnh, một bức thôi cũng được.

Tề Duyệt thông báo chuyện này với Thẩm Thu Hoa, Thẩm Thu Hoa bất đắc dĩ đành bảo nàng chụp vài tấm, mỗi ngày đăng cho fans xem.

"Cậu xem, tuy chị Thu Hoa không thích làm mấy việc này nhưng chị ấy vẫn rất chiều fans." Tề Duyệt cầm camera nói với Liễu Du.

"Đó là đương nhiên." Liễu Du là fans trung thành, nàng kiêu ngạo đáp.

Khoảng thời gian này là thời gian hạnh phúc của Tề Duyệt. Thẩm Thu Hoa không quên nàng là fans của Lạc Hoa. Lúc trước khi ở thủ đô, Thẩm Thu Hoa cố ý mời Lạc Hoa ăn cơm. Trong bữa cơm, Tề Duyệt chăm chú nhìn anh, dáng vẻ si mê ngây ngốc.

Lạc Hoa cũng rất nể mặt, vừa chụp ảnh, ký tên còn song ca với nàng. Ban đêm Tề Duyệt còn đang choáng váng, hôm sau tỉnh lại nàng vẫn cười ngây ngô.

Stylist đoàn phim mời đến là người đàn ông hơn bốn mươi tuổi có nhiều kinh nghiệm tên Tần Khuyết. Vì Tần Khuyết luôn chăm sóc da nên trông hắn rất trẻ.

Tần Khuyết nhìn Thẩm Thu Hoa mười phút, bắt đầu cúi đầu phác họa. Thẩm Thu Hoa nhìn hắn, không nói, tiếp tục cúi đầu xem kịch bản.

Chốc lát sau, Tần Khuyết tựa như gặp khó, hắn dừng lại tiếp tục quan sát Thẩm Thu Hoa. Khi hắn quan sát người khác cũng không cần người nọ phải nhìn mình, người nọ làm gì cũng được cho nên Thẩm Thu Hoa cũng không có cảm giác mất tự nhiên.

Đặng Diệp Chu bận xong, đi đến xem tạo hình của Tần Khuyết. Vừa thấy bức họa trên vở đã sáng mắt.

"Lão Tần, tạo hình này người thường không hợp đâu." Đặng Diệp Chu không phải lo lắng mà còn hưng phấn nói.

Tần Khuyết gật đầu, ngẩng đầu cười như không cười đáp: "Phải. Nhưng cô ấy thì được." Hắn bĩu môi nói.

"Ông chắc?" Đặng Diệp Chu tưởng tượng Thẩm Thu Hoa trong tạo hình này cảm thấy hẳn không tệ.

Hai ngày sau, Thẩm Thu Hoa bắt đầu làm tạo hình. Thời gian này, Thẩm Thu Hoa sẽ theo Dương Quỳnh tập luyện ba tiếng, vì để tăng thể lực trong quá trình quay.

Đáng tiếc kết quả lại khiến hai người bực bội. Thẩm Thu Hoa càng tập càng gầy đi.

Mỗi ngày Dương Quỳnh hết tẩm bổ món này lại tẩm bổ món khác cho nàng nhưng chỉ miễn cưỡng giữ được cân nặng hiện tại.

"Thu Hoa ơi, em không thể gầy thêm nữa. Bây giờ chị ôm còn thấy cộm tay." Dương Quỳnh than thở.

Thẩm Thu Hoa cũng bất lực. Chỉ có thể tiếp tục tăng cường tập luyện, hy vọng sớm ngày có cơ bắp mình mong.

Tạo hình hôm nay mất gần một tiếng mới làm xong phần tóc cho Thẩm Thu Hoa. Toàn bộ đều là tóc thật của nàng. Mái tóc dài tán loạn sau lưng, phía trên được trâm cài cố định, nhìn vũ mị phong lưu.

Dương Quỳnh vừa nhìn vừa cảm thấy tạo hình này che đi khí chất vốn có của Thẩm Thu Hoa. Nhưng khi ảnh tạo hình ra lò, cô biết mình sai rồi.

Dưới ánh đèn, lớp trang điểm đậm trở nên sắc nét.

"Đây là nghệ thuật quang ảnh." Tề Duyệt thấy Dương Quỳnh kinh ngạc, cười giải thích.

Thẩm Thu Hoa chụp ba bộ đều tạo cảm giác kinh diễm. Vũ nữ vũ mị, sát thủ lạnh lùng, còn có người phụ nữ bình thường bỏ đi phấn son. Mỗi một tạo hình là một khí chất khác nhau.

Ảnh chụp xong nhưng vẫn cần phải chỉnh sửa chi tiết chỉ là hiệu quả của bức ảnh rất tốt.

Tần Khuyết thiết kế một bộ váy bó sát màu đỏ có áo khoác hồng sa. Thân váy thoạt nhìn đơn giản nhưng rất khó mặc đẹp. Có thể nói đây là bộ váy Tần Khuyết thiết kế riêng cho Thẩm Thu Hoa.

Trang phục này cần người mặc phải rất gầy mới có thể mặc đẹp. Thẩm Thu Hoa mặc vào, eo thon như giấy. Mọi người rất khó rời mắt khỏi chiếc eo thon thả của nàng.

Cánh tay nàng lộ dưới hồng sa trông nhỏ nhắn làm người khác muốn bảo vệ. Cảm giác người phụ nữ này nhỏ bé cần được bảo vệ.

Tiếp theo là tạo hình sát thủ. Thẩm Thu Hoa mặc trang phục màu đen, đơn giản. Mái tóc dài quấn lên, không có bất kỳ trang sức nào. Tạo hình làm người khác cảm thấy khó gần.

Tạo hình thứ ba là một cô thôn nữ. Trang phục của thân phận thôn nữ là bộ váy bình thường không lạnh, không mị. Bộ váy này cần người mặc phải mặc ra nét phong hoa tuyệt đại như tiên nữ và Thẩm Thu Hoa vẫn có thể diễn ra được.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Phi Cự Liêu
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...