Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn – Chương 5

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Tác giả: Diên Vĩ Đỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Thần Hạo lại đưa tay kiểm chứng lần nữa, ngón tay quet qua bờ môi cô, nhưng không có gì dính ở tay cả, đầu ngón tay vẫn sạch sẽ như cũ. Anh nghĩ chắc mình quẹt nhẹ quá, lại quẹt thêm cái nữa, vẫn không thấy có gì dính trên tay.

Anh nhắn mày, chả lẽ Trần Tuyết Vũ xăm môi? Nhưng nếu xăm môi, anh chỉ cần nhìn qua là biết, màu đỏ hồng này trông rất tự nhiên, không giống xăm môi. Lẽ nào đây là màu tự nhiên?

Thật sự có người sở hữu đôi môi màu đỏ hồng bẩm sinh như thế sao?

Nửa đêm, có một người đàn ông không ngủ, lại như kẻ ngốc đi chuyên tâm nghiên cứu màu môi của vợ mình mà cứ như anh đang nghiên cứu công trình khoa học vĩ đại nào đó, cực kỳ nghiêm túc.

Lục đại thiếu gia đâu hay biết, môi mình đã sắp chạm vào môi ai đó tới nơi rồi.

"Anh đang làm cái gì vậy?"

Chợt giọng nói lạnh tanh vang lên, Lục Thần Hạo giật mình, tay đang chống xuống giường bị trượt, cơ thể mất đi điểm tựa, thế là...

Môi chạm môi thật rồi!

"Biến thái!" Tuyết Vũ đẩy Lục Thần Hạo ra, không thương tiếc táng cho anh một bạt tai. Cô nhanh chóng ngồi dậy, lừ mắt cảnh giác Lục Thần Hạo.

"Lục Thần Hạo, anh có còn là đàn ông không hả. Nửa đêm nửa hôm không ngủ, chờ tôi ngủ say lại lén lút giở trò đồi bại."

Lục Thần Hạo vốn có một chút áy náy vì lỡ hôn phải cô, nhưng bị ăn một cái tát oan uổng, lòng tự trọng của một thằng đàn ông trỗi dậy, anh lập tức gạt cảm giác áy náy kia đi, trơ tráo đáp:

"Tôi hôn cô thì sao. Tôi là chồng của cô, hôn một cái là chuyện bình thường. Đừng nói là hôn, giờ tôi đè cô ra "ăn" sạch còn được nữa là."

Tuyết Vũ nhíu mày. Rõ ràng lúc sáng hắn đã đồng ý với thoả thuận của cô, vậy mà chưa hết một ngày đã giở trò lật lọng rồi.

Thật ra, khi Lục Thần Hạo về, cô cũng biết. Cô không biết Lục Thần Hạo sẽ trở về khi nào, sợ ngủ quên bị hắn giở trò nên không dám ngủ sâu.

Quả nhiên, cái con heo giống này thật sự dám nhân lúc cô ngủ mà giở trò xấu xa. Cha nào con nấy, hắn đúng là không đáng tin y như ông già hắn.

Điều chỉnh lại cảm xúc, cô lười biếng vuốt tóc, không kiêng dè gì nói.

"Tôi thì làm gì được tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị kiêm cậu cả nhà họ Lục quyền cao chức trọng chứ. Chẳng qua, ai lật lọng, người đó làm chó." "Cô..." Lục Thần Hạo bốc hoả. "Cô nói ai là chó?" "Ai cảm thấy xứng thì là người đấy là chó." Tuyết Vũ hờ hững phán một câu. "Sao hả, anh cảm thấy mình giống chó?"

Lục Thần Hạo tức mặt phát đỏ mà không thể làm gì, nếu giờ anh tiếp tục nổi nóng vậy chẳng phải anh tự nhận mình là chó sao.

Anh mới không có liên hệ với loài động vật bốn chân ấy. Có điều... Anh vừa phát hiện ra một bí mật mới.

"Tưởng đâu Trần tiểu thư thanh cao, quý phái thể nào, hoá ra lại phát ngôn thô tục như vậy. Thật khiến tôi mở rộng tầm mắt." Lục Thần Hạo mỉa mai.

Không phải nói tiểu thư nhà họ Trần nổi tiếng thanh nhã, cao quý, lời nói cử chỉ đều tao nhã, xuất chúng sao. Thế nào giờ lại có thể văng tục không biết ngượng mồm y như mấy mụ bán hàng chợ thế kia.

Nếu không phải trước đây anh đã từng gặp qua Trần Tuyết Vũ một lần trước khi cưới, anh còn nghi ngờ nhà họ Trần để người khác giả mạo gả thay con gái mình đấy. Tuyết Vũ bị mỉa mai, không hề gì, nhún vai:

"Tôi còn nhiều thứ có thể khiến anh mở rộng tầm mắt lắm. Còn giờ thì ngủ thôi, tôi mệt rồi, không rảnh hầu chuyện anh."

Cô kéo chăn, nằm xuống giường, chợt nhớ gì đó, lại nằm ngửa, chỉ tay vào chiếc gối giữa giường, nói: "Phải rồi. Để tránh tình huống động chạm cơ thể, tôi đã quyết định lấy cái gối này làm ranh giới, mỗi người một nửa giường, không ai xâm phạm lãnh thổ của ai. Anh có ý kiến gì không?"

Lục Thần Hạo giật khoé môi, còn nhớ hỏi ý kiến của anh cơ đấy. Anh tưởng cô ta coi mình là nữ hoàng luôn rồi.

"Không có ý kiến."

Bỏ đi! Anh là đàn ông đích thực, không cần phải so đo với loại phụ nữ thô thiển như cô ta, so đo với cô ta chẳng khác nào tự hạ thấp bản thân mình.

"Vậy thì tốt!" Tuyết Vũ nhả ra ba chữ, nhắm mắt lại, ngủ. Lục Thần Hạo điều chỉnh tâm trạng, không nói gì nữa, nằm xuống vị trí của mình. Anh sẽ chống mắt lên coi, cô ta còn có thể giả vờ được bao lâu.

Anh dường như đã quên mất lời thề của mình, sẽ hành hạ Trần Tuyết Vũ sống không bằng chết.

Căn phòng nhanh chóng trở lại yên tĩnh. Chẳng mấy chốc, Lục Thần Hạo đã chìm vào giấc ngủ. Nghe tiếng hơi thở nhè nhẹ của anh, Tuyết Vũ nhắm mắt nằm yên nãy giờ mới quay lại, xác định anh đã ngủ thật, mới yên tâm chìm vào mộng đẹp.

Sáng ra, Tuyết Vũ chưa tỉnh dậy đã bị đánh thức bởi tiếng quát của Lục Thần Hạo:

"Trần Tuyết Vũ, dậy cho tôi!"

Không chỉ có thế, anh còn kéo cả chăn trên người cô ra. Cách đánh thức thô bạo thế này, Tuyết Vũ dù có điếc cũng bị đánh thức. Cô khó chịu nhăn mặt, cau có: "Anh quát cái gì. Tôi không bị điếc."

"Mau đi chuẩn bị đồ đi làm cho tôi." Lục Thần Hạo không để ý, sai bảo chẳng khác nào ra lệnh người hầu.

Tuyết Vũ ngồi dậy, cất giọng nhắc nhở: "Lục thiếu gia, anh quên thoả thuận anh đã ký rồi sao." Lục Thần Hạo muốn phản bác, chợt nhớ ra mình đã ký vào cái thoả thuận chết tiệt kia, cắn răng nuốt lại những gì sắp nói vào bụng

Lục Thần Hạo mặt đen xì, tự cầm lấy đồ tự mặc vào. Anh cảm thấy, sự nhẫn nại của anh tích lũy được hơn hai chục năm nay đều sắp bị Trần Tuyết Vũ đốt cháy hết rồi. Chờ Tuyết Vũ thay đồ xong, đi ra. Lục Thần Hạo lập tức cà vạt cho cô:

"Tôi không tự thắt được. Mau thắt cho tôi!" Tuyết Vũ bắt được, đen mặt, không có ý muốn làm. Lục Thần Hạo liền chặn họng:

"Nói gì chúng ta cũng là vợ chồng, cô không thể nhỏ nhen như vậy, đây cũng không phải việc quá đáng gì."

Hắn đã nói thế, cô còn nói được gì.

Tuyết Vũ hầm hè, không tình nguyện đi tới đeo cà vạt cho người nào đó rõ ràng chân tay lành lặn mà cứ bắt người ta mang cho mới chịu.

Nhìn vẻ mặt bất mãn nhưng không phải cam chịu của cô, Lục Thần Hạo thấy sướng chết đi được. Ngang ngược bao nhiêu thì cũng phải phục tùng anh mà thôi. Chiếc đầm cổ sơ mi màu trắng trên người Mạc Lam khá kín đáo. Cô tuy đứng gần, Lục Thần Hạo cũng chẳng nhìn thấy cảnh xuân ẩn hiện.

Bất quá, mùi hương hoa anh đào trên người cô khiến Lục Thần Hạo ngửi rồi, muốn ngửi nữa.

Nó không nồng đậm, quyến rũ như của Tư Linh, mà dịu nhẹ, êm ái như làn gió mát vuốt ve mơn muốn trớn tâm hồn anh. Rất thoải mái.

Thoải mái?

Lục Thần Hạo sực tỉnh. Anh vậy mà lại bị một mùi hương mê hoặc. Định lực của anh không có kém như vậy chú.

Chết tiệt! Trần Tuyết Vũ chắc chắn là yêu tinh chuyển thế.

Từ trước tới giờ anh chưa bao giờ bị mê hoặc bởi người phụ nữ nào, anh tự đánh giá bản thân là một người đàn ông chung thủy, chỉ mất khống chế khi ở bên Tư Linh. Vậy mà vừa ở chung với Trần Tuyết Vũ chưa tới hai ngày, đã thất thần tới mấy lần.

Tư Linh mà biết sẽ rất đau lòng. Anh thật có lỗi với cô ấy!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...