Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn – Chương 15

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Tác giả: Diên Vĩ Đỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một người đàn ông trẻ tướng mạo khá tuấn tú đi tới trước mặt Lục Thần Kiệt, cúi chào:

"Cậu chủ."

"Ừ. Xử lý hết cho tôi. Còn chú ba, mang đi!"

Lục Thần Hạo thu dao găm, giao Lục Hàng Cảnh cho người người của mình.

Mang đi? Lục Hàng Cảnh không hiểu Lục Thần Hạo muốn mang mình đi đâu, dữ dằn hỏi:

"Lục Thần Hạo, mày muốn mang tao đi đâu? Tao là chú mày đấy."

"Yên tâm, tôi chỉ đưa chú về nhà gặp ba một chuyển thôi. Lâu rồi hai người không gặp nhau, chắc có nhiều chuyện để nói lắm."

Lục Hàng Cảnh khiếp sợ, thái độ thay đổi nhanh hơn lật sách: "Không, Thần Hạo, chú xin cháu. Chú sai rồi, là chú nhất thời hồ đồ. Cháu tha cho chú lần này đi, đừng giao chú cho ba cháu. Chú hứa sẽ không tới tìm Lục gia gây chuyện nữa. Nếu cháu muốn, chú sẽ lập tức trở về Nam Phi. Cả đời này cũng không về nước nữa."

Người khác không biết, Lục Hàng Cảnh sao lại không hiểu rõ con người thật của Lục Bạch Văn.

Một sát nhân, máu lạnh, giết người không ghê tay, vô tình, tàn nhẫn không gì sánh bằng.

Để có thể có địa vị cao trăm ngàn người ngưỡng mộ, nể trọng như ngày hôm nay, Lục Bạch Văn không biết đã dẫm lên bao nhiêu xác người mà đi.

Lục Bạch Văn bây giờ tuy đã thu liễm, như hổ ăn chay, tạo cho mình cái vỏ bọc là người có lòng nhân từ, thấu tình đạt lý, công chính liêm minh, yêu vợ thương con. Nhưng bản chất nguyên thủy sao có thể thay đổi.

Cũng chỉ có cái yêu vợ thương con là thật mà thôi. Ngay cả người em trai ruột là ông đây vì ông ta mà cống hiến hết mình, Lục Bạch Văn còn có thể tuyệt tình tổng sang Nam Phi.

Nếu Lục Bạch Văn biết ông ta cãi ý trở về, còn bắt cóc con trai, chắc chắn Lục Bạch Văn sẽ không tha cho nữa.

Có điều, Lục Thần Hạo không nghe được nỗi lòng của người chú này. Anh chỉ nghĩ Lục Hàng Cảnh chỉ đơn giản là sợ anh trai theo bản năng thôi, không nghĩ nhiều, nói: "Chú ba, chú nên cảm thấy may mắn vì mang chung dòng máu với tông. Nếu là người khác, tôi sẽ không giao cho ba mình đâu. Đem đi."

Anh đồng thời quay qua cởi trói cho Tuyết Vũ. "Có sao không?"

Tuyết Vũ lắc đầu: "Không sao!"

Đôi mắt trong veo, hời hợt, điềm nhiên, cứ như những gì xảy ra xung quanh chỉ là ảo ảnh, không liên quan cô. Lục Hàng Cảnh không được điềm tĩnh như vậy, sau câu nói kia, cơ thể càng mạnh run, dáng vẻ hèn mọn, còn đâu bộ dáng quyền uy, hống hách, ban đầu, khẩn thiết cầu xin, chỉ thiếu quỳ xuống dập đầu.

Cái gì gọi là cảm thấy may mắn. Ông tình nguyện chịu để nó xử lý còn hơn là đến gặp Lục Bạch Văn đấy. Tiếc thay, bất kể ông có nói gì, làm gì cũng không thay đổi được quyết định của Lục Thần Hạo, cuối cùng vẫn bị kéo lên xe, mang đi.

Dù sao, Lục Thần Hạo nghĩ, ông già nhà anh không phải loại người tuyệt tình tuyệt nghĩa, sẽ không làm gì quá đáng với em trai ruột của mình.

"Đi thôi." Anh trầm lặng ôm eo Tuyết Vũ đi về phía trực thăng, giọng nói mang vài tia thích thú: "Cô gan dạ hơn tôi tưởng đấy! Không sợ sao?"

Tuyết Vũ nhún vai, không dấu vết nhìn Lục Hàng Cảnh, cũng không giãy ra: "Sợ thì sao? Khóc lóc có tác dụng gì?" Lục Thần Hạo cong khóe môi, không nói gì. Bây giờ, anh hình như cảm nhận được một chút điều tốt khi lấy cô vợ hào môn này rồi.

Ít ra, khi gặp chuyện cô không nháo, anh cũng sẽ bớt phiền!

"Cẩn thận!" Tiếng Tuyết Vũ vừa hô lên, cô đã chắn sau lưng anh.

Pång!

Viên đạn bay ra ngay lúc đó. Lục Thần Hạo vừa ngoảnh lại, Tuyết Vũ đã ngã vào người anh.

Anh sững người!

Dưới vai phải của cô, máu chảy ra, nhanh chóng nhuộm đỏ phần lưng áo trắng.

"Trần Tuyết Vũ. Cô bị điện à!" Lục Thần Hạo thoáng cái hồi thần, nhíu mày chặt chân mày, mắng.

"Tôi vừa cứu anh đấy! Vậy mà còn mắng tôi điên!" Tuyết Vũ bất mãn, bĩu môi, tưởng chừng không có một chút đau đớn nào. Hai mắt cứ thể ngắm nghiền lại, ngất đi.

Sắc mặt Lục Thần Hạo âm trầm, lãnh khốc. Hàn khí từ người anh lan tràn ra khắp nơi.

"Ngu ngốc!" Anh vẫn mắng, ai mượn cô ta cứu anh. Chỉ là động tác vội hơn bình thường, bế cô lên.

Tên vừa bắn lén kia đã bị người của Lục Thần Hạo bắn một phát vào ngực, tắt thở rồi!

Tài xế sau vài giây chấn động, sực tỉnh lại, không cần Lục Thần Hạo sai bảo, rất hiểu chuyện chạy lên mở cửa xe cho anh. Phần mình ngồi vào ghế lái, nhanh chóng cho xe chuyển bánh, tăng tốc.

Trên xe, Lục Thần Hạo sơ cứu cầm máu cho Tuyết Vũ. Thao tác đầu ra đó, không hề rối loạn.

Đáng ghét! Là tại anh quá sơ ý!

Xe chạy như ăn cướp, chỉ hơn chục phút đã tới bệnh viện. Tuyết Vũ được đưa vào phòng cấp cứu.

Ông bà Trần, ông bà Lục hay tin, vội vã đến bệnh viện. "Thần Hạo, mau nói cho mẹ biết, Tuyết Vũ thế nào rồi? Có nguy hiểm gì không? Sao đang yên đang lành nó lại vào viện được chứ?" Bà Trần vừa tới nơi, đã sốt sắng hỏi. Khi Lục Thần Hạo thông báo, cũng chỉ nói Tuyết Vũ vào viện, không nói rõ sự tình.

"Phải đấy, chẳng phải hôm nay Tuyết Vũ đến công ty làm việc sao. Sao bỗng dưng lại có chuyện được chứ." Bà Lục cũng lên tiếng.

"Vợ con vẫn đang được cấp cứu, vẫn chưa biết kết quả." Lục Thần Hạo giọng không quá ngoan ngoãn nhưng cũng không thiếu đi phép lễ độ.

Anh gộp lại mọi câu hỏi, kể lại sự cố hôm nay, không hề giấu giếm. Cho dù muốn giấu, cũng không được.

"Sao lại ra nông nỗi này chứ?" Bà Trần sốc, che miệng, xanh tái mặt, lảo đảo xuýt ngã, may nhờ Trần Trọng Cường đỡ mới đứng vững được.

Trần Trọng Cường sắc mặt âm u, vừa tức giận kẻ khiến con gái mình bị thương, vừa tức Lục Thần Hạo không bảo vệ được con gái mình.

Ông bà Lục bất ngờ, không nghĩ tới lại có sự tình như vậy. "Con xin lỗi. Đã để ba mẹ lo lắng. Là do con không bảo vệ được Tuyết Vũ. Để cô ấy đỡ thay con một viên đạn." Anh cúi đầu nhận lỗi, thực sự áy náy cùng cảm thấy bản thân vô dụng.

Một bộ sẵn sàng chờ ba vợ chỉ trích.

Tuy rằng anh ghét Trần Tuyết Vũ, nhưng việc để một cô gái đỡ thay mình một viên đạn là chuyện không thể chấp nhận được.

"Xin lỗi thì có tác dụng gì. Anh thân là đàn ông, mà lại không bảo vệ được vợ mình, lại để con bé đỡ thay! Nếu không may viên đạn bắn vào ngực, anh nói xem lúc đó ai đền con gái cho chúng tôi!" Trần Trọng Cường không kiêng kỵ gì, dạy bảo con rể tại chỗ.

Nói gì thì nói, tuy địa vị của Lục gia lớn mạnh không phải ai cũng đụng vào được. Nhưng Trần gia cũng đâu thua kém gì, Trần Trọng Cường có đủ vốn liếng để lên mặt chất vấn anh con rể cực phẩm này.

Vợ chồng Lục Bạch Văn nhíu mày, không vui, nhưng tự biết mình đuối lý, không thể phản bác.

Tuy rằng Lục Hàng Cảnh đã bị đuổi ra khỏi Lục gia, nhưng dù thế nào vẫn không thể thay đổi được sự thật, Lục Hàng Cảnh là em trai của ông. Em trai mình lại đi bắn hạ thương cháu dâu, chuyện này

mà đồn ra ngoài, không phải sẽ thành chuyện cười cho thiên hạ đàm tiểu sao. Đã vậy, cô con dâu này của ông, là con gái cưng của tỷ phú giàu nhất Châu Á đấy. Lục Bạch Văn trầm mặc một lát, thở dài:

"Thật xin lỗi, lại để anh chị xui gia chê cười rồi. Thằng em này của tôi, mấy năm trước làm điều sai trái, đã bị đuổi ra khỏi gia tộc. Cứ tưởng nó sẽ biết lỗi thay đổi tính tình, không ngờ lại tiếp tục làm xằng bậy. Anh chị xui yên tâm, lần này tôi sẽ xử phạt nó cho anh chị câu trả lời thoả đáng." %3D

Trần Trọng Cường sắc mặt khá hơn một chút, cũng không muốn tỏ ra khách khí gì, gật đầu: "Anh xui cảm thấy như thế nào thỏa đáng là được rồi."

Lục Bạch Văn hiểu ý, dù không hài lòng, cũng không thể nói gì thêm.

Lần này là do Lục gia sai sót!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...