Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn – Chương 11

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Tác giả: Diên Vĩ Đỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Sao giờ mới về?" Lục Thần Hạo giờ mới lên tiếng. Ánh mắt tình tứ nhìn thư ký không chút giấu giếm. Giọng nói của anh khác xa khi nói chuyện với Tuyết Vũ. Không quá dịu dàng nhưng chứa đầy sủng ái.

"À, tại em quên đồ nên quay lại lấy." Liễu Tư Linh vén tóc, cười.

Nhưng thực tế, cô biết Lục Thần Hạo đi đón Tuyết Vũ nên mới cố tình nán lại.

Lục Thần Hại không nghi ngờ gì, gật đầu.

"Vậy em... xin phép đi trước." Liễu Tư Linh mím môi, lặng lẽ bước qua.

Chỉ là, chưa được ba bước, người cô bỗng nghiêng ngả, muốn ngã. Lục Thần Hạo vội đưa tay đón lấy, ánh mắt không hề giấu giếm sự lo lắng: "Tư Linh, em làm sao vậy?" Liễu Tư Linh đưa tay đơ trán, giọng yếu ớt: "Em... em thấy đầu choáng váng quá."

Lục Thần Hạo nghe xong càng gấp hơn: "Sao tự dưng lại choáng váng, để anh đưa em đến bệnh viện."

Tuyết Vũ đứng bên cạnh thật muốn cười to. Diễn xuất dở tệ như vậy mà Lục Thần Hạo cũng không nhìn ra. Đúng là quân tử khó qua ải mỹ nhân. Liễu Tư Linh nắm lấy tay anh, "cổ" mỉm cười: "Không cần đâu, chắc là do làm việc nhiều nên căng thẳng, em chỉ cần về nhà nằm nghỉ là được. Không dám làm phiền tổng giám đốc."

Rồi như sực nhớ ra bên cạnh còn có người, vội vàng tránh khỏi tay Lục Thần Hạo, hốt hoảng:

"A... Thiếu phu nhân, tôi xin lỗi, không phải tôi cố ý làm thế để tiếp cận tổng giám đốc đâu, mong cô đừng hiểu lầm."

Vẻ mặt kia, bàn tay xoắn xuýt lấy gấu váy kia, cứ như đã bị Tuyết Vũ mắng trấy trăm hiệp, sắp ăn thịt rồi vậy.

Tuyết Vũ thản nhiên cười:

"Coi cô kìa, tôi đã làm gì đâu mà cô lại hoảng sợ như vậy, người khác không biết lại tưởng tôi ăn hiếp cô." Ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào Liễu Tư Linh, cô bỗng thấy chột dạ, ngoài mặt càng tỏ ra yếu đuối thêm, vội vàng giải thích:

"Tôi không có ý đó... thiếu phu nhân đừng hiểu lầm. Tại tôi lo lắng quá nên ăn nói hồ đồ, mong cô đừng giận."

Tuyết Vũ tự hỏi, một người não ngắn như vậy sao Lục Thần Hạo có thể si mê đến thế.

"Tôi không phải loại người hẹp hòi, cô cố ý hay không, tôi nhìn là biết!

Nếu cô không khoẻ, thì mau về nghỉ ngơi sớm đi."

"Anh đưa em về!"

Tuyết Vũ vừa dứt lời, Lục Thần Hạo liền nối tiếp.

Tuyết Vũ ngước nhìn hắn. Đây là có ý gì? Mặc dù cô không có ý kiến gì về quan hệ của hắn với Liễu Tư Linh, nhưng không có nghĩa, cô sẽ muốn thở chung bầu không khí buồn nôn với họ. Liễu Tư Linh trong mừng phát rồ, ngoài lại từ chối:

"Làm thế sao được ạ. Em nào dám để sếp đưa về. Em tự về được rồi. Tổng giám đốc cứ đưa thiếu phu nhân về đi."

Lục Thần Hạo liếc nhìn Tuyết Vũ, hời hợt nói: "Thiếu phu nhân rất rộng lượng, sẽ không tính toán chút chuyện này đâu. Cứ quyết định vậy đi. Đi thôi." Anh đỡ lấy Liễu Tư Linh, bước đi, bỏ mặc Tuyết Vũ ở phía sau.

Liễu Tư Linh trong lòng đắc ý. Trần Tuyết Vũ, cô mau nhìn cho kỹ, ai mới là người Lục Thần Hạo yêu thương!

Tuyết Vũ giật khoé môi. Tình huống gì đây? Chồng ôm tình nhân đi trước, bỏ mặc vợ của mình ở sau lưng? Tình cảnh này cũng quá máu chó rồi! Lục Thần Hạo thật sự coi cô là không khí à? Tuy rằng cô không tính toán gì với chuyện riêng tư của hắn, nhưng cũng nên nể mặt một chút chứ. Nói sao thì cô cũng là vợ hợp pháp của hắn.

Đây là hắn quá coi thường cô, coi thường Trần gia! Tên khốn này đúng là vô sỉ hết thuốc chữa, hắn không thể tém lại sự vô sỉ của mình lại chút được à.

Cô cười lạnh, mia mai, đạp gót giày đi vượt lên phía trước.

Chợt điện thoại trong túi xách vang chuông, Tuyết Vũ lấy ra xem, vừa nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, khoé môi liền cong lên, vẽ thành nụ cười.

"Anh!" Cô bắt máy, chỉ nói một từ nhưng người nghe có thể cảm nhận được sự vui mừng của cô. Lục Thần Hạo ở phía sau, bất giác nhíu mày. Có cần nói chuyện mềm mại thế không?

Tuyết Vũ không bận tâm Lục Thần Hạo nghĩ gì, bên tai cô vang lên giọng nói ôn nhu: "Đang làm gì vậy?" Tuyết Vũ đẩy cửa cổng ty, đi ra: "Em vừa tan làm." "Ồ! Đã đi làm rồi sao?" Giọng nói ngạc nhiên của đối phương truyền tới.

Tuyết Vũ không nhịn được, cao hứng khoe: "Ngày đầu tiên ra quân đấy."

Chỉ là, nơi làm việc của cô, không phải tập đoàn Trần Thi.

"Vui không?" Người kia hỏi, giọng nói mang theo sự cưng chiều.

"Bình thường thôi." Tuyết Vũ nhớ tới những khuôn mặt đa dạng biểu cảm hôm nay mình gặp, chán ngán.

"Khi nào anh về?"

"Hai tuần nữa. Muốn quà gì, anh mua cho?" Tuyết Vũ bất chợt sững lại, giọng nói tự nhiên cũng mất đi vài phần nhiệt tình:

"Quà gì cũng được, anh mua gì, em đều thích." Cô không hề biết, câu nói này có bao nhiêu lực sát thương đối với người nghe. Đối phương vừa nghe xong, khoé môi cong môi, nở nụ cười ngọt ngào, trái tim tựa như cũng sắp tan ra, hận không thể chui qua điện thoại ôm lấy cô vào lòng.

"Được, vậy dựa theo sở thích anh sẽ chọn mỗi thứ một món."

Đã tới xe. Tuyết Vũ bị câu nói này chọc cười, vừa mở cửa ghế phụ ngồi vào, vừa nói đùa:

"Nếu vậy phải chất đầy một khoang máy bay chắc mới hết."

Cô đương nhiên không ngồi ghế sau. Ghế đó cô nhường cho đôi uyên ương nào đó đấy. Cô mà ngồi đó, khẳng định sẽ trở thành đèn pha rất sáng.

"Không sao, chỉ cần em thích là được."

"Anh không thể chiều em như thế mãi được, em sẽ bị hư đấy."

"Hư cũng không sao, anh có thể nuôi em cả đời." "Anh nói rồi đấy nhé. Sau này đừng có mà chê em phiền, rồi tổng em ra khỏi nhà."

Lục Thần Hạo thấy cô nghe mãi không kết thúc cuộc gọi, mặt càng lúc càng đen. Cô ta có ý thức được anh là chồng hợp pháp không?

Bình thường ăn nói với anh cục cằn, ngang ngược, hời hợt thế mà nói với thằng đàn ông khác lại anh anh em em ngọt sớt, còn công khai trước mặt anh nữa. Nghĩ anh chết rồi đấy hả?

Lục Thần Hạo chợt cảm thấy giận, phát tiết lên cửa хе.

Rầm!!!

Đang hăng say nói, chợt cửa xe phía sau đóng rầm một tiếng, cả xe đều bị chấn động. Tuyết Vũ giật mình ngoảnh lại, thì ra Lục Thần Hạo và tình nhân xinh đẹp vừa lên xe.

Hắn làm cái gì vậy không biết, có tình nhân bên cạnh mà còn cau có thể là sao?

Đối phương cũng nghe thấy âm thanh kia, hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì, có con chó chạy loạn đ//â//m vào gốc cây thôi." Tuyết Vũ nói dối trắng trợn.

Lục Thần Hạo trừng mắt, cô ta dám nói anh là chó?

Tài xế: "..."

Thiếu phu nhân, cô thật cường đại!

May mà hắn chưa cho xe chạy, bằng không sẽ đ//â//m vào cột điện mất.

Chưa ai dám nói Lục tổng vậy đâu, cũng chưa có ai nói như vậy mà còn có thể sống tốt. Hy vọng cô sẽ bình an.

Anh tài xế tốt bụng âm thầm thắp cho cô một nén nhang cầu bình an.

Liễu Tư Linh không thể tin, trợn mắt. Không phải nói thiên kim Trần gia dịu dàng, nết na sao. Sao lại có thể văng ra ngôn từ tục tĩu như vậy, thế này không phải ngụ ý nói Lục Thần Hạo là chó sao.

Ả không biết Lục Thần Hạo rất ghét bị vũ nhục à. Nghĩ mình là thiên kim Trần gia thì có thể nói gì cũng được?

Chờ lát nữa, xem Thần Hạo sẽ xử trí cô ta thế nào. Liễu Tư Linh thầm đắc ý, vui sướng khi thấy có người gặp họa.

Nhưng, chờ mãi, cô vẫn không thấy Lục Thần Hạo có phản ứng. Đáy lòng Liễu Tư Linh vang lên một tiếng báo động, Lục Thần Hạo trước đây sẽ không im lặng khi bị người khác Vũ nhục mình.

Này là làm sao?

Anh tài xế cũng lấy làm lạ. Thế mà Lục tổng lại không làm gì.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...