Sau ba năm tái hôn – Chương 9
Sau ba năm tái hôn
Anh ta chỉ có thể nằm cuộn trong chăn, tham lam hít lấy hơi thở đặc trưng của Tô Mạn còn vương lại.
Trải qua một đêm không ngủ, khi anh ta gần như sắp sụp đổ thì cánh cửa phòng bị đẩy mở.
Một bóng dáng quen thuộc bước vào. Anh ta cứ ngỡ đó là Tô Mạn.
Anh ta kích động vén chăn chạy xuống giường, ôm chặt lấy người phụ nữ vào lòng: "Mạn Mạn, là em về đúng không! Mạn Mạn, Mạn Mạn của anh..."
"Mạn Mạn..." Anh ta cúi đầu, giọng khàn đặc, run rẩy hôn lên môi cô: "Anh xin lỗi, anh sai rồi. Chúng ta đừng ly hôn, được không? Anh sai rồi, em đừng bỏ rơi anh..."
Người trong lòng cứng đờ giây lát, sau đó liền đưa tay ôm lấy cổ anh ta, cho anh ta sự đáp trả nồng nhiệt nhất.
Đối diện với sự nhiệt tình đó, Tạ Bách Ngôn không thể kiểm soát được nữa, trực tiếp ôm cô ta lên giường.
Bên ngoài cửa sổ đột nhiên đổ cơn mưa lớn. Tiếng mưa càng lúc càng to, nhưng vẫn không thể lấn át được tiếng thở dốc đầy ái muội trong phòng.
Sau một đêm mặn nồng, việc đầu tiên Tạ Bách Ngôn làm khi tỉnh dậy là kéo người phụ nữ bên cạnh vào lòng.
Anh ta ôm chặt lấy cô, cứ như thể đang ôm cả thế giới trong tay.
Chỉ đến khoảnh khắc này, anh ta mới hiểu ra, người anh ta yêu nhất chính là Tô Mạn.
Không có cô ấy, anh ta thật sự sẽ c.h.ế.t mất.
"Mạn Mạn... Anh yêu em..."
Người trong lòng nhúc nhích, sau đó ngước mắt nhìn anh ta, dịu dàng nói: "Em cũng yêu anh, Bách Ngôn."
Giọng nói này khiến Tạ Bách Ngôn bỗng chốc tỉnh táo lại.
Anh ta bật dậy: "Em không phải Mạn Mạn!"
"Ừm... em không phải."
Hà Thiên Tuệ ôm chăn chậm rãi bò dậy, cô ta nhìn chằm chằm vào anh ta, khóe môi nở nụ cười quyến rũ: "Em là Thiên Tuệ. Tối qua em đã trao anh lần đầu tiên của mình, anh thích không, Bách Ngôn?"
Sắc mặt Tạ Bách Ngôn lập tức tái nhợt, toàn bộ m.á.u trong người dường như bị đóng băng.
Anh ta vén chăn xuống giường, lảo đảo lùi lại phía sau mấy bước.
"Không thể nào, rõ ràng người bên cạnh anh tối qua là Mạn Mạn! Anh đã luôn gọi tên Mạn Mạn, em không phải cô ấy, tại sao em không nói gì hết!"
Nhìn thấy vẻ hối hận trên mặt anh ta, nụ cười trên môi Hà Thiên Tuệ dần biến mất, thay vào đó là vài giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi.
"Tại sao em phải nói? Em biết anh không quên được Tô Mạn, em không bận tâm nếu anh coi em là cô ấy. Chỉ cần trao được lần đầu tiên của em cho anh, em đã mãn nguyện rồi. Bách Ngôn, anh là người đàn ông đầu tiên đối xử tốt với em, dù phải chịu thiệt thòi, em cũng cam tâm tình nguyện."
Hà Thiên Tuệ bước xuống giường, dịu dàng ôm lấy Tạ Bách Ngôn, khẽ nói: "Bách Ngôn, em biết em không thể so được với vị trí của Tô Mạn trong lòng anh. Chỉ cần được ở bên anh, em đã rất mãn nguyện rồi. Nếu anh thực sự không quên được Tô tiểu thư, em có thể rời đi bất cứ lúc nào."
Nói xong, cô ta cúi xuống nhặt chiếc váy ngủ rơi trên sàn, sau đó quay lưng định bỏ đi.
Nhìn bóng lưng gầy gò của cô ta, Tạ Bách Ngôn cuối cùng vẫn không đành lòng, anh đưa tay kéo cô ta lại.
Mẹ nói đúng, anh ta đã là người trưởng thành, anh ta nên chịu trách nhiệm cho những hành động mình đã gây ra.
Anh ta đã theo đuổi ròng rã ba năm mới có được Hà Thiên Tuệ.
Là hoa khôi hàng đầu của Thiên Thượng Nhân Gian, cô ta luôn bán tài nghệ chứ không bán thân. Bao nhiêu người đã vung ngàn vàng muốn mua lần đầu tiên của cô ta nhưng đều bị từ chối.
Giờ đây, cô ta lại cam tâm tình nguyện trao lần đầu tiên đó cho anh ta.
Nhìn thấy vệt m.á.u đỏ tươi trên ga giường, Tạ Bách Ngôn cuối cùng cũng nhượng bộ.
"Có lẽ anh và Mạn Mạn đã định không có duyên nợ. Hôn lễ tháng sau không thay đổi, anh sẽ cưới em."
"Dù anh đưa ra quyết định gì, em cũng không có ý kiến. Chỉ cần anh vui là được."
Hà Thiên Tuệ ôm lấy anh ta. Tuy giọng nói không có chút cảm xúc nào, nhưng trong lòng cô ta đã sớm vui như nở hoa.
Ngay ngày đầu tiên bước chân vào Thiên Thượng Nhân Gian, cô ta đã tự nhủ, cô ta phải là người xuất sắc nhất.
Cho dù phải bán mình, cô ta cũng phải bán được vào hào môn.
Giờ đây, cuối cùng cô ta đã làm được điều đó.
Còn về Tô Mạn, cô ấy tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện nữa. Bằng không, cô ta nhất định sẽ không để yên!
Đài truyền hình Cảng Thành.
Vì là người do đích thân Tạ phu nhân đưa vào, ngay cả Giám đốc đài cũng phải nể mặt Tô Mạn vài phần.
Văn phòng làm việc được sắp xếp tốt nhất, chuyên viên trang điểm cũng là người giỏi nhất.
Hôm đó, cô đang trang điểm để chuẩn bị phỏng vấn ông Vương, một trong mười tỷ phú giàu nhất Cảng Thành.
Cô lại vô tình chạm mặt Hà Thiên Tuệ, người đang đến đây để nhận phỏng vấn.
Từ hoa khôi của Thiên Thượng Nhân Gian, một bước nhảy vọt trở thành vợ của thái t.ử gia tập đoàn Tạ thị, sự chuyển đổi thân phận này tạo ra sức hút truyền thông rất lớn đối với đài truyền hình!
Người phụ nữ mặc chiếc váy nhung dài màu đỏ thẫm, tao nhã đoan trang ngồi trước gương, chuẩn bị cho chuyên viên trang điểm làm việc.
Thấy Hà Thiên Tuệ, Tô Mạn không hề có phản ứng gì lớn, cô chỉ chuyên tâm đọc tài liệu phỏng vấn trong tay.
--------------------------------------------------













