Sau ba năm tái hôn – Chương 8
Sau ba năm tái hôn
"Không thể nào!"
Tạ Bách Ngôn chợt như phát điên, giật lấy tờ giấy ly hôn trong tay cô ta. Anh xem đi xem lại mấy lần nhưng vẫn không thể tin được.
"Là giả, em xem này, mấy con số ở đây bị lệch rồi, em xem giấy này, chất lượng kém quá... Không thể nào! Tô Mạn không thể nào ly hôn với anh! Anh chưa hề ký vào thỏa thuận ly hôn nào hết-"
"Vậy con xem, đây là cái gì."
Bà Tạ ném tập tài liệu trước đó lên bàn, Tạ Bách Ngôn vừa nhìn đã thấy ngay chữ ký của mình.
Gần đây, Bà Tạ không hề đưa cho anh ta ký bất cứ văn kiện nào, ngoại trừ hôm bà đ.á.n.h Hà Thiên Tuệ.
Tạ Bách Ngôn cuối cùng cũng kịp phản ứng. Thảo nào hôm đó, mẹ anh ta nói chỉ cần ký vào tập tài liệu này là anh ta có thể quang minh chính đại ở bên Hà Thiên Tuệ!
Hóa ra thứ bà bắt anh ta ký lại chính là thỏa thuận ly hôn!
"Mẹ! Sao lại thế này? Tại sao mẹ lại lừa con ký vào thỏa thuận ly hôn!"
"Thứ mẹ đưa con ký là gì có quan trọng nữa sao? Dù gì con đã quyết tâm ở bên Hà Thiên Tuệ rồi. Nếu đã vậy, Tô Mạn thành toàn cho con, chẳng phải là rất tốt sao?"
Tạ Bách Ngôn cuối cùng không thể kìm nén, anh ta sụp đổ, gào lên với Bà Tạ: "Sao lại không quan trọng, đương nhiên là quan trọng! Nếu con biết đó là thỏa thuận ly hôn, con sẽ không bao giờ ký! Con đúng là thích Hà Thiên Tuệ! Nhưng con sẽ không vì cô ta mà từ bỏ Mạn Mạn. Mạn Mạn là người phụ nữ con yêu nhất, con yêu cô ấy. Con đã mất cô ấy một lần rồi, con không muốn mất cô ấy lần thứ hai nữa!"
Bà Tạ bật cười, ném quyển tạp chí trên bàn trà vào người anh ta: "Con còn dám nói yêu cô ấy sao? Con đã đẩy vợ mình đi ngủ với người đàn ông khác rồi đấy!"
Tạ Bách Ngôn lắc đầu, không chịu thừa nhận sai lầm mình đã gây ra.
"Không... Con đã phái người canh gác ở ngoài cửa, bọn họ sẽ không làm gì cô ấy! Từ đầu đến cuối, con chưa từng nghĩ sẽ để cô ấy ngủ với người đàn ông khác! Cô ấy chắc chắn...
...không sao! Nếu đã như vậy, tại sao cô ấy vẫn ly hôn với con?"
"Từ khoảnh khắc con chọn dùng cô ấy để đổi lấy Hà Thiên Tuệ, trái tim Mạn Mạn có lẽ đã c.h.ế.t rồi. Con là người trưởng thành, phải biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm! Mạn Mạn rất dũng cảm, việc cô ấy chọn từ bỏ con là đúng. Hiện tại hai đứa đã ly hôn, đừng nghĩ ngợi gì thêm nữa."
Nói xong, bà quay sang nhìn Hà Thiên Tuệ, người vẫn luôn giữ phong thái ưu nhã.
Quả không hổ danh là người phụ nữ từng trải, trong tình huống căng thẳng như thế này, cô ta vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.
"Mùng mười tháng sau là ngày tốt, tôi quyết định sẽ tổ chức hôn lễ của hai đứa vào ngày đó, Hà tiểu thư có ý kiến gì không?"
Hà Thiên Tuệ lắc đầu, giọng điệu điềm tĩnh: "Tôi không có ý kiến, mọi chuyện đều tùy vào Tạ phu nhân quyết định."
"Tốt, vậy tôi sẽ cho người đi sắp xếp." Bà Tạ gật đầu: "Cô yên tâm, dù thân phận cô có đặc biệt, nhưng nhà họ Tạ chúng tôi sẽ không bạc đãi cô. Mọi thứ đều sẽ dùng đồ tốt nhất, sính lễ là 888 vạn, xe cộ nhà cửa đều được sắp xếp chu đáo. Hôn lễ sẽ tổ chức long trọng, được cả Cảng Thành chú ý, không kém gì đám cưới thế kỷ của Tô Mạn và Bách Ngôn năm xưa. Vì Bách Ngôn thích cô, tôi sẽ để toàn bộ Cảng Thành thấy được tấm lòng của nó dành cho cô."
Nghe đến đây, khóe môi Hà Thiên Tuệ mới nở một nụ cười không thể che giấu: "Cảm ơn Phu nhân."
"Vẫn còn gọi là Phu nhân?"
Bà Tạ day day thái dương: "Thôi được rồi, hai đứa về đi. Mẹ mệt rồi, cần nghỉ ngơi."
Hà Thiên Tuệ đứng dậy, kéo tay Tạ Bách Ngôn chuẩn bị rời đi: "Bách Ngôn, chúng ta về thôi."
Tạ Bách Ngôn lại đột ngột đẩy cô ta ra, xông đến trước mặt Bà Tạ và kích động nói: "Mẹ, con sẽ không kết hôn với người nào khác! Vợ con chỉ có thể là Mạn Mạn. Con phải tìm cô ấy về, con muốn tái hôn với cô ấy. Mẹ nói cho con biết cô ấy ở đâu? Con phải đi tìm cô ấy ngay!"
Bà Tạ ra lệnh cho quản gia đưa họ rời khỏi biệt thự cũ của nhà họ Tạ.
Trên đường về nhà, Tạ Bách Ngôn không hề mở lời nói một câu.
Hà Thiên Tuệ ngồi bên cạnh anh ta, cô ta do dự rất lâu, cuối cùng vẫn chọn im lặng.
Ở Thiên Thượng Nhân Gian bao nhiêu năm, đàn ông cô ta thấy quá nhiều rồi, những kẻ như Tạ Bách Ngôn cũng chẳng phải hiếm lạ gì.
Đàn ông thì luôn thế, thích "đứng núi này trông núi nọ".
Tuy nhiên, cô ta tin rằng tối nay, cô ta nhất định sẽ khiến Tạ Bách Ngôn hoàn toàn yêu mình.
Việc đầu tiên Tạ Bách Ngôn làm khi về nhà là tìm kiếm tung tích của Tô Mạn khắp nơi.
Không tìm thấy người, nhưng lại tìm thấy chiếc vali cô ấy đã lẳng lặng thu dọn.
Thảo nào cô ấy nói có thể chấp nhận Hà Thiên Tuệ. Hóa ra, cô ấy đã quyết định rời bỏ anh ta từ lâu rồi.
Trong không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi hương của cô. Trái tim Tạ Bách Ngôn đau đớn đến mức gần như không thể thở nổi.
--------------------------------------------------













