Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời – Chương 19

Sao Băng Qua Trời

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm đã khuya, bên ngoài, mưa vẫn hoài rơi, tiếng sấm rền vang mang theo tia chớp sáng lòa làm Tử Hân giật mình tỉnh giấc. Chẳng hiểu sao trong cơn mơ vừa rồi, cô lại nhìn thấy Hạo Nhiên khi nhỏ.

Chợt nhớ đến những vết bầm tím lúc chiều trên người anh, lòng bỗng dâng lên nỗi xót xa khó tả. Suy nghĩ hồi lâu, cô giở chăn rời khỏi giường, tiến tới mở ngăn bàn lấy chai dầu nóng và chiếc chìa khóa lẻ rồi thẳng sang phòng kế bên.

Vừa bước được mấy bước thì vấp phải vạt váy ngủ dài, Tử Hân chới với ngã lăn giữa hành lang, văng luôn chai dầu. Lọ mọ hết mấy phút, cô mới tìm thấy nó nằm ở sát mép lan can.

Đẩy nhẹ cánh cửa, Tử Hân rón rén đến ngồi xuống cạnh Hạo Nhiên. Lúc còn bé, cứ mỗi đêm cô đều phải ghé phòng anh mấy lần để kiểm tra vì anh hay sốt bất chợt.

Vậy nên, cô tự giữ một chiếc chìa khóa bên mình để tiện đi qua đi lại. Mãi tới khi anh trưởng thành, chẳng cần phải ngó chừng thì cô cũng quên không đưa trả.

Qua ánh sáng tỏa lan từ chiếc đèn ngủ, Tử Hân nhìn rõ dấu vết va đập chẳng những trên bàn tay, gò má mà cả nơi cánh tay anh nữa.

Khẽ cúi đầu xuống gần, chỉ ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng của sữa tắm, cô bất giác mỉm cười. Đúng như cô suy đoán, anh tắm gội xong thì ngủ luôn, không có thoa dầu.

Những ngón búp măng thon dài cẩn thận xoa nhẹ trên các vết xanh tím, từ bàn tay rồi lên cánh tay.

Đang chăm chú thì Hạo Nhiên đột ngột trở mình, trong giây phút mơ màng, anh bất chợt ôm lấy cô, kéo ngã vào lòng.

- Tử Hân, anh yêu em.

Nghe tiếng Hạo Nhiên thì thào, Tử Hân hốt hoảng toan vùng chạy thì bỗng cảm nhận được vòng tay nhanh chóng nới lỏng và rớt ngược trở xuống. Cô hoàng hồn, thở phào nhẹ nhõm, hóa ra anh chỉ là nói mơ.

Kéo chăn đắp lại cho anh xong, Tử Hân nhanh chóng lủi về phòng mình. Cất chai dầu cùng chìa khóa vào trong ngăn bàn, cô tới ngồi rũ rượi trên giường.

Thầm trách bản thân sao đi lo chuyện bao đồng làm gì để rồi hú hồn hú vía, tim đập chân run thế này chẳng biết. Liếc nhìn đồng hồ, thấy đã gần ba giờ sáng, cô vội vã buông mình, trùm chăn nhắm mắt.

Khi tiếng mưa thôi không còn rơi thì bình minh cũng vừa đến. Ánh nắng ấm áp dần tỏa lan khắp các ngõ ngách trong vườn, chan hòa lên những chiếc lá cùng những nụ hoa e ấp vẫn còn ướt đẫm mưa đêm.

Hạo Nhiên vươn vai ngồi dậy, cơn đau nhức làm vầng trán anh khẽ nhíu lại. Trong trí nhớ mơ hồ, anh cảm giác hình như đã thấy Tử Hân qua phòng mình, anh còn ôm cô và nói lời yêu nữa.

Đôi môi bạc khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát, người mình yêu ở ngay bên cạnh mà bản thân chỉ có thể bày tỏ tình cảm trong giấc chiêm bao.

Đánh răng, rửa mặt xong, anh thủng thẳng bước xuống lầu. Đưa mắt nhìn vào phòng ăn, chỉ có một phần duy nhất và cũng chẳng thấy bóng dáng Tử Hân đâu, anh vội đảo một vòng quanh nhà ra khuôn viên, tiện tay túm luôn cô hầu gái đang cắm cúi quét sân.

- Cô chủ đâu? Sao tôi tìm không thấy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

- Dạ, thưa cậu chủ. Cô chủ đã rời nhà từ sớm rồi ạ.

- Cô ấy có nói đi đâu không?

- Dạ không ạ, cô chủ chỉ nói là chiều sẽ về.

- Vậy cô ấy có nói đi với ai không?

- Dạ, tôi nghe loáng thoáng lúc cô chủ gọi điện thì hình như là đi cùng cậu Thiên Thuận.

Kết thúc màn hỏi đáp, mặt Hạo Nhiên bắt đầu tối lại dần dần và đen như than. Còn mặt cô hầu gái thì xanh lè, tái mét, các ngón tay cấu chặt vào cán chổi.

Mãi tới lúc anh đã đi xa mà cô nàng vẫn run lẩy bẩy, xem ra cậu chủ bé bỏng ngày xưa giờ lớn thành đàn ông thật rồi, biết ghen rồi.

Ngước nhìn bầu trời quang đãng, cô nhăn nhó thở than, trách sao bản thân cứ miệng nhanh hơn não, chẳng biết có khi nào chiều nay cậu chủ sẽ dỡ cả nóc nhà lên không.

Sau khi ra mở cửa xe lấy mấy thang thuốc, Hạo Nhiên hầm hầm quay lại phòng ăn, kéo ghế ngồi, bưng ly sữa nóng uống một hơi. Sữa hết mà cục giận vẫn chưa trôi xuống, cứ nghẹn cứng ngay cổ họng.

Dì Hà mới nhận hàng từ cổng trở vào, trông thấy cái mặt như cái mền của anh, bà liền kiếm cớ bắt chuyện.

- Cậu chủ, đây là…- Dì Hà rụt rè chỉ cái bịch trên bàn.

- Thuốc bổ m.á.u của Tử Hân đấy ạ, dì sắc rồi mang cho cô ấy nhé.

- Vâng thưa cậu. Cô chủ và cậu chủ đều quan tâm nhau thật là tốt quá.

- Chỉ có mình cháu đơn phương quan tâm cô ấy thôi dì à. – Anh buồn rầu nhìn về phía cửa, cất tiếng xa xôi.

- Cậu chủ đừng nói vậy. Cô chủ cũng rất lo lắng cho cậu. Nhìn người cậu có vết bầm, nửa đêm hôm qua đã sang phòng thăm cậu. Vì cô ấy làm rớt chai dầu, tôi nghe động, đến xem thử nên thấy.

Cơ mặt Hạo Nhiên lúc này giãn ra, thế mà anh cứ ngỡ mình nằm mơ. Nếu như vậy thì có nghĩa là lời yêu đó cô cũng nghe rồi. Nỗi vui mừng chưa kịp lóe lên liền vội tắt lịm.

Đến cuối cùng, cô vẫn chạy theo gã đàn ông kia. Người con gái ấy, lúc tỏ vẻ quan tâm, khi ơ hờ lạnh nhạt, như gần như xa khiến anh muốn phát điên được.

Ăn sáng xong, Hạo Nhiên leo thẳng lên lầu, về phòng, nằm xuống giường trùm chăn và ngủ, quyết tâm kiềm nén cơn ghen để chờ cô về, những mong lúc mình mở mắt sẽ lại thấy cô trong nhà.

Với tư dung của Tử Hân, anh tin cô tuyệt đối không làm chuyện khiến cho anh phải thất vọng.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...