Săn Lửa – Chương 7: Thi xem ai diễn giỏi hơn ai
Săn Lửa
Thư Yểu không cam tâm tình nguyện chút nào, bị Lý Hành 'áp giải' suốt dọc đường về.
Dùng chữ 'áp giải' này cũng không ngoa một chút nào, hai người chẳng khác nào vừa đánh nhau một trận tơi bời. Đáng than thay, ở Hồng Kông lâu ngày, người nào người nấy đều thành anh chị em giang hồ, ai cũng có khiếu làm lưu manh côn đồ, tính khí thối như nhau, giống hệt thùng thuốc súng cứ châm là nổ, mở miệng ra là đòi cầm dao chém người.
Cô dùng bộ móng tay đỏ rực xinh đẹp ban cho cổ hắn mấy vệt máu đỏ tươi, còn hắn dùng chiếc thắt lưng da hiệu Montblanc tặng lại cô những vệt hằn ngang dọc trên cổ tay. Quả là có qua có lại, kẻ tám lạng người nửa cân, nhìn vào món quà đáp lễ này mới thấy thật cầu kỳ làm sao.
Chỉ thiếu nước thốt lên một tiếng 'Ái chà', rồi hô to 'Mạnh bạo quá! Diễm tình quá!'.
Tất cả đều đỏ rực, từng vệt từng vệt in trên làn da trắng nõn, nhìn mà nóng bỏng mắt. Không biết còn tưởng hai người đang chơi trò tình thú, người đóng vai cảnh sát, kẻ đóng vai cướp, vừa mạo hiểm vừa kích thích.
Xe chạy êm ru, lượn qua bảy khúc tám ngõ, cứ thế leo lên núi Thái Bình.
Khu biệt thự bán sơn địa này tọa lạc tại Vịnh Nước Cạn, là khu nhà giàu nổi tiếng của bến cảng. Đứng ở ban công rũ tàn thuốc, khéo còn rơi trúng đầu mấy vị minh tinh, phú thương hay xuất hiện trên mặt báo ấy chứ.
(*) Vịnh Nước Cạn (Repulse Bay - Thiển Thủy Loan): Khu vực nổi tiếng với những biệt thự hạng sang ven biển ở phía nam đảo Hồng Kông. Nơi đây được coi là có phong thủy cực tốt.
Gần thì có thể leo núi Thái Bình, xa thì có thể ngắm cảnh Hương Giang, tựa núi nhìn sông, thiếu một thứ cũng không được.
Cha của Thư Yểu từ khi được cao nhân chỉ điểm thì mê tín vô cùng. Tay làm chuyện buôn bán thất đức, giết người cướp của; miệng thì nam mô A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.
Tâm càng độc thì càng thành kính, đêm nào cũng lạy Quan Nhị Ca. Hồng Kông mưa gió đổi thay, ông ta chỉ sợ chư thiên thần phật phật ý một cái, thu hồi lại nửa giang sơn vất vả cả đời mới gây dựng được, rồi một sớm thức dậy, đầu thì nằm nhà kẻ thù mà thân thì trôi trên sông Hương Giang.
Cúng thần dâng hương còn chưa đủ, ngay cả chỗ ở cũng phải chọn nơi gọi là phong thủy bảo địa. Vịnh Nước Cạn ba mặt giáp núi, một mặt hướng biển, ngày ngắm biển, đêm nghe gió, đúng là thế đất chậu tụ tài lộc hiếm có trong phong thủy, tự nhiên rất được lòng ông ta.
Dừng xe, mở cửa, mọi động tác liền mạch một hơi.
Lý Hành tháo chiếc thắt lưng da đang trói tay cô, đứng bên cửa đợi.
Vừa về đến nhà đã bày ra bộ dạng người đàn ông mẫu mực, chẳng biết là diễn cho ai xem.
Tay Thư Yểu tê mỏi muốn gãy, cô trừng mắt nhìn hắn, mạnh tay đẩy một cái: "Cút đi! Chó ngoan đừng có cản đường!"
Thư Long mặc bộ quần áo lụa kiểu người già tập thái cực quyền, chống cây gậy đầu rồng, nghe tiếng động liền từ trong bước ra. Gương mặt ông ta nghiêm nghị, tuổi chưa đến năm mươi mà hai bên tóc mai đã bạc trắng, chưa già đã yếu, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh sáng quắc, ánh nhìn vẫn sắc bén như xưa.
"Cha à ~"
Người vừa nãy còn hống hách ngang ngược lập tức lật mặt thành thục nữ ngoan hiền, làm nũng thạo hết chỗ nói.
Lý Hành không kìm được ngước mắt lên, nhìn đóa hồng nhung đã nhổ hết gai, kiều diễm ướt át, chỉ còn lại vẻ đẹp động lòng người.
Tiếng gọi nũng nịu, mềm mại ấy, có thể nói là thỏ thẻ bên tai, trăm vòng ruột rối, ngọt lịm đến tận tim gan, ai nghe mà chẳng mềm lòng.
Huống chi Thư Long lại là người già mới có con, khuôn mặt vốn không hay cười nói cũng giãn ra, cười ha hả, miệng nói: "Ái chà, tiểu tổ tông của cha, chịu về rồi đấy à?"
"Con vốn định về sớm rồi, đều tại anh ta." Thư Yểu không hề muốn bỏ qua cơ hội tốt để mách lẻo, liếc mắt nhìn sang Lý Hành đang đứng im lặng như cái bóng bên cạnh.
Cô chìa đôi cánh tay trắng nõn như ngó sen, ngón tay thon dài chỉ vào những vết hằn đỏ chằng chịt bên trên: "Cha xem, anh ta hung dữ quá chừng, xấu xa hết biết! Con đã bảo tự đi bộ về, anh ta cứ nhất quyết trói con lôi về..."
"A Hành luôn hiểu chuyện, chắc là có hiểu lầm gì đó, có phải con lại nghịch ngợm không..." Thư Long chọc nhẹ vào má cô, tuy cười híp mắt nhưng lại chẳng tin lời cô nói.
"Cha!" Thư Yểu ôm lấy cánh tay cha lắc lắc: "Cha thiên vị, cha không tin con phải không..."
Lý Hành chợt nhướng mày, đôi mắt đen láy tĩnh mịch, lặng lẽ nhìn cô.
Thấy cô chu đôi môi hồng về phía Thư Long, đôi mắt ầng ậc nước, chỉ chớp một cái là lăn xuống giọt lệ như hạt châu, rồi lại cố tỏ ra kiên cường đưa tay lau đi. Một câu nói mấy phần chân tình mấy phần tủi thân, lời chưa dứt đã có thể khóc òa lên được.
Chỉ vài khung hình ngắn ngủi, cô đã diễn trọn vai đứa con gái ngoan ngoãn bị bắt nạt, cố tỏ ra mạnh mẽ trong nỗi thất vọng ê chề.
Thế nhưng ánh dư quang liếc về phía hắn lại ẩn giấu sự ranh mãnh, nào thấy nửa điểm đau lòng.
Hắn thầm vỗ tay trong lòng, diễn xuất đỉnh thật, cô nên đổi nghề làm diễn viên, tượng vàng Kim Tượng hay Oscar chắc chắn đều thu về túi.
"Được được được, cha tin mà." Ông vỗ vỗ tay cô, vẫy Lý Hành lại.
"Có đúng như con gái ta nói không?" Người già nhưng tâm không già, ánh mắt ông ta sắc bén vô cùng. Thư Yểu đứng bên cạnh, mắt cười cong cong, che miệng cười trộm vì đắc ý.
Nhướng mày, nháy mắt, ánh mắt khiêu khích rơi trên mặt Lý Hành: Lần này xem anh làm thế nào?
Hắn cũng khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười khó phát hiện, đóng vai một người anh trai tận tụy hết lòng. Vở kịch này, một người diễn thì sao kết thúc được? Không đủ, không đủ, kịch độc thoại sao đặc sắc bằng màn song ca của hai người.
"Đêm nay có mưa, nước biển dâng cao, đại tiểu thư một mình ở đó, con lo lắng quá mức, nhất thời nóng vội... là lỗi của con."
Hắn cung kính cúi đầu, mi tâm khẽ nhíu, chủ động nhận lỗi.
Giả vờ lo âu, giả vờ thấp thỏm, chuyện này có gì khó?
Nhìn lại lần nữa, chỉ muốn thốt lên 'Woa', đúng là một con chó ngoan biết suy nghĩ cho chủ nhân.
Ai nhìn thấy cảnh này cũng phải tiếc nuối thốt lên: Cánh săn ngôi sao ở Hồng Kông mù cả rồi, nhận lương mà không làm việc. Phim tình cảm sướt mướt khung giờ vàng tám rưỡi tối mà không mời hai người này đóng chính, có sắc vóc, có ngoại hình, có diễn xuất, thật là đáng tiếc, đáng tiếc.
Thư Yểu dựng ngược lông mày lá liễu, mắt hạnh trợn tròn, suýt thì tức cười.
Tâm cơ thâm sâu, thủ đoạn cao tay. Nói một nửa, còn lại để người ta tự đoán, đoán xem có phải Thư Yểu cô không nghe lời, thích gây chuyện, đáng đời bị người ta dạy dỗ hay không.
Được, được, được lắm, không nhảy vào bẫy, lại còn mượn gió bẻ măng, là cô đã coi thường hắn rồi.
Thư Long đưa mắt nhìn qua lại hai người, thở dài một tiếng, chống gậy xuống đất, lại làm người hòa giải: "Chút chuyện cỏn con mà nói nhiều thế, thanh niên làm việc không biết nặng nhẹ là chuyện thường tình. Người một nhà phải hòa thuận vui vẻ, đừng có so đo nữa. Con gái mai còn phải đến trường báo danh, lên nghỉ sớm đi, cha còn có chuyện muốn nói với A Hành."
Cha tuy cưng chiều cô hết mực nhưng chuyện chính sự thì không bao giờ cho phép ai xía vào. Cô dù muốn ở lại cũng chẳng còn lý do gì khác, đành thầm mắng Lý Hành thêm một câu, một mình đi lên lầu.
Đứng ở hành lang tầng hai, vốn định đi thẳng về phòng, nhưng khi đi ngang qua phòng Lý Hành, tình cờ thấy cửa phòng khép hờ chưa đóng chặt, Thư Yểu nảy ra một kế. Cơ hội tốt ngàn năm có một, trời giúp ta rồi!
Thư Yểu vui mừng ra mặt, tìm cớ đuổi người giúp việc xuống lầu. Cô giả vờ về phòng, đặt túi xách xuống rồi lại lén lút lẻn ra, rón ra rón rén hệt như tên trộm mò vào phòng Lý Hành.
Cô đã muốn vào phòng hắn từ lâu để tìm một sợi tóc, chỉ là ngày thường Lý Hành luôn đóng chặt cửa phòng nên không có cơ hội.
Hôm nay cơ hội tự dâng đến tận cửa... Chỉ cần đợi cô đem tóc của hắn và cha gửi sang Thụy Sĩ làm xét nghiệm ADN, đến lúc đó bằng chứng vững như núi, xem hắn còn tư cách gì mà mặt dày ở lì nhà cô không chịu đi.
Thư Yểu hừ cười trong lòng, nhưng dưới lầu lại chẳng hề yên bình.
--------------------------------------------------