Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Săn Lửa – Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?

Săn Lửa

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 6
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thư Yểu tỉnh dậy khi trời đã sáng bảnh. Trong phòng không một bóng người, chỉ có một ly sữa nóng và một chiếc bánh sandwich đặt đầu giường, kèm theo tấm thiệp nhỏ ghi mấy chữ rồng bay phượng múa: Ăn xong rồi hẵng đi.

Thư Yểu thấy mà ghét, tiện tay vò nát tờ giấy ném đi.

Đồ vô văn hóa, chữ nghĩa cũng quái gở y hệt người.

Tên cầm thú mặc âu phục giả làm người tốt, mặt người dạ thú, kinh tởm thấu trời! Cô thèm vào cái lòng tốt giả tạo của hắn ta, mặc kệ bụng đói kêu ùng ục, nhất quyết không đụng vào một miếng.

Thư Yểu trở mình xuống giường, ai ngờ toàn thân đau nhức, xương cốt rã rời, cứ như vừa đánh nhau một trận, trong lòng càng thêm hận chết cái tên ôn dịch kia.

Cũng may trời cao không phụ người có lòng, dù quá trình có hơi thê thảm, nhưng Thư Yểu cuối cùng cũng tìm được sợi tóc của hắn, không nói hai lời liền liên hệ người gửi sang Thụy Sĩ. Đợi bằng chứng xác thực có trong tay, xem hắn ta còn chối cãi thế nào.

May mà hôm nay là cuối tuần, Thư Yểu lén lút chuồn về nhà, lại đánh một giấc ngon lành. Tỉnh dậy thấy đói, xuống lầu thì gặp cha già. Kể từ trận cãi vã tuần trước, hai cha con gặp nhau mắt to trừng mắt nhỏ, chẳng ai chịu mở miệng.

Cuối cùng vẫn là vị đại lão đã trải qua bao sóng gió nửa đời người phải khom lưng, cười hiền từ chủ động mở lời: "Niếp Niếp, hôm qua đi đâu chơi thế?"

Mặt Thư Yểu lạnh tanh, chuyện đêm qua vẫn còn rành rành trước mắt. Cô mấp máy môi, chỉ thiếu điều chưa kể lể mười tám tội lớn của Lý Hành, nhưng lời ra đến miệng lại sợ hắn đổi trắng thay đen.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định nhịn nhục chờ kết quả từ Thụy Sĩ.

Thư Yểu bĩu môi làm mặt khổ qua, uống ngụm nước chanh, ăn quả ô mai, giọng điệu chua loét: "Chà ngày nào cũng xoay quanh Lý Hành, làm gì có thời gian rảnh mà quan tâm con."

Thư Long vẻ mặt thản nhiên: "Người một nhà không nói chuyện hai nhà, ta thương nhất vẫn là Niếp Niếp."

"Hứ, cha chỉ giỏi nói miệng." Thư Yểu lầm bầm.

Thư Long đẩy tới một tấm thẻ mua sắm: "Nghe nói Niếp Niếp gần đây đi học rất ngoan, Tuần lễ thời trang đã kết thúc rồi, con còn thích mặc đồ cũ qua mùa sao?"

"Vẫn là cha tốt nhất!" Thư Yểu biết đây là Thư Long đang xuống nước, cô thấy tốt thì nhận ngay, cười tươi như hoa, ôm cánh tay ông lắc lắc: "Đúng vậy, dạo này con nghe lời lắm đó."

Sau hôm đó, Lý Hành bận rộn đến mức thần long thấy đầu không thấy đuôi, sống cùng một mái nhà mà ngày nào cũng chẳng thấy bóng dáng.

Không có sao chổi chướng mắt, Thư Yểu vui vẻ thoải mái. Trở lại trường học, Chung Duyệt Lan rất tò mò về Lý Hành, vừa lật xem bài tập vừa hỏi cô: "Người lần trước... là anh trai cậu hả?"

Anh trai? Anh ta cũng xứng sao?

Thư Yểu đỏ mặt trước, chân kẹp chặt lại, sau đó lộ vẻ khinh thường, cười nhạo: "Anh ta chỉ là một con chó! Cũng xứng làm anh tôi à."

Chung Duyệt Lan lập tức im bặt, không dám hỏi thêm.

Thư Yểu nghiêm mặt, nghiến răng nghiến lợi, trong lời nói hận không thể cầm dao băm vằm hắn ra làm mấy khúc: "Cậu đừng có bị vẻ bề ngoài của anh ta lừa, hắn chính là một con chó đội lốt người..."

"Sao lại nói vậy?" Chung Duyệt Lan trăm ngàn lần không hiểu.

Tại sao ư...

Suy nghĩ của Thư Yểu bay loạn.

Đêm đó, không khí đầy sắc dục trầm luân, giọng nói thiếu niên vừa khàn vừa gợi tình như vẫn còn văng vẳng bên tai, từng tiếng từng tiếng gọi "Đại tiểu thư".

Khi anh nói câu đó, chắc chắn âm cuối phải vút cao, khóe môi nhếch cười.

Tựa như khiêu khích, lại càng giống tán tỉnh.

Mang tai Thư Yểu đỏ bừng, ậm ừ cho qua chuyện: "Tóm lại là tránh xa hắn ta ra là được."

Thư Yểu nói năng lấp lửng, để lại một mình Chung Duyệt Lan đăm chiêu suy nghĩ nửa ngày cũng không hiểu nổi ý tứ trong lời cô.

Kỳ lạ, thật kỳ lạ, cứ nhắc đến người đó là Thư Yểu lại như biến thành người khác, cứ ấp a ấp úng, vừa gấp gáp lại vừa tức giận.

Nháy mắt hai tuần đã trôi qua, Thư Yểu dẫn theo cô bạn mới Chung Duyệt Lan càn quét khắp các trung tâm thương mại lớn ở Hương Cảng. Quần áo mới nhất của bốn tuần lễ thời trang lớn, đủ loại túi xách hàng hiệu, trang sức đá quý, xem đến hoa cả mắt, tiêu tiền không hề nương tay.

Tan học hôm nay, Chung Duyệt Lan thần thần bí bí nói với cô: "Yểu Yểu đã từng đi bar bao giờ chưa?"

Thư Yểu không dám nói là chưa từng đi. Thư Long đã cảnh cáo ba lần bảy lượt, bình thường để mặc cô làm mưa làm gió, nhưng quán bar sòng bạc là tuyệt đối không được lui tới. Mấy chỗ đó vàng thau lẫn lộn, đủ mọi thể loại thành phần tụ tập, bọn cổ hoặc tử liều mạng ở khắp nơi.

Thư Yểu cũng đâu có ngốc, kẻ thù của Nghĩa An Hội không ít, thân phận cô lại đặc biệt, nếu bị kẻ có tâm cơ hoặc kẻ thù nhắm vào, nhẹ thì tống tiền, nặng thì vạn kiếp bất phục.

Nhưng trước mặt Chung Duyệt Lan, cô lại ra dáng chị đại, chỉ thiếu điều chưa vỗ ngực nói cái Hương Cảng này do tôi bảo kê.

Bị hỏi bất ngờ, cô nhất thời cứng họng.

Chung Duyệt Lan không nghĩ nhiều, ngược lại còn nháy mắt cười: "Tớ vừa nghe Susan bọn họ bàn tán, nói quán bar náo nhiệt lắm, trai đẹp thành đàn, ai nấy đều cơ bắp cuồn cuộn, không giống đám gà rù yếu nhớt trong trường đâu."

Có vẻ câu nói 'thế giới phồn hoa làm mờ mắt người' quả không sai. Cô học sinh ngoan mấy tuần trước chỉ biết cắm đầu vào sách, nói nặng một câu là đỏ mặt, tới Cảng chưa lâu cũng bắt đầu biết hoài xuân thiếu nữ, ảo tưởng tìm kiếm kích thích, biết đâu gặp được bạch mã hoàng tử, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Nghe từ miệng người khác thì chỉ là mấy câu chuyện sáo rỗng tầm thường, nhưng nếu thật sự xảy ra với mình, thì đúng là niềm vui bất ngờ to lớn.

Chung Duyệt Lan mở to mắt nhìn Thư Yểu: "Yểu Yểu, lời bọn Susan nói có thật không, tớ muốn biết quá đi à."

Có lẽ thiếu nữ nào cũng có gen nổi loạn ngầm, hoặc nói Thư Yểu cha nào con nấy, trời sinh xương cốt phản nghịch, càng cấm đoán lại càng tò mò. Chẳng cần ai rủ rê, trái tim cô đã sớm bay xa, cũng muốn xông pha một chuyến, nhìn ngắm sự đời, sau này còn có vốn liếng mà chém gió.

Thư Yểu đáp một tiếng, vẻ mặt vân đạm phong khinh, cố tỏ ra cao siêu để chỉ điểm cho bạn: "Tớ đưa cậu đi một lần là biết ngay chứ gì."

Chung Duyệt Lan vui s//ư//ớ//n//g cười tít mắt, lắp bắp: "Thật... thật hả?"

"Tôi lừa người bao giờ chưa?" Thư Yểu quyết định, chọn ngày không bằng gặp ngày, tối nay đi luôn.

Đêm xuống, Hồng Cảng lại là một cảnh tượng náo nhiệt, đèn hoa rực rỡ, ánh sáng chói lòa, nhà nhà lên đèn lộng lẫy.

Bản cảng chiếm diện tích một ngàn km vuông, tuy không lớn nhưng nam thanh nữ tú, kẻ tìm vui người mua say thâu đêm suốt sáng không ít. Quán bar nhiều vô kể, lượn qua các con phố lớn ngõ nhỏ, đâu đâu cũng thấy quán bar slow-rock hay vũ trường ca nhạc.

Thực sự có thể gọi tên phố bar nổi tiếng thì có ba nơi: đường Lockhart ở Cầu Ngoại (Wan Chai) đèn đỏ rượu xanh, Tiêm Sa Chủy (Tsim Sha Tsui) ở Cửu Long phấn son mời gọi, và phố Lan Quế Phường (Lan Kwai Fong) đẹp đẽ xa hoa.

Thư Yểu tuân thủ nguyên tắc .gần nhà., quyết định đi Tiêm Sa Chủy. Trùng hợp là Nghĩa An Hội cũng có quán bar ở đó, nằm ngay đối diện hộp đêm Mỹ Viện mới mở.

Đi chỗ nhà mình dù sao cũng an toàn hơn, nhưng Thư Yểu vẫn sợ có người nhận ra rồi mách lẻo với Thư Long.

Cô dứt khoát ngồi trước gương, kẻ đường eyeliner xếch dài đậm nét, đánh mắt khói đen huyền bí che đi đôi mắt sáng trong, chuốt mi vừa đen vừa dài, lại tô thêm đôi môi đỏ rực lửa. Vốn dĩ là dung mạo thoát tục thanh tao như người trong tranh, nay lại sinh ra vài phần yêu kiều quyến rũ khó tả, xinh đẹp động lòng người.

Bên cạnh, Chung Duyệt Lan nhìn đến ngẩn ngơ, dùng tiếng Quảng Đông bập bẹ thốt lên: "Đẹp quá, đẹp quá."

Thư Yểu cười rạng rỡ, bắt đầu trang điểm cho Chung Duyệt Lan. Khuôn mặt tròn trịa như quả táo, phối với đôi lông mày cong cong, phấn nền, phấn mắt, má hồng, son môi không thiếu thứ nào. Một hồi tô tô vẽ vẽ, nhìn lại cô bạn, mặt hoa da phấn, kiều diễm tú lệ, có thể nói là hoàn hảo.

Thư Yểu ngắm trái ngắm phải vẫn chưa thấy đủ, thay cho Chung Duyệt Lan bộ đồng phục cũ kĩ quê mùa, đổi sang bộ đồ nữ thời thượng nhất mùa này: áo jean hở rốn, mini juyp, khoác thêm chiếc áo măng tô dài, đi đường trông cực 'ngầu'.

"Perfect!" Thư Yểu cười đầy phóng khoáng, dẫn cô bạn đến trước gương, nhìn bộ dạng mắt chữ A mồm chữ O của Chung Duyệt Lan, hài lòng vỗ tay: "Vạn sự đã đủ, chỉ thiếu gió đông."

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cửu Long Thành Trại
Chương 2: Đúng là một con chó
Chương 3: Sắc đêm mập mờ
Chương 4: Hoa đăng sơ thượng
Chương 5: Phạm thượng khinh hạ
Chương 6: Bị đánh m//ô//n//g
Chương 7: Thi xem ai diễn giỏi hơn ai
Chương 8: Đây là nhà tôi
Chương 9: Anh giở trò lưu manh
Chương 10: Có s//ư//ớ//n//g không? (Chơi đùa bầu ngực)
Chương 11: Đưa lên cao trào
Chương 12: L.i.ếm đến s//ư//ớ//n//g rơn
Chương 13: Làm cho tôi bắn ra
Chương 14: Tôi muốn làm em
Chương 15: Bắn lên giữa đùi
Chương 16: Chảy nước gì vậy?
Chương 17: Không buông tha em
Chương 18: Vừa cay vừa đã
Chương 19: Bỏ thuốc hắn
Chương 20: Mộng xuân diễm lệ
Chương 21: Yểu Yểu, lại đây
Chương 22: Tôi muốn làm em
Chương 23: Nhìn hắn tự thỏa mãn
Chương 24: Ngón tay xuyên vào hoa huyệt
Chương 25: Bị chơi đến mất kiểm soát
Chương 26: Tôi muốn báo cảnh sát
Chương 27: Trói tay đi vào từ phía sau
Chương 28: Bịt mắt làm tình
Chương 29: Đại tiểu thư bị con chó là tôi đây chơi có s//ư//ớ//n//g không?
Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?
Chương 31: Fck your mother'
Chương 32: Miệng đắng lưỡi khô
Chương 33: Tưởng tôi không dám sao?
Chương 34: Đã lâu không gặp
Chương 35: Còn không đi là tôi chơi em ngay tại đây đấy
Chương 36: Có phải em định ngủ với kẻ khác?
Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi
Chương 38: Nhìn cho kỹ con chó này chơi chết em như thế nào
Chương 39: S//ư//ớ//n//g đến mức phun nước
Chương 40: Đại tiểu thư bị con chó này chơi đến tiểu ra quần, s//ư//ớ//n//g không?
Chương 41: Giúp em lấy ra nhé
Chương 42: Kế hoạch tác chiến
Chương 43: Thanh dương uyển hề
Chương 44: Trần Trân Ni
Chương 45: Vòng tay ôn nhu
Chương 46: Đại tiểu thư không muốn chơi đùa tôi sao?
Chương 47: Cầu xin đại tiểu thư cho tôi bắn ra
Chương 48: Muốn hôn khắp toàn thân em
Chương 49: Đại tiểu thư thật là nhiều nước
Chương 50: Em yêu, honey (Dùng chân đạp bắn + Đi vào từ phía sau)
Chương 51: Muốn ăn cái gì?
Chương 52: Một bát mì bò
Chương 53: Sao lại trốn tôi?
Chương 54: Đừng hòng bắt tôi buông tay
Chương 55: Lại mơ thấy hắn
Chương 56: Lần này xong đời rồi
Chương 57: Là em ép tôi, làm một nháy trước đã
Chương 58: Đại tiểu thư chẳng phải thích ăn nho nhất sao?
Chương 59: Hóa ra đại tiểu thư cũng thích tôi chơi em ở chỗ này
Chương 60: Đại tiểu thư cố ý chọc tôi giận đấy à?
Chương 61: Em yêu, tim đập nhanh quá
Chương 62: Anh sẽ nhớ em
Chương 63: Đại tiểu thư giả vờ ngủ bị cún con cầm tay tự s//ư//ớ//n//g?
Chương 64: Anh chính là muốn hôn em
Chương 65: Một điệu độc vũ
Chương 66: Khiêu vũ dưới trăng
Chương 67: Đại tiểu thư có cho anh l//i//ế//m không?
Chương 68: Em yêu, đeo bao cho anh được không?
Chương 69: Em tới chơi anh đi
Chương 70: Em yêu, nhỏ tiếng thôi
Chương 71: Tiếng r//ê//n từ trong cơ thể
Chương 72: Cháu sẽ trân trọng
Chương 73: Đừng gọi sai
Chương 74: Chuyện cũ đã qua
Chương 75: Không hề phản kháng
Chương 76: Chủ động mở cửa
Chương 77: Được ăn cả ngã về không
Chương 78: Không được lên tiếng
Chương 79: Sinh nhật vui vẻ
Chương 80: Xem phim
Chương 81: Hôn nhau dưới mưa
Chương 82: Sợ thừa nhận em thích tôi sao?
Chương 83: Sao anh lại l.iếm nữa rồi?
Chương 84: Anh chỉ thích em
Chương 85: Thật muốn làm cho đại tiểu thư khóc
Chương 86: Anh ơi chậm chút
Chương 87: Anh vẫn còn muốn
Chương 88: Bắn đầy lên người
Chương 89: Cha biết rồi
Chương 90: Tranh cãi
Chương 91: Chân tình là thứ động lòng người nhất
Chương 92: Con là cái gì chứ?
Chương 93: Lời sấm truyền
Chương 94: Mùa xuân và c//h//i//m Dạ Oanh
Chương 95: Thuyền đêm cập bến
Chương 96: Bạo loạn xảy ra
Chương 97: Không hẹn mà gặp
Chương 98: Một bước lên mây
Chương 99: Tiểu Xuân là ai?
Chương 100: Yêu như trân bảo
Chương 101: Anh là người của đại tiểu thư
Chương 102: Anh thích em
Chương 103: Đến thăm
Chương 104: Nụ hôn trong gió biển
Chương 105: Em bảo anh nhịn à?
Chương 106: Chỉ có em mới được bắt nạt anh
Chương 107: Sờ nhiều thêm chút nữa
Chương 108: Đêm nào cũng mơ thấy em
Chương 109: Có thể ở bên anh mãi không?
Chương 110: Muốn cái gì?
Chương 111: Tiệc sinh nhật
Chương 112: Thích anh một chút khó lắm sao?
Chương 113: Đừng khóc nữa, anh trai
Chương 114: Đại tiểu thư lấy gì cảm ơn anh đây?
Chương 115: Nay đã khác xưa
Chương 116: Muốn đi ngắm tuyết
Chương 117: Nhật ký
Chương 118: Nụ hôn trên tuyết
Chương 119: Cởi đồ
Chương 120: Chỉ có thể là của anh
Chương 121: Nhe nanh
Chương 122: Đêm mưa tuyết
Chương 123: Lát nữa làm đại tiểu thư tính sao đây?
Chương 124: Cắm vào rồi ngủ được không?
Chương 125: Yêu bao lâu?
Chương 126: Hoàng hôn buông xuống
Chương 127: Năm năm tháng tháng
Chương 128: Tháp đồng hồ trăm năm (Hoàn chính văn)
Chương 129: Ngoại truyện: Marry me
Chương 130: Ngoại truyện: Hôn khắp mọi nơi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Săn Lửa
Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...