Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Săn Lửa – Chương 21: Yểu Yểu, lại đây

Săn Lửa

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 105
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kéo người nhập bọn, làm chơi ăn thật.

Thư Yểu cô vốn là thành phần cá biệt quen thói trốn học, nhưng bên cạnh lại có thêm một cô học trò ngoan ngoãn hiền lành, phẩm hạnh tốt đẹp. Cô bạn giơ tay báo đau bụng xin xuống phòng y tế, Thư Yểu bên cạnh liền xung phong đưa bạn đi.

Giáo viên nghi ngờ có gian trá, mọi người đều kinh ngạc tự hỏi sao cô bỗng dưng tốt bụng đột xuất. Nhưng nào ai biết, nghe nhiều tin đồn nhảm nhí, lời ra tiếng vào khó lường, rốt cuộc có mấy ai hiểu được bộ mặt thật của Thư Yểu là thế nào?

E là có đi hỏi chính bản thân cô, hỏi cô khi nào thì tốt, khi nào thì xấu, đến thần tiên cũng khó trả lời.

Cả lớp xì xào bàn tán, giáo viên sợ làm loạn lớp học, đành phải gật đầu cho đi.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học, bốn bề vang tiếng đọc sách, sân thể dục lác đác vài bóng người.

Thư Yểu kéo tay Chung Duyệt Lan, chạy như điên trong gió. Cô như con ngựa hoang đứt cương, cuối cùng cũng tìm được tự do. Hai người chạy nhanh như bay, nào có nửa điểm dáng vẻ đau bụng, trông giống như vừa uống thuốc kích thích, tinh thần phấn chấn gấp trăm lần.

Thư Yểu chạy đến bên hông cổng phía nam trường học, dưới một gốc cây cổ thụ cao chọc trời, cô động tác nhanh nhẹn, chỉ vài cái đã trèo tót lên cây. Giờ phút này nhìn lại cô, vỗ vỗ tay, cười đến mức mày mắt rạng rỡ, tươi sáng như ánh ban mai, lấp lánh động lòng người.

Động tác chẳng giống tiểu thư khuê các được nuôi trong nhung lụa chút nào, ngược lại giống hệt con khỉ nghịch ngợm, hét vọng xuống dưới chỗ Chung Duyệt Lan đang trố mắt nhìn: "Cậu mau lên đây! Lát nữa chúng ta nhảy xuống là giải phóng rồi! Trước tiên đi phố Dundas kiếm đồ ăn, sau đó đi phố Quý Bà (Ladies' Market) shopping! Tôi bao hết, cảm ơn cậu hôm nay có gan mạo hiểm, xả thân bồi quân tử."

"Mình... mình chưa... chưa từng trèo cây." Một câu nói mà ngập ngừng đến ba lần, đỏ bừng cả mặt.

Thư Yểu mắng một câu "ngốc nghếch", đích thân cúi người xuống kéo cô bạn lên. Phải tốn một lúc lâu mới kéo được người lên, hẹn nhau cùng nhảy xuống tường cao.

Nào ngờ hai gã vệ sĩ to con kia đã có kinh nghiệm đầy mình, đỗ xe ngay ở cổng phía nam, đang ngồi trong xe hút thuốc. Thư Yểu vừa tiếp đất đã nhìn thấy biển số xe Bentley nhà mình, may mà hai con nghiện thuốc lá đang mải mê nhả khói không rảnh nhìn ra ngoài. Cô lập tức kéo Chung Duyệt Lan, rón ra rón rén vòng qua xe, chạy về phía phố Dundas đông đúc.

Ngay chỗ rẽ, tên vệ sĩ đang bật lửa châm thuốc vô tình nhìn về phía trước, thấy bóng dáng mảnh mai yểu điệu kia, không phải đại tiểu thư thì là ai, lập tức buông bật lửa, mở cửa xe, hét lớn: "Đại tiểu thư!"

Người bên cạnh vỗ mạnh vào vai hắn, chửi ầm lên: "Thằng ngu, đánh rắn động cỏ rồi, có hiểu không hả!"

Tên kia ngẩn người, đợi đến khi phản ứng lại thì Thư Yểu đã kéo Chung Duyệt Lan lẩn vào đám đông.

"Đuổi theo mau! Không thì Long thúc giết chết đấy!"

Hai tên vệ sĩ lập tức đuổi theo. Adrenaline trong người Thư Yểu tăng vọt, chạy càng nhanh hơn. Hai cô gái xinh đẹp mặc đồng phục chạy như bay trong gió, tóc đen tung bay, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc, trông hệt như mấy cô em gái hư hỏng.

Đáng than, đáng than, đi học chớp mắt biến thành trò chơi cảnh sát bắt trộm đầy kịch tính. Cổ hoặc tử lắc mình biến thành cớm, nữ sinh bước ra khỏi cổng trường diễn vai móc túi, bị người ta truy đuổi, kích thích vô cùng!

Trường học nằm ở khu Du Tiêm Vượng (Yau Tsim Mong), gần phố Dundas, đây là con phố ẩm thực nổi tiếng của bến cảng, nằm ở giao điểm giữa Du Ma Địa (Waterloo) và Vượng Giác (Mong Kok).

Phía Đông giáp đường Waterloo, phía Tây giáp phố Ferry, không xa lắm còn là phố Quý Bà - thiên đường của các cô nàng sành điệu.

Thư Yểu kéo Chung Duyệt Lan rẽ vào phố Dundas, đập vào mắt là vô vàn món ăn vặt hấp dẫn, tiệm trà đá, quán chè ngọt, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Chung Duyệt Lan là người Đại Lục, lần đầu đến Hồng Kông, chưa từng thấy những biển hiệu đèn neon san sát nhau, ánh đèn nhấp nháy chập chờn; người ra kẻ vào tấp nập không ngớt như thế này.

Thư Yểu làm chủ nhà, hiếm khi kiên nhẫn đến thế, giới thiệu từng chút một cho cô bạn.

Nào là quán này nước sốt xá xíu thơm lừng, quán kia trà sữa uyên ương ngon đến bùng nổ, cơm niêu phía Đông ngon nuốt cả lưỡi, cá viên cà ri phía Tây ngoài giòn trong mềm, độ dai ngon miễn bàn.

Hồng Kông bảy triệu dân, mỗi ngày ai nấy đều vội vã, có ai thèm nhìn kỹ người qua đường bên cạnh trông ra sao, ai muốn nghe thêm một câu giáp ất bính đinh nói chuyện gì.

Thế nhưng cô vừa ngoảnh mặt, lại vô tình nhìn thêm một cái giữa những biển hiệu xanh đỏ lòe loẹt ấy. Ai ngờ đâu, trong một quán chè chật hẹp, lại đụng ngay phải đôi mày rậm đen nhánh, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm, cười như không cười kia.

Hắn châm một điếu thuốc, ngón tay kẹp lấy một đốm lửa đỏ, nhả ra làn khói mỏng, tựa như cách một tầng mây, lẳng lặng nhìn cô. Người ta thường nói ngắm hoa trong sương, ngắm người đẹp dưới đèn, luôn có thêm vài phần phong quang kiều diễm.

Còn cô mặc bộ đồng phục chỉnh tề, buộc tóc đuôi ngựa cao, đứng giữa con phố người qua kẻ lại, nhìn hắn giữa biển người mênh m//ô//n//g, vậy mà cũng đẹp lạ lùng, giống như một khung hình phim đen trắng ngưng đọng, hay một bức ảnh cũ đã ngả màu vàng ố.

Thướt tha yểu điệu, phong tình uyển chuyển.

Ánh mắt Thư Yểu rơi xuống bàn tay đang kẹp thuốc của hắn, có lẽ là do thần trí tê liệt, đầu óc đình trệ.

Hồn xiêu phách lạc, cô chợt nhớ đến những ngón tay thon dài như ngọc điêu khắc này, trong giấc mơ, trong ngày hôm qua, khi vuốt ve đầu v//ú cô, bầu ngực trắng ngần nằm trọn trong lòng bàn tay to rộng, chỉ để lại những đốt xương ngón tay rõ ràng kẹp lấy nụ sen hồng phấn vừa hé lộ kia.

Đèn xanh đèn đỏ, xe cộ như nước, tiếng người huyên náo, tất cả âm thanh ồn ào của trần thế trong khoảnh khắc đó đều lặng lẽ lùi xa. Cô bị đôi mắt tĩnh mịch ấy vô thanh điểm huyệt, chôn chân tại chỗ.

Thư Yểu khép chặt hai đùi, giữa thanh thiên bạch nhật lại nghĩ đến những chuyện hạ lưu chỉ có trong phim cấp ba, liệu có phải cô cũng điên rồi không, ai mà nói rõ được?

Thế gian lại cứ khéo như vậy, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Gặp nhau ngay trước mắt.

Chung Duyệt Lan kéo cô mấy cái, cô vẫn bất động.

Vị Diêm Vương sống ngồi bên trong cũng sững sờ. Tên đàn em Tứ Cửu thấy đại ca thất thần liền vội vàng gọi.

"Hành ca, anh nhìn thấy ai vậy?" Tên Tứ Cửu quay đầu lại, cằm suýt rớt xuống đất: "Đại... Đại tiểu thư? Không phải cô đang đi học sao?"

"Cậu về trước đi." Lý Hành phất tay bảo hắn đi. Tên Tứ Cửu không dám ở lâu, cung kính xoay người rời đi, lúc đi ngang qua Thư Yểu còn không quên gật đầu khom lưng chào hỏi.

"Thư Yểu, lại đây." Lý Hành gọi cô, giọng nhàn nhạt.

Đây là lần thứ ba hắn gọi tên thật của cô. Môi răng quấn quýt, nhả chữ rõ ràng, thuốc lá còn chưa tàn, giọng hắn vọng ra từ trong làn khói, hóa thành giọt mưa rơi xuống nhân gian.

Thư Yểu đảo mắt, ai thèm để ý đến hắn, đang định kéo Chung Duyệt Lan bỏ đi.

Chung Duyệt Lan nhìn ra sau, bỗng nhiên hét lên: "Hai người kia đuổi tới rồi! Làm sao bây giờ, Yểu Yểu."

Yểu Yểu.

Lý Hành chợt cười, hắn còn chưa từng gọi cô như vậy. Không biết lúc chọc cô đến mức sắp khóc, gọi cô một tiếng thế này, cô có chịu thưa không?

Lý Hành l//i//ế//m môi, cũng nhận ra manh mối. Một tay chỉ vào máy nhắn tin, một tay gõ nhẹ những đốt ngón thon dài lên mặt bàn.

Nắm được cái đuôi hồ ly rồi, còn sợ cô chạy thoát sao?

Hắn mím môi cười chậm rãi, ung dung hỏi cô: "Qua đây, hay là muốn tôi giúp em liên lạc với cha em?"

Nói là "giúp", có khác gì "ép"?

Thư Yểu đành kiên trì bước vào quán. Một gian phòng nhỏ hẹp chật chội, cũng chẳng biết là duyên phận lớn đến đâu mà hai người mới có thể gặp nhau giữa biển người mênh m//ô//n//g, trong phạm vi cả ngàn cây số của Hồng Kông, cùng chen chúc trong một quán nhỏ thế này.

Chiếc quạt trần trên đầu kêu kẽo kẹt, phủ một lớp bụi dày, chẳng biết bao lâu chưa lau rửa.

Thư Yểu định kéo Chung Duyệt Lan ngồi cùng một dãy, nào ngờ Lý Hành mỉm cười trước, rồi mới ra đòn:

"Yểu Yểu, ngồi chỗ này."

Hắn vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.

Chất giọng trầm thấp hơi khàn nằm giữa ranh giới thiếu niên và thanh niên, thốt ra hai chữ dịu dàng: "Yểu Yểu". Giống như giấc mộng xuân chợt ùa về, da đầu cô tê dại, một luồng ngứa ngáy chạy dọc từ xương cụt lên sống lưng. Nhìn lại hắn, chỉ thấy một con ác quỷ đang cười với mình.

Sống lưng lạnh toát.

Cô không muốn nhúc nhích. Lý Hành không nói gì, chỉ cười với cô, chỉ nhìn cô chằm chằm. Nụ cười như dao khắc ấy thật sự dọa người, khiến cô rợn tóc gáy. Cô đành phải lê bước, không cam tâm tình nguyện ngồi xuống bên cạnh hắn.

Chật chội, lòng bàn tay cô toát mồ hôi.

Lý Hành đẩy hai tờ thực đơn, một tờ trước mặt cô, một tờ cho Chung Duyệt Lan ngồi đối diện: "Thích ăn gì? Chọn thử xem."

"Không cần, tôi không đói." Cô nặn ra một nụ cười giả tạo.

"Tôi bảo, gọi món."

Lý Hành dụi tắt điếu thuốc, bàn tay ấm áp đặt lên đùi cô, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ một cái, y hệt như lúc hắn gõ lên mặt bàn.

Nụ cười trên mặt Thư Yểu cứng đờ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cửu Long Thành Trại
Chương 2: Đúng là một con chó
Chương 3: Sắc đêm mập mờ
Chương 4: Hoa đăng sơ thượng
Chương 5: Phạm thượng khinh hạ
Chương 6: Bị đánh m//ô//n//g
Chương 7: Thi xem ai diễn giỏi hơn ai
Chương 8: Đây là nhà tôi
Chương 9: Anh giở trò lưu manh
Chương 10: Có s//ư//ớ//n//g không? (Chơi đùa bầu ngực)
Chương 11: Đưa lên cao trào
Chương 12: L.i.ếm đến s//ư//ớ//n//g rơn
Chương 13: Làm cho tôi bắn ra
Chương 14: Tôi muốn làm em
Chương 15: Bắn lên giữa đùi
Chương 16: Chảy nước gì vậy?
Chương 17: Không buông tha em
Chương 18: Vừa cay vừa đã
Chương 19: Bỏ thuốc hắn
Chương 20: Mộng xuân diễm lệ
Chương 21: Yểu Yểu, lại đây
Chương 22: Tôi muốn làm em
Chương 23: Nhìn hắn tự thỏa mãn
Chương 24: Ngón tay xuyên vào hoa huyệt
Chương 25: Bị chơi đến mất kiểm soát
Chương 26: Tôi muốn báo cảnh sát
Chương 27: Trói tay đi vào từ phía sau
Chương 28: Bịt mắt làm tình
Chương 29: Đại tiểu thư bị con chó là tôi đây chơi có s//ư//ớ//n//g không?
Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?
Chương 31: Fck your mother'
Chương 32: Miệng đắng lưỡi khô
Chương 33: Tưởng tôi không dám sao?
Chương 34: Đã lâu không gặp
Chương 35: Còn không đi là tôi chơi em ngay tại đây đấy
Chương 36: Có phải em định ngủ với kẻ khác?
Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi
Chương 38: Nhìn cho kỹ con chó này chơi chết em như thế nào
Chương 39: S//ư//ớ//n//g đến mức phun nước
Chương 40: Đại tiểu thư bị con chó này chơi đến tiểu ra quần, s//ư//ớ//n//g không?
Chương 41: Giúp em lấy ra nhé
Chương 42: Kế hoạch tác chiến
Chương 43: Thanh dương uyển hề
Chương 44: Trần Trân Ni
Chương 45: Vòng tay ôn nhu
Chương 46: Đại tiểu thư không muốn chơi đùa tôi sao?
Chương 47: Cầu xin đại tiểu thư cho tôi bắn ra
Chương 48: Muốn hôn khắp toàn thân em
Chương 49: Đại tiểu thư thật là nhiều nước
Chương 50: Em yêu, honey (Dùng chân đạp bắn + Đi vào từ phía sau)
Chương 51: Muốn ăn cái gì?
Chương 52: Một bát mì bò
Chương 53: Sao lại trốn tôi?
Chương 54: Đừng hòng bắt tôi buông tay
Chương 55: Lại mơ thấy hắn
Chương 56: Lần này xong đời rồi
Chương 57: Là em ép tôi, làm một nháy trước đã
Chương 58: Đại tiểu thư chẳng phải thích ăn nho nhất sao?
Chương 59: Hóa ra đại tiểu thư cũng thích tôi chơi em ở chỗ này
Chương 60: Đại tiểu thư cố ý chọc tôi giận đấy à?
Chương 61: Em yêu, tim đập nhanh quá
Chương 62: Anh sẽ nhớ em
Chương 63: Đại tiểu thư giả vờ ngủ bị cún con cầm tay tự s//ư//ớ//n//g?
Chương 64: Anh chính là muốn hôn em
Chương 65: Một điệu độc vũ
Chương 66: Khiêu vũ dưới trăng
Chương 67: Đại tiểu thư có cho anh l//i//ế//m không?
Chương 68: Em yêu, đeo bao cho anh được không?
Chương 69: Em tới chơi anh đi
Chương 70: Em yêu, nhỏ tiếng thôi
Chương 71: Tiếng r//ê//n từ trong cơ thể
Chương 72: Cháu sẽ trân trọng
Chương 73: Đừng gọi sai
Chương 74: Chuyện cũ đã qua
Chương 75: Không hề phản kháng
Chương 76: Chủ động mở cửa
Chương 77: Được ăn cả ngã về không
Chương 78: Không được lên tiếng
Chương 79: Sinh nhật vui vẻ
Chương 80: Xem phim
Chương 81: Hôn nhau dưới mưa
Chương 82: Sợ thừa nhận em thích tôi sao?
Chương 83: Sao anh lại l.iếm nữa rồi?
Chương 84: Anh chỉ thích em
Chương 85: Thật muốn làm cho đại tiểu thư khóc
Chương 86: Anh ơi chậm chút
Chương 87: Anh vẫn còn muốn
Chương 88: Bắn đầy lên người
Chương 89: Cha biết rồi
Chương 90: Tranh cãi
Chương 91: Chân tình là thứ động lòng người nhất
Chương 92: Con là cái gì chứ?
Chương 93: Lời sấm truyền
Chương 94: Mùa xuân và c//h//i//m Dạ Oanh
Chương 95: Thuyền đêm cập bến
Chương 96: Bạo loạn xảy ra
Chương 97: Không hẹn mà gặp
Chương 98: Một bước lên mây
Chương 99: Tiểu Xuân là ai?
Chương 100: Yêu như trân bảo
Chương 101: Anh là người của đại tiểu thư
Chương 102: Anh thích em
Chương 103: Đến thăm
Chương 104: Nụ hôn trong gió biển
Chương 105: Em bảo anh nhịn à?
Chương 106: Chỉ có em mới được bắt nạt anh
Chương 107: Sờ nhiều thêm chút nữa
Chương 108: Đêm nào cũng mơ thấy em
Chương 109: Có thể ở bên anh mãi không?
Chương 110: Muốn cái gì?
Chương 111: Tiệc sinh nhật
Chương 112: Thích anh một chút khó lắm sao?
Chương 113: Đừng khóc nữa, anh trai
Chương 114: Đại tiểu thư lấy gì cảm ơn anh đây?
Chương 115: Nay đã khác xưa
Chương 116: Muốn đi ngắm tuyết
Chương 117: Nhật ký
Chương 118: Nụ hôn trên tuyết
Chương 119: Cởi đồ
Chương 120: Chỉ có thể là của anh
Chương 121: Nhe nanh
Chương 122: Đêm mưa tuyết
Chương 123: Lát nữa làm đại tiểu thư tính sao đây?
Chương 124: Cắm vào rồi ngủ được không?
Chương 125: Yêu bao lâu?
Chương 126: Hoàng hôn buông xuống
Chương 127: Năm năm tháng tháng
Chương 128: Tháp đồng hồ trăm năm (Hoàn chính văn)
Chương 129: Ngoại truyện: Marry me
Chương 130: Ngoại truyện: Hôn khắp mọi nơi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Săn Lửa
Chương 21: Yểu Yểu, lại đây

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21: Yểu Yểu, lại đây
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...