Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Loạn Hồng Trần – Chương 22

Sai Loạn Hồng Trần

Tác giả: Tây Bối Chân Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt Giang Ngọc dần hoàn toàn trở nên trắng bệch, đã không còn chút máu nào nhìn chằm chằm nữ nhân tôn quý trên chính điện kia~! Trong đầu nàng đã là một mảnh trống rỗng ~!

Âm thanh chén rượu vỡ vụn, chói tai vang vọng giữa cung điện.

Ánh mắt mọi người đều tụ lại trên người Giang Ngọc, hoàng đế và hoàng thái hậu cũng cau mày lại, tìm nơi phát ra tiếng vang, tại lễ mừng của hoàng thất đồ vật bị vỡ là chuyện nghiêm trọng chính là điều kiêng kị.

Đức phi cũng nhăn đôi mi thanh tú quay đầu nhìn sang, lễ mừng này là tâm huyết của nàng, là nàng dày công sắp đặt, nàng muốn giành được sự yêu thích của hoàng thái hậu, nàng muốn danh chính ngôn thuận ngồi vào ngai mẫu nghi thiên hạ là hoàng hậu bảo tọa. Nàng phải vì Vệ gia tranh đoạt hất thảy mọi thứ vinh quang! Sao lại có người không biết thức thời, xáo trộn bầu không khí vô cùng cát lợi tốt đẹp lúc này ~!

Đức phi tức giận nhìn phía quan viên gây tai họa kia, đó là một vị nam tử trẻ tuổi anh tuấn mặc tàng tử sắc quan phục, mi vũ* kia, thần thái quả thực rất quen thuộc.

Đức phi khí sắc tức khắc trắng bệch không thể tả, chịu không được lại hít một ngụm khí lạnh, nàng chưa từng nghĩ tới cuộc đời này sẽ gặp lại phiêu dật bạch y thiếu niên ấy, kia từng cùng nàng trao đổi tâm ý, khiến nàng một lần duy nhất gửi gắm chân tâm đó là tuấn mỹ nam tử. Nàng cho rằng bất quá chỉ là một người khách qua đường thú vị.

Nam tử kia là nàng cứng rắn đem chân tâm của mình đánh vỡ, vừa rồi mới có thể nhẫn nhịn bi thương mà buông bỏ thái độ ~!

Thế nào lại như vậy, làm sao lại gặp hắn ở nơi này!, Làm sao lại có thể? Hắn, hắn rốt cuộc là ai?

Đức phi tâm như trọng cổ kích chuy* thình thịch đập điên cuồng, nàng luôn luôn khôn ngoan khéo léo, lúc này lại không biết làm thế nào để ứng đối.

Hoàng đế cau mày nhìn nơi phát ra thanh âm, cũng không nghĩ người lỗ mãng hóa ra lại là tiểu hầu gia Giang Ngọc thận trọng khôn khéo.

Liền dịu đi khuôn mặt ám trầm, hiền từ hướng về bên Giang Ngọc nói:

- Ngọc nhi, xảy ra chuyện gì vậy?

Giang Ngọc cuối cùng tinh thần cũng quay về, thấy bản thân lúc này lúng túng, trong lòng vẫn không ngừng kinh hoàng.

Nàng nhắm hai mắt lại để bản thân thả lỏng một giây, liền mạnh mẽ làm bình tĩnh đứng lên hướng trước bảo tọa cao cao tại thượng ở chính điện, phủ phục quỳ xuống nín thở lớn tiếng nói:

- Thỉnh hoàng thượng, hoàng thái hậu thứ tội cho tội thần Giang Ngọc! Vừa rồi vi thần ngẩng đầu nhìn thánh nhan của hoàng thái hậu lão phật gia, là lúc hết sức kinh ngạc, thần thấy lão phật gia mặc dù tuổi đã gần bát tuần, nhưng ngay lúc này khuôn mặt vẫn như trăng rằm, dung quang* tỏa sáng, tinh thần tỉnh táo, thần thái hồng hào, thật giống như thần khí của Phật tổ. Nhất thời dơ dáng dạng hình*,mất ý thức vô tình làm vỡ ngọc bôi trong tay~! Thần ở đây nguyện thay mặt bách tính thiên hạ cung chúc thái hậu lão phật gia niên niên an khang, tuế tuế bình an, vĩnh hưởng phúc lộc, thọ bỉ nam sơn!

Hoàng thái hậu ban đầu rõ là cực mất hứng, sao lại có người dám tại thọ yến của nàng đánh vỡ đồ vật! Nhưng tuổi tác lớn thích nghe lời tán dương, lại nghe quan viên trẻ tuổi tuấn tú kia nói xong rõ ràng mạch lạc, lại rất thần tình, tự mình trong lòng cũng biết cơ thể này đích thực khỏe mạnh bất phàm, hơn nữa hôm nay là lễ vạn thọ, trong lòng trái lại thật cao hứng, hài lòng, cũng không muốn truy cứu. Liền bày ra khuôn mặt tươi cười hiền từ nói:

- Hoàng thượng, ai vậy a, lại có thể nói như vậy ~!

Hoàng đế thấy thái hậu không có tức giận, lại vui vẻ cười đáp:

- Lão phật gia, đây là Giang đô hầu phủ tiểu hầu gia Giang Ngọc a! Là phò mã gia tương lai của Nam triều ta a~!Haha!

Thái hậu vừa nghe hoàng đế giới thiệu, biết thân phận của Giang Ngọc, cũng biết hoàng nhi của nàng, đương kim thánh thượng vẫn suy tính trong lòng. Thì vui mừng quay đầu đánh giá cẩn thận Giang Ngọc nói:

- Ôi! Ta nói thế nào lại vẻ mặt hoà nhã như vậy chứ, nguyên lai là phò mã của Vĩnh Ninh chúng ta a~! Hahaha, hoàng thượng quả là hảo nhãn lực, nhân tài như vậy mới khiến cho ngươi chọn được ~! Hài tử này thực là so với năm đó có cường tráng, khôn ngoan hơn ~!

Hảo lãnh, hảo hàn, Giang Ngọc quỳ dưới điện chịu không được đánh một cơn run cằm cập....

Đây là cái gì? Trong hoàng cung quả nhiên không phải là nơi người bình thường có thể ở lại, nơi đây tràn ngập mưu mô và tính toán....

Chú thích:

mi vũ: trán

trọng cổ kích chuy: ý là nặng như trống gõ xuống như chùy

dung quang: nét mặt

dơ dáng dạng hình: ý nói vui đến không giữ được lễ độ

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Loạn Hồng Trần
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...