Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Loạn Hồng Trần – Chương 127

Sai Loạn Hồng Trần

Tác giả: Tây Bối Chân Tử
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong vòng mấy ngày toàn bộ trong ngoài hoành thành dưới sự sắp xếp của Giang Ngọc đã một lưới bắt hết dư đảng của Vệ gia, đồng thời cũng trấn an, ổn định dân tâm.

Thời gian ngắn ngủi mấy ngày, phò mã gia trẻ tuổi lại có thể chuyển bại thành thắng diệt trừ loạn đảng, triều đình trên dưới chúng đại thần đều cảm thấy tín phục trước năng lực của Giang Ngọc, cam nguyện quy phục!

...

Tuyết càng lúc càng lớn, trong hoành thành đã bị bao phủ thành một mảnh trắng xoá...

Đêm khuya, Giang Ngọc thân khoác tuyết y cùng Giang Trí Viễn yên lặng ngồi trong hoàng cung uống trà Phổ Nhỉ, nơi biệt viện của lãnh cung âm hàn, giam giữ chính là yêu cả vương triều thống hận chửi bới - Vệ Tử Yên.

Thật ra dựa theo ý tứ của chúng đại thần, Vệ hậu hẳn là sớm bị xử tử, nhưng nhờ có Giang Ngọc hao hết lời nói, vắt hết tâm lực, nói rõ một số lợi hại nếu giữ lại Vệ hậu, chúng đại thần mới nể mặt Giang Ngọc, lòng không cam tình không nguyện mà đồng ý chờ xử lý sao.

Nói đến cũng phải, những thần tử còn lại hiện nay đều từng bị Vệ gia xem như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, mặc cho là ai cũng sợ Vệ thị sẽ Đông Sơn tái khởi, nếu như vậy, những người đã từng đối địch bọn họ chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

...

Trước cửa một căn phòng cũ nát ở lãnh cung, Giang Ngọc nâng tay nhẹ nhàng đẩy cửa, bên trong là một mảnh hôn ám, Giang Ngọc chậm rãi tiến vào, ngưng thần quan vọng....

" Lãnh cung" - quả thật là danh xứng với thực, nhiệt độ trong phòng gần như không kém gì bên ngoài, bốn vách tường treo đầy mạn nhện, phủ đầy bụi bậm.

Một tiếng ho nhẹ, dẫn đến Giang Ngọc nhíu mày nhìn lại, trên chiếc giường cũ nát đang ngồi một nữ tử thân mặc tố ý, mượn một chút ánh sáng yếu ớt đang thiêu thứ gì đó.

Nữ tử tựa hồ cũng nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn lại, thấy người đến, ánh mắt có chút hoảng hốt, liền vội vàng buông việc trong tay, đứng dậy hoảng loạn bước xuống, quỳ gối bên chân Giang Ngọc suy yếu hành lễ: "Tội thần Vệ Tử Yên tham kiến phò mã gia!"

Lại một trận ho nhẹ, thân thể nữ tử run lên, vừa ngẩng đầu liền ngất đi. Giang Ngọc thấy tình cảnh này vội vàng bước đến đỡ lấy của suy yếu sắp ngất, gấp giọng gọi: "Tử Yên! Tử Yên..."

Gió lạnh thổi vào, vật vừa rồi nữ tử vẫn thắp đèn thêu lên từ trên giường yên lặng trượt xuống, ngưng thần nhìn kỹ, là một kiện y phục tinh xảo khả ái dành cho hài tử..

....

Lãnh cung băng lãnh như ngoài trời, lúc này lại phá lệ khác thường.

Tiểu cung nữ đang ở phòng trong đốt noãn lô, cẩn thận quét tước,  trong phòng đèn đuốc sáng trưng, dị thường ấm áp.

Giang Ngọc ngồi bên giường lẳng lặng quan vọng nữ tử đang mê man, chỉ mấy ngày dĩ nhiên đã tiều tụy đi rất nhiều, nàng chưa bao giờ giống như những người khác như nhau nàng ấy là một yêu phi mị hoặc quân vương, là tội nhân thiên cổ gây họa triều cương. Trái lại cảm thấy nàng ấy chỉ là một nữ tử, là một người không thể tử chủ được nhân sinh của bản thân, từ nhỏ đã bị xem như công cụ mà lợi dụng, vừa đáng thương vừa vô tội.

Giang Ngọc đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhìn qua tựa hồ có một tia hồng nhuận, trăm mối cảm xúc ngỗn ngang.

....

Vệ Tử Yên dần dần có một chút tri giác, chậm rãi mở đôi mắt, mờ mịt suy yếu nhìn lại, chỉ thấy trước mặt là dung mạo quen thuộc trong mộng, liền yếu ớt lẩm bẩm: "Lại là m//ô//n//g, lại là mộng...." Nói xong liền nhắm mắt quay đầu, muốn tiếp tục ngủ.

Giang Ngọc thấy Vệ Tử Yên mở mắt lẩm bẩm, kinh hỉ vạn phần, liền bắt lấy hai tay Vệ Tử Yên vội vàng nói: "Không phải nằm mơ, không phải nằm mơ, nàng cuối cùng tỉnh rồi, thật khiến ta lo lắng! Có muốn uống nước hay không? Nàng cảm thấy khó chịu chỗ nào? Ta gọi ngự y đến cho nàng!"

Giang Ngọc nói xong vừa định đứng dậy, nhưng hai tay người kia lại nắm chặt vạt áo của nàng, Giang Ngọc quay đầu lại, nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy? Nàng muốn thế nào?"

Vệ Tử Yên khẽ lắc đầu, tựa hồ thanh tỉnh một chút, hư nhược nói: "Không nên đi, cầu nàng không nên đi, chỉ cần ở chỗ này cùng ta là tốt rồi...."

Giang Ngọc sửng sốt một chút, gật đầu cười nói: "Được, ta không đi, cùng nàng!" Nói xong, lại ngẩng đầu hạ lệnh cho cung nhân ở bên cạnh: "Các ngươi lui xuống phía dưới trước đi, nấu một ít cháo mang đến đây!"

Cung nhân lĩnh mệnh, cúi đầu lui ra.

Giang Ngọc chậm rãi ôm lấy Vệ Tử Yên, để nàng có thể dựa vào đầu giường thoải mái ngồi một hồ, sau đó lại thương tiếc hỏi: "Nếu tự biết tình huống thân thể của nàng, sao không sớm nói cho ta biết?"

Vệ Tử Yên nghiêng mặt nhìn về phía Giang Ngọc, hồi lâu mới thanh tỉnh một ít, điều chỉnh tâm tư hỗn loạn, vội vàng muốn đứng dậy né tránh, rồi lại bị Giang Ngọc ấn vào trong lòng, nói: "Ngồi yên đừng lộn xộn, cẩn thận lại động thai khí!"

Vệ Tử Yên sắc mặt đỏ bừng, có chút thở dốc: "Nàng, nàng cũng đã biết?"

Giang Ngọc mỉm cười, gật đầu nói: "Đã biết, sau khi nàng ngất đi, ta gọi ngự y đến đây chẩn mạch cho nàng thì đã biết, hắn là huyết mạch của tiên đế Nam Triều ta...."

" Không, không phải!" Vệ Tử Yên tâm tình có chút kích động, run rẩy nói: "Hắn chỉ là hài tử của ta, ta chỉ muốn hắn làm một bách tính bình thường, không nên để hắn sinh trưởng ở nơi hiểm ác đáng sợ này nữa, cầu xin nàng, cầu xin nàng đừng cho người khác biết, ta, ta chỉ cần hắn bình an ra đời là tốt rồi! Ta sẽ không để hắn đi tranh ngôi vị đế vương gì! Nhất định sẽ không!"

Giang Ngọc nhìn ra Vệ Tử Yên khủng hoảng, biết nàng ấy đang sợ cái gì, Giang Ngọc nâng tay vuốt một lũ tóc bên tai Vệ Tử Yên, trấn an nói: "Không phải sợ, ta sẽ không để cho người khác thương tổn đến nàng và hài tử, cũng tuyệt không có người nào dạm tổn hại đến nàng! Nàng yên tâm, nàng chỉ cần ở chỗ này an tâm dưỡng thai là tốt rồi! Chuyện tương lai, tương lai lại nói!"

Vệ Tử Yên bất an cúi đầu, đưa tay vuốt ve tiểu phúc còn chưa nhô lên của mình, nói: "Ta biết tình cảnh của bản thân, ta không muốn khiến nàng khó xử, chỉ cần, chỉ cần có thể để ta sinh hạ hài tử trong bụng, để ta có thể nhìn hài tử một lần, Vệ Tử Yên nếu chết cũng không hối tiếc nữa...."

Nhìn thần sắc ảm đạm của Vệ Tử Yên, trong lòng Giang Ngọc cảm thấy cực kỳ khó chịu, nàng khẽ nắm lấy bàn tay Vệ Tử Yên đang xoa bụng, ánh mắt kiên định nói: "Được rồi, tất cả đều có ta, nàng không thể suy nghĩ lung tung..."

Hơn mười cung nhân theo mệnh lệnh của tổng quản vội vàng dâng lên mấy món cháo cùng điểm tâm tinh xảo đến bên giường Vệ Tử Yên.

Vệ Tử Yên quay đầu nhìn bạch y tuấn nhân đang ôm lấy nàng, loại đãi ngộ này so với tình cảnh mấy ngày trước đây chênh lệch một trời một vực, trong lòng nàng rõ ràng tất cả đều là bởi vì ai mới có thể chuyển biến như vậy.

Nàng vốn tưởng rằng tuấn diện lang quân này sẽ giống như tất cả những nam nhân khác, để có được tất cả, sẽ đem yêu cả thiên hạ thống hận như nàng diễu phố thị chúng, lăng nhục đến chết, thật không ngờ, nàng ấy sẽ đối đãi nàng như thế, lẽ nào người này thực sự không sợ sẽ hại đến bản thân sao? Sẽ không dùng nàng xem như công cụ? Hay là có mục đích gì khác?

Giang Ngọc bưng chén cháo, thổi nhẹ chốt lát, ôm lấy Vệ Tử Yên nghi hoặc bất an, ngôn ngôn mềm giọng khuyên nhủ nữ tử đang suy yếu bất an..

Nàng không sợ cái gì, hơn nữa cái gì cũng không phải, đều là nữ tử, nàng càng nhiều là đồng tình cùng thương tiếc.

Từ xưa đến nay số phận của nữ nhân đều là dựa vào nam nhân, nếu như nam nhân của nàng ngã xuống, như vậy nữ nhân sẽ dần dần bị người quên lãng hoặc là lần nữa tứ cố vô thân, giống như ba nghìn phi thần trong hậu cung của tiên đế lúc này, cũng đều là đang hoảng loạn cầu khẩn, không biết tương lai các nàng các nàng sẽ như thế nào?

...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Loạn Hồng Trần
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...