Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Loạn Hồng Trần – Chương 109

Sai Loạn Hồng Trần

Tác giả: Tây Bối Chân Tử
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên bảo điện thần võ trang nghiêm, cả triều văn võ bá quan đều cung kính cúi đầu chờ đợi quốc quân đương triều...

Mỹ nhân Đức quý phi thân mặc phượng bào kim hoàng óng ánh hoa quý hai tay đỡ lấy hoàng đế Nam Triều già nua suy nhược, chậm rãi đi về phía kim loan bảo tọa đặt phía trước thần long bay lượn...

Lão hoàng đế thong thả ngồi xuống, nheo đôi mắt lại, nhìn về phía văn võ bá quan đang cúi đầu quỳ xuống, khẽ thở dài một tiếng, vô lực, tang thương hỏi chúng đại thần: "Các ngươi cũng biết Liêu Quyết đã đánh chiếm sáu thành trì của vương triều chúng ta! Hiện tại Hạ Lan tướng quân đã tử trận sa trường, Nam Triều chúng ta hiện tại khuyết thiếu nhân tài dụng binh như thần, chúng ái khanh có chủ tướng thích hợp muốn đề cử hay không?"

Dưới điện một mảnh lặng ngắt như tờ, có lẽ là ai cũng không muốn ra chiến trường chịu chết vô ích...

Thừa tướng Vệ Hồng Đình cúi đầu trước bảo tọa, trầm thấp cung kính nói: "Hồi bẩm thánh thượng, hiện tại nhân tài lương tướng trong triều đều đã phái ra chiến trường, chỉ tiếc là số chết, số bị thương, võ tướng đương thời, aiz ai Nghĩ là ngoại trừ  Tư Mã đại tướng quân tuổi tác đã cao ở nhà nằm trên giường không dậy nổi thì cũng chỉ còn bế môn đệ tử của Tư Mã đại nhân, a, tiểu vương gia kiêm thái tử của Nam Triều ta!"

Lão hoàng đế thật sâu thở dài, lắc đầu, trầm giọng phiền muộn nói: "Đại Nam vương triều ta lẽ nào thật sự phải mất trong tay đám man di ngoại tộc này? Lẽ nào trong triều thực sự không còn nhân tài nữa sao? Vì sao mỗi người đều là không chịu nổi một kích như thế!"

Chúng thần tử cũng không biết làm sao, như trước lặng im không nói gì...

" Khởi bẩm Hoàng Thượng, vi thần nguyện vì Nam Triều đánh đuổi đám man di này!"

Mọi người nghe tiếng, đồng thời nhìn về phía người lên tiếng, lại phát hiện người xin chiến lại là tiểu vương gia đương triều - Nam Cung Phi!

Hoàng đế chậm rãi mỉm cười gật đầu, lời nói thấm thía: "Phi Nhi quả thật là trưởng thành, hiểu chuyện rồi, nhưng ngươi phải biết rằng, trận chiến này vô cùng hung hiểm, ngay cả Hạ Lan lão tướng quân bách chiến bách thắng cũng chết trong tay chủ tướng Liêu Quyết, Phi Nhi có nắm chắc phần thắng không?"

Nam Cung Phi cúi đầu cung kính trả lời: "Phi Nhi mặc dù không nắm chắc sẽ tất thắng, nhưng có một lòng quyết tâm thề sống chết bảo vệ Nam Triều chúng ta! Phi Nhi cùng Tư Mã tướng quân học qua bản lĩnh dụng binh chiến đấu, chỉ tiếc không chỗ thi triển, hôm nay cũng nên thử ra chiến trường diễn luyện một phen!"

Hoàng đế mỉm cười gật đầu, hôm nay trong triều nhân tài đúng là khuyết thiếu, mà nay cũng chỉ có thể để tiểu vương gia Nam Cung Phi đi thử một lần...

...

Trên triều, hoàng đế phong tiểu vương gia Nam Cung Phi làm Phi Long tướng quân, lại bán soái ấn thống lĩnh chúng tướng vương triều, mệnh lệnh sáng hôm sau lập tức lên đường lĩnh binh ngăn chặn Liêu Quyết xâm lược!

...

Trăng sáng nhô cao, Nam Cung Phi nâng rượu ngắm trăng từng chung uống cạn...

Chiến trường, lúc này đối với hắn mà nói, coi như là một nơi không tệ, có lẽ chỉ có vô tận gϊếŧ chóc, mới có thể mài món trái tim xấu xa vô sỉ của hắn...

Bạch y thiếu niên lẳng lặng từ ngoài cửa đi trong phòng, đưa tay cầm lấy bầu rượu trên bàn nhu thuận rót rượu cho người đang ngắm trăng, lẩm bẩm: "Vương gia phải ra trận, ngài, ngài cũng mang Niệm Ngọc đi cùng đi!"

Nam Cung Phi khẽ nghiêng đầu nhíu mày nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt, nặng nề nói: "Hồ đồ, bản vương là muốn đi ra sa trường gϊếŧ địch, ngươi lại không biết đánh trận, đi cũng sẽ chỉ là chịu chết!"

Thiếu niên từng bước đến gần chủ tử phía trước cửa sổ, động tình đưa tay ôm lấy nam nhân đứng thẳng sống lưng, kiên quyết nói: "Ngươi là vương gia của ta, ngươi đến đâu Niệm Ngọc sẽ theo hầu hậ đến đó, xin vương gia đừng bỏ lại một mình Ngọc Nhi!"

Nam Cung Phi  nhìn sâu vào đôi mắt đen trong suốt như nước, đột nhiên cay đắng cất tiếng cười to...

....

Trong rừng trúc, một bạch y nam tử đang huy kiếm triển khai từng chiêu đoạt mệnh kiếm pháp đã khổ luyện...

Giang Trí Viễn vội vã đến gần bạch y chủ tử, cúi đầu bẩm báo với bạch y nam tử: "Hồi bẩm hầu gia, trong triều truyền đến tin tức nói tiểu vương gia Nam Cung Phi xin thánh thượng được ra trận! Không lâu sau liền phải nắm giữ ấn soái thân chinh sa trường!"

Bạch y nhân khẽ cau mày, ánh mắt sắc bén nhìn về phía hắc y nam tử đang bẩm báo, kiếm khí đột ngột chuyển hướng, trong nháy mắt thẳng tắp đ//â//m về phía hắc y nam tử...

Giang Trí Viễn nghe động tĩnh cuống quít xoay người dự định tránh né kiếm khí sắc bén...

Giang Ngọc cười khẽ, thu hồi kiếm khí, lăng không bay lên, thân hình cực nhanh đã giống như một mũi tiễn, chỉ thoáng chốc liền nhắm vào Giang Trí Viễn...

Giang Trí Viễn trong lòng cả kinh, không biết như thế nào, lại không dám đơn giản động thủ đánh trả, vội vàng cầm lấy kiếm che đỡ...

Giang Ngọc đắc ý nhìn Giang Trí Viễn khẩn trương chống đỡ, đề khí từng bước ép sát người đang cuống quýt chống đỡ, cuồng tiếu: "Trí Viễn, chúng ta đã lâu không luyện tập kiếm pháp! Hôm nay sẽ luyện một chút, thế nào?"

Giang Trí Viễn nghe lời ấy, cũng liền gật đầu mỉm cười, trả lời: "Được, vậy hầu gia phải cẩn thận, Trí Viễn xuất kiếm đây!"

Nói xong, chỉ thấy hắc y nhân hai tay nhanh chóng bật người kéo giãn khoảng cách giữa hai người, kiếm khí triển khai, liền xuất kiếm mỗi chiêu đều rất nhanh, tựa như phong vân thẳng tắp hướng về phía Giang Ngọc, Giang Ngọc ánh mắt chợt lóe, không dám chậm trễ, vội vàng vun tay xuất kiếm vũ động linh khí kiếm chiêu....

Chiêu thức bàng bạc, kiếm khí chói mắt, hắc bạch đan xen, khó tách khó phân....

Trong lúc hoảng hốt, bạch y nhân dần dần chiếm thế thượng phong so với hắc y nam tử, chỉ thấy kiếm thế thay đổi trong nháy mắt, liền hướng về phía Giang Trí Viễn, song kiếm va chạm, một tia hỏa quang hiện lên, hai người âm thầm dùng lực, chậm rãi Giang Trí Viễn liền bị bạch y chủ tử bức cho liên tục lui về phía sau ....

Một thân trúc cuối cùng ngăn cản đường lui của Giang Trí Viễn, nàng khiếp sợ ngẩng đầu nhìn chủ tử trước mắt, thán phục nói: "Công lực của hầu gia sao lại tiến bộ dũng mãnh phi thường như thế? Trí Viễn dĩ nhiên cũng không thể chống đỡ được!"

Giang Ngọc đem mũi kiếm chỉ vào cổ Giang Trí Viễn, mi tâm nhíu chặt ngạo nghễ nhìn Giang Trí Viễn, trầm giọng cười hỏi: "Bản hầu cuối cùng ở phương diện võ lực cũng đã mạnh hơn Trí Viễn rồi! Ha ha ha..."

Giang Trí Viễn có chút bất an ngửa đầu dùng kiếm chống đỡ trường kiếm màu ngân bạch đang ép đến gần, thở dốc nói: "Công lực của hầu gia tiến bộ rất nhanh, Trí Viễn cam bái hạ phong!"

Giang Ngọc chậm rãi đình chỉ ý cười, phất tay đánh văng trường kiếm của Giang Trí Viễn, trong khoảnh khắc liền dùng thân thể ép sát, đem khuôn mặt tuấn tú nguy hiểm đến gần Giang Trí Viễn, ôn nhu lại tà mị nói: "Bản hầu chỉ là phương diện công lực cao hơn Trí Viễn, nếu như luận chiêu thức sao bằng Trí Viễn, kiếm chiêu sắc bén!"

Giang Trí Viễn bị khuôn mặt tuấn tú đến gần thoáng chốc hai má ửng đỏ không chịu nổi, vội vàng cúi đầu nói: "Hầu gia quá mức khiêm tốn!"

Giang Ngọc thẳng tắp chăm chú nhìn người kia khuôn mặt đỏ ửng, nhỏ giọng hỏi: "Trí Viễn đỏ mặt cái gì?"

Giang Trí Viễn vội vàng giải thích: "Mới vừa, mới vừa luyện kiếm xong nên có chút khô nóng mà thôi!"

Giang Ngọc cười khẽ dùng đôi môi chậm rãi đến gần bên tai Giang Trí Viễn, trầm giọng nói: "Nuôi quân ngàn ngày, dùng trong một lúc, hiện nay trong triều đại loạn, Vệ lão tặc hiện đá văng từng chướng ngại vật, hiện nay lại tìm cách muốn đưa tiểu vương gia Nam Cung Phi vào chỗ chết, bản hầu nếu như còn tùy ý lão tặc này hoành hành, có lẽ tương lai không lâu nữa, chắc chắn Giang Đô hầu phủ chúng ta cũng sẽ không có kết quả tốt!"

Giang Trí Viễn kinh ngạc nhíu mày đối diện ánh mắt tà mị của Giang Ngọc, vội hỏi: "Ý của hầu gia là..."

Giang Ngọc cười nói: " Ý của bản hầu Trí Viễn chẳng lẽ không rõ ràng? A, bản hầu muốn động thủ! Không chỉ là số phận của Đại Nam vương triều, cũng là vì nhiều năm như vậy Giang Đô hầu phủ chúng ta nén giận khép mình, bản hầu đã sớm hỏi qua Trí Viễn, nếu như bản hầu muốn đánh đổ vương triều này ngươi cảm thấy thế nào?"

Giang Trí Viễn sóng mắt lưu chuyển không dám nhìn người trước mặt, cung kính trả lời: "Mặc kệ hầu gia quyết định thế nào, Trí Viễn đều sẽ thề sống chết phục tùng!"

Giang Ngọc thở dài một hơi, chậm rãi rời khỏi trước mặt Giang Trí Viễn, trầm thấp nói: "Vậy thì lui xuống chuẩn bị đi, ta nghĩ trong cung gần đây sẽ truyền đến tin tức, nắm chặt thời gian điều động tất cả ám vệ bảo bọn họ tùy thời đợi mệnh...."

Giang Trí Viễn nghe vậy, vội vã cúi người quỳ rạp xuống đất tiếp nhận tất cả mệnh lệnh chủ tử truyền đạt cho nàng...

Nàng phải thừa nhận, hiện tại quả thật là một thời cơ tốt ngàn năm khó gặp, hôm nay chiến hỏa ngập trời, gian thần giữa đường, người người oán trách, nếu như lúc này muốn nhất thống thiên hạ, đối với chủ tử mà nói quả thật là việc dễ dàng!

Nhưng, hiện nay nàng đã biết người nàng thủ hộ là một nữ tử không hơn không kém, một nữ tử làm sao có thể nhất thống thiên hạ, lại phải như thế nào ngồi lên vương vị của một vương triều khổng lồ trăm nghìn năm nam tôn nữ t//i bất biến?

...

Ánh trăng cong nhẹ, Giang Ngọc say rượu phiền muộn, trong tay thản nhiên cầm một bầu rượu, phiêu hốt bất chợt đi đến trước của phòng của quận chúa Nam Cung Diễm, một lần lại một lần gõ lên cánh cửa phòng đóng chặt....

....

Nam Cung Diễm đang thắp đèn đọc sách, đôi mi thanh tú nhíu lại chậm rãi đi mở cửa, khẽ hỏi: "Đã trễ thế này, là ai?"

" Là ta, mở cửa...."

Nam Cung Diễm thật không ngờ sẽ là người đó, trong lòng có một chút hoảng loạn, thấp giọng nói: "Đã trễ thế này hầu gia đến đây làm gì?"

" A, mở cửa để bản hầu vào trước rồi nói!"

" Ngươi uống say?" Nghe giọng nói phiêu hốt ngoài cửa, Nam Cung Diễm mi tâm nhíu chặt, người này chỉ có sau khi say rượu, mới có thể nhớ đến nàng!

" Diễm Nhi, nàng mở cửa trước đã!" Giang Ngọc có chút vội vàng xao động ra mệnh lệnh...

Nam Cung Diễm tức giận phất tay áo: "Mau trở về đi! Công chúa điện hạ vẫn đang chờ phò mã gia!"

Rắc ~

Một tiếng mộc chất gãy vỡ đi qua, cửa phòng theo đó liền bị một cổ lực đạo đẩy ra...

Giang Ngọc sắc mặt hồng nhuận, cau mày lảo đảo đi đến, bất mãn cả giận nói: "Diễm Nhi không chào đón bản hầu như thế sao?"

Nam Cung Diễm nhìn then cửa bị người phá gãy, trong lòng hoảng loạn: "Nàng, nàng đây là muốn làm gì? Nàng ra ngoài!"

Giang Ngọc cong môi nhìn nữ tử một cái, xoay tay lại liền khép kín cửa phòng, từng bước đến gần Nam Cung Diễm đang căm tức, mơ hồ cười nói: "Bản hầu cái gì cũng không muốn làm, thầm nghĩ đến thăm nàng! Cùng nàng tâm sự!"

Nam Cung Diễm khẽ cắn môi, trong mắt hiện lên một làn hơi nước, vội vàng xoay người đi, nói: "Thăm ta làm gì, chờ ngươi thanh tỉnh một chút rồi chúng ta trò chuyện cũng không trễ!"

Giang Ngọc nâng cánh tay thon dài ưu mỹ, vui sướng cười nói: "Thanh tỉnh, ha ha, bản hầu hiện tại mới là thanh tỉnh nhất! Diễm Nhi muốn cùng bản hầu nói chuyện gì? Chúng ta hiện tại hoàn toàn có thể nói a!"

Dứt lời, nàng liền kéo lấy Nam Cung Diễm đang đưa lưng về phía mình, gắt gao ôm vào trong lòng, cúi đầu dùng chiếc mũi thẳng tắp nhẹ ngửi lấy hương khí quen thuộc làm nàng say mê trên cổ mỹ nhân...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Loạn Hồng Trần
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...