Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sa Vào Cấm Kỵ – Chương 4: 4. Thói quen nghề nghiệp - Chương 4

Sa Vào Cấm Kỵ

Tác giả: Hắc Môi Cầu A
Lượt đọc: 36
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Diệc Chu lẳng lặng đi xả nước nóng vào bồn. Khi được hắn bế vào phòng tắm, Lâm Tịch mới mơ hồ nhận ra mình có chút quá đáng, nhưng cái tôi kiêu ngạo vốn có không cho phép cô cúi đầu nhận sai. Lời cô nói với hắn nghe qua thì có vẻ như đang ra lệnh, nhưng với chất giọng mềm mại, nũng nịu cùng gương mặt xinh xắn ấy, nó lại giống một lời làm nũng ngọt ngào hơn là giận dỗi.

Có những người sinh ra đã được định sẵn là tâm điểm của sự ưu ái. Bất kể họ nói gì hay làm gì, thậm chí chỉ cần đứng yên một chỗ thôi cũng đủ khiến người khác nảy sinh lòng yêu mến. Thẩm Diệc Chu thầm nghĩ, Lâm Tịch chính là loại người như vậy. Vì thế, hắn chẳng cảm thấy chút khó chịu nào trước sự sai bảo đầy kiêu kỳ của cô.

Làn nước ấm áp bao phủ lấy làn da, cảm giác mệt mỏi rã rời như được xoa dịu, Lâm Tịch khẽ thở dài đầy thỏa mãn. Cô vừa hé mắt ra thì đã thấy Thẩm Diệc Chu đang đứng ngay bên cạnh thong thả cởi bỏ lớp quần áo trên người…

"Chẳng phải bệnh viện vừa gọi giục sao? Sao anh còn chưa đi?"

Đồ ngon đến mấy, ăn nhiều cũng dễ ngán, chuyện giường chiếu lại càng như vậy. Lâm Tịch lẳng lặng rụt người sâu vào trong bồn tắm để tránh ánh mắt nóng bỏng của hắn. Theo động tác của cô, đôi gò bồng đào đầy đặn rung rinh nhẹ nhàng, trên đó vẫn còn vương lại những vết đỏ chói mắt, đầu v.ú sưng tấy – minh chứng rõ rệt cho sự m.ú.t mát tàn nhẫn của hắn tối qua.

Thẩm Diệc Chu nhìn chằm chằm vào cảnh xuân ấy một lúc lâu, rồi như để che giấu sự xao động, hắn khẽ ho khan một tiếng không tự nhiên.

"Cô còn hỏi tại sao sao?"

Hắn lẩm bẩm một câu rồi dứt khoát lấy chiếc áo sơ mi đang cầm trên tay trùm kín đầu cô. Lâm Tịch vội vàng kéo chiếc áo xuống, lúc này mới phát hiện vạt áo đã bị ướt một mảng lớn. Cô sực nhớ ra, ban nãy khi hắn bế cô, theo thói quen cô đã kẹp chặt lấy eo hắn, mà nơi đó của cô vẫn còn đang ướt át nên mới dính vào áo hắn.

Hóa ra, hắn chỉ muốn thay đồ thôi sao? Thật là vô vị…

Thay đồ xong, Thẩm Diệc Chu nhanh chóng rời đi. Lâm Tịch cũng chẳng buồn để tâm đến hắn nữa, cô tiếp tục tận hưởng cảm giác thư giãn trong bồn nước. Khi thấy cơ thể đã nhẹ nhõm hơn, cô mới bước ra và trở về phòng ngủ.

Trước khi đi, Thẩm Diệc Chu đã kịp thay ga giường mới, chiếc gối ướt sũng cũng được đổi loại khô ráo. Hắn còn thu dọn sạch rác rưởi, khiến mùi vị tanh nồng của cuộc hoan lạc trong phòng hoàn toàn biến mất. Hành động của hắn cực kỳ dứt khoát, chuyên nghiệp và cẩn thận – có lẽ đây chính là thói quen nghề nghiệp khó bỏ của một bác sĩ khoa tim mạch hàng đầu.

Căn hộ này vốn thuộc sở hữu của Thẩm Diệc Chu, chỉ mất khoảng nửa giờ lái xe để đến Bệnh viện Nhân dân thành phố N. Hai người thường duy trì tần suất gặp gỡ khoảng ba lần một tuần, trừ những lúc hắn bị cuốn vào guồng quay bận rộn tại bệnh viện. Dạo gần đây, Thẩm Diệc Chu dường như bận đến mức chóng mặt với những ca phẫu thuật liên miên. Lâm Tịch làm ở khoa gây mê nên có phần nhàn hạ hơn một chút, dù thực tế công việc của cô cũng chẳng mấy thong dong.

Cô nằm trên giường lẩm nhẩm đếm, đây là lần đầu tiên họ gặp nhau trong cuối tuần này, nhưng thực tế lần hẹn trước đã là từ nửa tháng trước. Tuần vừa rồi hắn bận đến mức không thể phân thân, thậm chí còn lỡ hẹn với cô một lần…

7 giờ sáng, Lâm Tịch thay bộ đồ công sở đã mang theo từ tối qua rồi lái xe rời đi. Giờ làm việc chính thức là 8 rưỡi, cô có mặt tại bãi đỗ xe ngầm lúc 7 giờ rưỡi. Sau khi ăn sáng tại nhà ăn bệnh viện, trong lúc đứng chờ thang máy, cô lại vô tình chạm mặt Thẩm Diệc Chu.

Hắn đứng đó, dáng người cao ráo, thanh mảnh với vòng eo thon gọn ẩn sau chiếc áo blouse trắng. Trên sống mũi cao là chiếc kính gọng mảnh, gương mặt tuấn tú ấy vẫn tĩnh lặng, không một chút biểu cảm thừa thãi, toát lên vẻ cao ngạo lại cực kỳ cấm du.c. Chiếc áo blouse trắng đơn giản khoác trên người hắn bỗng chốc trông như một chiếc măng tô hàng hiệu, nói hắn chuẩn bị bước lên sàn catwalk có lẽ cũng chẳng ai nghi ngờ.

Vẻ ngoài của Thẩm Diệc Chu dễ đánh lừa người khác cực kỳ. Lâm Tịch ban đầu cũng suýt bị cái vẻ đạo mạo ấy lừa. Nhưng sự thật là, khuôn mặt hắn lúc này lạnh lùng bao nhiêu thì khi ở trên giường lại điên cuồng và hoang dã bấy nhiêu.

Đi bên cạnh hắn là vài bác sĩ thực tập trẻ tuổi mới đến. Thẩm Diệc Chu vừa hoàn thành ca phẫu thuật và đang dẫn họ đi thăm khám phòng bệnh. Ở Bệnh viện N, ngoại trừ công việc chuyên môn, nhân viên giữa các khoa thường ít khi tiếp xúc riêng tư. Những thực tập sinh này chưa từng thấy Lâm Tịch, lại càng không biết cô là ai.

Nhưng có những người sinh ra đã mang hào quang nổi bật, ví như Thẩm Diệc Chu và cũng ví như Lâm Tịch.

Thẩm Diệc Chu tinh ý nhận ra chiếc váy trên người cô đã khác với bộ đồ hôm qua. Một bộ đồ công sở đơn giản nhưng được cắt may tinh tế, tôn lên trọn vẹn những đường cong quyến rũ. Chiếc áo sơ mi cổ chữ V sâu thẳm không giấu nổi khe ngư.c lấp ló, trắng ngần. Với chiều cao vượt trội, tầm mắt của hắn dễ dàng lướt qua đôi gò bồng đảo trắng nõn, vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài được bao bọc trong lớp tất đen mỏng manh, gợi cảm.

Nhan sắc của Lâm Tịch là điều mà cả bệnh viện này đều phải công nhận. Tất nhiên, dáng người cô cũng cực kỳ bốc lửa, nhưng đẹp đến mức nào, mềm mại ra sao thì chỉ những người từng sờ, từng ôm, từng hôn mới thấu rõ. Và hiển nhiên, Thẩm Diệc Chu chính là người đã trải nghiệm sâu sắc nhất điều đó.

Hắn nhận thấy ánh mắt của đám thực tập sinh, đặc biệt là mấy cậu trai trẻ, cứ như dán chặt lên người cô. Họ liếc nhìn nhau rồi khẽ cười đầy phấn khích, sự rung động rõ rệt ấy khiến Thẩm Diệc Chu thừa hiểu họ đang có ý đồ với Lâm Tịch.

"Khụ khụ."

Hắn khẽ ho một tiếng, thành công kéo lại sự chú ý của đám trẻ. Lâm Tịch biết thừa đó là tiểu xảo của hắn, chút chiêu trò này sao qua nổi mắt cô. Cô dùng khóe mắt quan sát, thấy rõ ràng ánh mắt Thẩm Diệc Chu qua tấm kính phản chiếu của thang máy đang không kiêng nể gì mà lướt chậm trên cơ thể mình. Vậy mà hắn vẫn thản nhiên giả vờ như không có gì, yêu cầu các thực tập sinh trình bày về tình hình bệnh nhân vừa thăm khám.

Thẩm Diệc Chu gật đầu lịch sự, vẻ mặt lắng nghe rất chuyên chú, nhưng thực chất chẳng có chữ nào lọt nổi vào tai hắn. Giả tạo, đạo mạo – đó chính xác là những từ ngữ miêu tả đúng nhất về con người hắn đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng ấy.

Cửa thang máy đóng lại rồi đi xuống. Khoa gây mê nằm ở tầng 8, Lâm Tịch bước vào trước và bấm nút. Văn phòng của Thẩm Diệc Chu ở tầng 9, nhưng kỳ lạ là hắn lại bấm tầng 7. Hắn có một phòng nghỉ riêng ở tầng đó, một đặc cách từ Viện trưởng mà chỉ mình hắn được sở hữu.

Đám thực tập sinh lần lượt bước ra ở tầng 5. Trước khi đi, có một cậu chàng khá dạn dĩ đã chủ động tiến lại xin * của Lâm Tịch. Cô liếc nhìn Thẩm Diệc Chu một cái đầy ẩn ý, rồi sau đó sảng khoái đọc số của mình cho cậu ta. Cậu bé vui vẻ rời đi trong sự mãn nguyện.

Thang máy giờ chỉ còn lại hai người. Họ giữ một khoảng cách an toàn, không ai nói với ai câu nào, tựa như hai người xa lạ chưa từng quen biết – đó là sự ngầm hiểu bấy lâu nay giữa họ khi ở bệnh viện.

Rất nhanh, thang máy dừng lại ở tầng 7. Thẩm Diệc Chu bước ra ngoài mà không thèm ngoái đầu nhìn cô lấy một lần. Lâm Tịch thu hồi ánh mắt, định bụng chờ cửa khép lại. Thế nhưng, ngay vào giây phút cuối cùng, một lực đạo mạnh mẽ từ bên ngoài đột ngột vươn vào, trực tiếp kéo cô ra khỏi thang máy.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

1. Thẩm Diệc Chu - Chương 1
2. Bị anh làm hỏng mất - Chương 2
3. Đàn ông tồi - Chương 3
4. Thói quen nghề nghiệp - Chương 4
5. Vòng ba gợi cảm - Chương 5
6. Quần lo.t khe - Chương 6
7. Muốn phun nước - Chương 7
8. Cấm du.c - Chương 8
9. Mối thâm thù - Chương 9
10. Mối quan hệ thể xac' - Chương 10
11. Muốn vấy bẩn hắn - Chương 11
12. Dùng miệng? - Chương 12
13. Li ếm - Chương 13
14. Mối quan hệ ngoài luồng - Chương 14
15. Xem cô là "gà" sao? - Chương 15
16. Chịu trách nhiệm - Chương 16
17. Vỏ bọc giả dối - Chương 17
18. Cầu xin - Chương 18
19. Chưa từng hôn phụ nữ sao? - Chương 19
20. Dư vị - Chương 20
21. Đ.â.m lao phải theo lao - Chương 21
22. Quả nhiên là cô ta - Chương 22
23. Ăn miếng trả miếng - Chương 23
24. Dấu vết ngoại tình - Chương 24
25. Ám ảnh trinh tiết - Chương 25
26. Cảm thấy hắn đang ngoại*tinh - Chương 26
27. Mối tình đầu - Chương 27
28. Bắt gian - Chương 28
29. Con mồi - Chương 29
30. Kế hoạch săn mồi - Chương 30
31. Sâu mới sướ ng - Chương 31
32. Phát điên - Chương 32
33. Xé váy - Chương 33
34. Gậy ông đập lưng ông - Chương 34
35. Điều tra - Chương 35
36. Tai nạn y khoa - Chương 36
37. Định mệnh trêu ngươi - Chương 37
38. Cạo lông ^^ - Chương 38
39. Không nuốt hết được - Chương 39
40. Nỗi sợ thầm kín - Chương 40
41. Nhiệt tình phục vụ - Chương 41
42. Diệu kế - Chương 42
43. Tôi là vợ anh cơ mà - Chương 43
44. Tuần trăng mật - Chương 44
45. Hối hận - Chương 45
46. Ngoại tình - Chương 46
47. Hành hạ hắn - Chương 47
48. Lỗi lầm - Chương 48
49. Em và Thẩm Diệc Chu quen thân lắm sao? - Chương 49
50. “Giao lưu” sâu sắc - Chương 50
51. Hôn một cái - Chương 51
52. Đối mặt - Chương 52
53. Anh là con riêng - Chương 53
54. Ghẻ lạnh - Chương 54
55. Cứ thế đ.â.m vào - Chương 55
56. Lâm Tịch đang ở đâu - Chương 56
57. Sự chiếm hữu mãnh liệt - Chương 57
58. Tâm trạng không ổn - Chương 58
59. Chuyện về “người kia” - Chương 59
60. Chuẩn bị có con à? - Chương 60
61. Chuyện ly hôn phức tạp - Chương 61
62. Tin xấu - Chương 62
63. Ngửi đồ lót - Chương 63
64. Cao trào - Chương 64
65. Bạn gái cũ, không thể nào? - Chương 65
66. Thoả thuận ly hôn - Chương 66
67. Bắt quả tang - Chương 67
68. Chắc anh hận tôi thấu xương - Chương 68
69. Toan tính - Chương 69
70. Phát hiện - Chương 70
71. Diễn kịch - Chương 71
72. Quyến rủ Thẩm Diệc Chu - Chương 72
73. Con hoang - Chương 73
74. Sẽ không thích hắn nữa - Chương 74
75. Trên đầu mọc sừng - Chương 75
76. Ván cược - Chương 76
77. Áo lót ren - Chương 77
78. Vực sâu sa đoạ - Chương 78
79. Thèm khát được chiếm hữu cô - Chương 79
80. Chúng ta yêu nhau đi - Chương 80
81. Tôi không có ba - Chương 81
82. Luỵ tình - Chương 82
83. BCS - Chương 83
84. Quấn quýt bên nhau - Chương 84
85. Kẻ chủ mưu - Chương 85
86. Sụp đổ - Chương 86
87. Đúng là anh rồi - Chương 87
88. Lâm Tịch muốn ly hôn - Chương 88
89. Sập bẫy - Chương 89
90. Anh và cô ta khác gì nhau? - Chương 90
91. Muốn dùng tiền bịt miệng cô ta - Chương 91
92. Báo án - Chương 92
93. Đào góc tường - Chương 93
94. Đàn bà lăng loàn - Chương 94
95. Chúng ta bắt đầu lại được không? - Chương 95
96. Anh biết mình sai rồi - Chương 96
97. Lăn giường - Chương 97
98. Có thai - Chương 98
99. Kết quả xét nghiệm - Chương 99
100. Nghi ngờ - Chương 100
101. Đứa bé không liên quan tới anh - Chương 101
102. Đừng lừa anh - Chương 102
103. Uy hiếp - Chương 103
104. Tranh cãi - Chương 104
105. Nói chuyện thẳng thắn - Chương 105
106. Ghen tị với Đoạn Mộng Sở - Chương 106
107. Khởi tố - Chương 107
108. Có nổi khổ riêng - Chương 108
109. Thắt ống dẫn tinh - Chương 109
110. Li ếm cũng không được sao? - Chương 110
111. B.ú li ếm cuồng nhiệt - Chương 111
112. Kiểu người cấm du.c - Chương 112
113. Dọn dẹp “vùng kín” - Chương 113
114. Tu la tràng kịch tính - Chương 114
115. Đòn bẫy danh lợi - Chương 115
116. Tôi không đùa với anh - Chương 116
117. Đánh cược - Chương 117
118. Lằn ranh sinh tử - Chương 118
119. Tin tốt và tin xấu - Chương 119
120. Uy hiếp Trần Dương - Chương 120
121. Tặng cho anh “chiếc sừng” - Chương 121
122. Tai nạn đau lòng - Chương 122
123. Phiên ngoại 1 - Chương 123
124. Phiên ngoại 2 - Chương 124
125. Phiên ngoại 3 - Chương 125
126. Phiên ngoại 4 - Chương 126
127. Phiên ngoại 5 - Chương 127
128. Ngoại truyện IF của Trần Dương - Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sa Vào Cấm Kỵ
4. Thói quen nghề nghiệp - Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
4. Thói quen nghề nghiệp - Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...