Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sa Vào Cấm Kỵ – Chương 20: 20. Dư vị - Chương 20

Sa Vào Cấm Kỵ

Tác giả: Hắc Môi Cầu A
Lượt đọc: 11
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm ngày ròng rã đó, Lâm Tịch dường như đã đánh mất khái niệm về thời gian. Cô bị Thẩm Diệc Chu đè nghiến trên giường, dây dưa trên sàn nhà, và thậm chí là cuồng nhiệt trong làn khói mờ ảo của suối nước nóng ngoài trời. Họ lam*tinh không biết ngày đêm, quên cả thế sự.

Đói thì gọi dịch vụ phòng mang đồ ăn lên tận cửa, hai người gần như chẳng bước chân ra khỏi phòng lấy một bước. Ngay cả khi ngủ, cơ thể họ vẫn dính chặt lấy nhau không rời. V.ú của Lâm Tịch bị hắn ngậm đến sưng tấy, trên làn da trắng nõn rải rác những vết hôn ám muội. Có thể nói không ngoa rằng, cô từ trong ra ngoài đều bị hắn "khai phá" đến thấu triệt, cả cơ thể như bị nắn tạc theo hình dáng của riêng hắn.

Nhiều lần, trong cơn mê man, Lâm Tịch ngẩn ngơ nhìn vẻ hăng say đến cuồng nhiệt của Thẩm Diệc Chu. Cô thầm nghi ngờ, liệu có phải hắn đã sớm thấu tỏ nỗi cô đơn của cô, nên muốn dùng sự mạnh bạo này để bù đắp tất cả những gì cô thiếu hụt từ Trần Dương? Nhưng rồi, ý nghĩ ấy cũng chỉ vụt qua trong thoáng chốc.

Đêm cuối cùng trước khi chuyến đi kết thúc, khi mấy hộp bao cao su cũng đã cạn kiệt, Thẩm Diệc Chu mới chịu buông tha cho cô. Lâm Tịch vốn còn lo lắng không biết xử lý đống "tàn dư" kia thế nào để tránh bị phát hiện, không ngờ Thẩm Diệc Chu lại chu đáo đến mức tự chuẩn bị sẵn túi rác riêng. Sự cẩn thận của hắn khiến cô chẳng biết nên nói gì hơn.

Dư vị hoài niệm ấy vẫn còn lẩn khuất đâu đây, nhưng cuộc sống thực tại thì vẫn phải tiếp diễn.

Lâm Tịch trở về phòng làm việc, thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan sở để đi ăn tối cùng Tần Úc. Tối mai có buổi họp lớp, cô phải hộ tống cô bạn đi sắm sửa vài bộ cánh mới. Vừa định tắt máy tính, cô bỗng thấy nhóm chat công việc nhảy thông báo liên tục.

"Các bác sĩ đi nghỉ dưỡng tháng trước lưu ý: Khách sạn vừa gửi trả một thùng đồ thất lạc. Ai để quên đồ xin mời đến phòng 302 để nhận lại."

Chuyện khách hàng để quên đồ khi đi du lịch vốn là lẽ thường tình. Cô bé ở bộ phận hậu cần còn rất có tâm, trực tiếp khui thùng, chụp ảnh từng món một rồi gửi lên nhóm để mọi người tiện nhận dạng. Nào là quần áo, giày dép, đồng hồ, son môi... đủ cả. Thành viên trong nhóm thỉnh thoảng lại có người vào nhận đồ của mình.

Lâm Tịch không nhớ mình bỏ quên thứ gì nên cũng chẳng mấy bận tâm. Vừa định cất điện thoại vào túi, một tấm ảnh mới nhất được gửi lên khiến nhóm chat vốn dĩ đang yên tĩnh bỗng chốc bùng nổ như núi lửa.

Trong ảnh chụp rõ mồn một ba chiếc bao cao su.

Lâm Tịch liếc mắt qua, tim cô suýt chút nữa thì nhảy khỏi lồng ngư.c. Lớp vỏ nhựa màu xanh đặc trưng kia, chẳng phải là loại Thẩm Diệc Chu vẫn dùng sao? Rõ ràng họ đã dùng hết sạch rồi cơ mà, sao vẫn còn sót lại? Quan trọng hơn là, khách sạn kia tốt bụng đến mức gửi trả cả thứ này về sao?

Lâm Tịch thầm rủa sả Thẩm Diệc Chu trong lòng. Hắn cam đoan sẽ dọn dẹp sạch sẽ, vậy mà bây giờ lại để lòi ra đống bằng chứng chết người này!

Lúc này, nhóm chat đang bàn tán vô cùng "xôm tụ". Bệnh viện này vốn chẳng thanh khiết như vẻ ngoài của nó, chuyện bác sĩ này cặp với y tá nọ vốn là chuyện cơm bữa. Sự xuất hiện của mấy chiếc bao cao su như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả, phá vỡ sự tĩnh lặng giả tạo bấy lâu.

Mọi người bắt đầu nhiệt liệt khoanh vùng đối tượng, tra hỏi những người còn độc thân. Lâm Tịch cố giữ vẻ bình thản, cô đã kết hôn, về lý mà nói sẽ chẳng ai nghi ngờ đến cô. Hơn nữa, chỉ là mấy cái bao cao su, không đáng giá bao nhiêu, không ai nhận thì vứt đi là xong. Thế nhưng, đời luôn có những kẻ thích chuyện bé xé ra to.

"Hay là gọi điện hỏi khách sạn đi? Chắc chắn họ có ghi lại số phòng đấy!"

Nếu làm vậy, chẳng phải mọi chuyện sẽ bại lộ trong phút chốc sao? Xong rồi, lần này cô tiêu đời thật rồi! Lâm Tịch run rẩy cầm điện thoại, chuẩn bị gọi điện "hỏi tội" Thẩm Diệc Chu. Nhưng điều khiến cô kinh ngạc là, Thẩm Diệc Chu đã đứng ở cửa phòng làm việc của cô từ lúc nào.

Lâm Tịch giận đến sôi máu, cô trực tiếp ném thẳng chiếc điện thoại vào người hắn, oán trách không thôi: "Sao anh không dọn dẹp cho sạch hả? Làm thế này thì tôi biết giấu mặt vào đâu? Đồ khốn nạn!"

Thẩm Diệc Chu thản nhiên liếc nhìn tin nhắn trong nhóm, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: "Yên tâm đi, đó không phải là của chúng ta."

Hắn nhấn mạnh hai chữ "chúng ta" khiến Lâm Tịch càng thêm điên tiết. Cô lườm hắn sắc lẹm: "Anh đừng có mà mở mắt nói dối! Rõ ràng là cùng màu, cùng nhãn hiệu, sao có thể không phải được? Đồ này là anh tự mua mang đi, khách sạn làm gì có loại đó!"

Cô tức đến mức mặt đỏ gay, hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm. Nếu không vì sự chênh lệch chiều cao quá lớn, có lẽ cô đã chẳng ngần ngại mà vung nắm đấm vào cái bản mặt thản nhiên kia của hắn.

Lâm Tịch ngày thường vốn tao nhã, điềm đạm, nhưng giờ đây lại bộc lộ vẻ nghịch ngợm và sống động đến lạ lùng. Dáng vẻ ấy khiến trái tim Thẩm Diệc Chu khẽ rung động. Hắn quyết định không trêu chọc cô nữa, chỉ khẽ buông một câu:

"Quá nhỏ."

Nhỏ?

Lâm Tịch ngẩn người. Cô quay lại, dí sát mắt vào màn hình điện thoại để nhìn kỹ tấm ảnh. Quả nhiên, trên vỏ bao có in kích cỡ: "29mm" – loại cỡ nhỏ nhất.

Cô chợt bừng tỉnh. Với kích thước "khủng" của Thẩm Diệc Chu, làm sao hắn có thể dùng được cái loại nhỏ xíu như thế này? Làm một hồi, hóa ra chỉ là lo lắng hão huyền. Hồn vía của Lâm Tịch lúc này mới chịu trở về vị trí cũ.

Cô lúng túng nhận lại điện thoại từ tay hắn, giả vờ như chưa từng có chuyện khóc lóc om sòm vừa rồi, lúi húi thu dọn túi xách để lấp li ếm sự xấu hổ. Thẩm Diệc Chu thừa biết cô đang muốn đánh trống lảng, hắn khẽ hỏi:

"Vậy, cô không có gì khác để nói với tôi sao?"

Nói? Nói cái gì chứ? Chẳng lẽ hắn muốn cô phải hạ mình xin lỗi? Không đời nào! Cô có chết cũng sẽ không bao giờ nhận mình sai. Lâm Tịch bướng bỉnh im lặng, chỉ ngước mắt nhìn hắn đầy khiêu khích, như muốn thách thức: Anh làm gì được tôi nào?

Thẩm Diệc Chu quả thực chẳng thể làm gì được cô nàng bướng bỉnh này, hắn trực tiếp cúi đầu, dùng nụ hôn để chặn đứng sự kiêu ngạo của cô. Lâm Tịch theo thói quen hé môi đón nhận, chiếc lưỡi của người đàn ông nhanh chóng xâm chiếm, khiến sự phản kháng của cô tan chảy trong hơi thở của hắn. Cuối cùng, hắn cắn nhẹ vào đầu lưỡi cô một cái như để trừng phạt.

Lâm Tịch khẽ r.ê.n lên vì đau, Thẩm Diệc Chu mới chịu buông ra, trầm giọng nói: "Để cho cô nhớ, lần sau không được vô lý như thế nữa."

Lần này, Lâm Tịch không đáp trả. Trước khi rời đi, Thẩm Diệc Chu còn bỏ lại một câu đầy ẩn ý:

"Đi thôi. Mai gặp lại."

Ngày mai? Lâm Tịch ngơ ngác đứng hình. Ngày mai là thứ Bảy, rõ ràng họ hẹn nhau vào Chủ nhật đi công tác cơ mà? Sao ngày mai lại gặp được chứ?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

1. Thẩm Diệc Chu - Chương 1
2. Bị anh làm hỏng mất - Chương 2
3. Đàn ông tồi - Chương 3
4. Thói quen nghề nghiệp - Chương 4
5. Vòng ba gợi cảm - Chương 5
6. Quần lo.t khe - Chương 6
7. Muốn phun nước - Chương 7
8. Cấm du.c - Chương 8
9. Mối thâm thù - Chương 9
10. Mối quan hệ thể xac' - Chương 10
11. Muốn vấy bẩn hắn - Chương 11
12. Dùng miệng? - Chương 12
13. Li ếm - Chương 13
14. Mối quan hệ ngoài luồng - Chương 14
15. Xem cô là "gà" sao? - Chương 15
16. Chịu trách nhiệm - Chương 16
17. Vỏ bọc giả dối - Chương 17
18. Cầu xin - Chương 18
19. Chưa từng hôn phụ nữ sao? - Chương 19
20. Dư vị - Chương 20
21. Đ.â.m lao phải theo lao - Chương 21
22. Quả nhiên là cô ta - Chương 22
23. Ăn miếng trả miếng - Chương 23
24. Dấu vết ngoại tình - Chương 24
25. Ám ảnh trinh tiết - Chương 25
26. Cảm thấy hắn đang ngoại*tinh - Chương 26
27. Mối tình đầu - Chương 27
28. Bắt gian - Chương 28
29. Con mồi - Chương 29
30. Kế hoạch săn mồi - Chương 30
31. Sâu mới sướ ng - Chương 31
32. Phát điên - Chương 32
33. Xé váy - Chương 33
34. Gậy ông đập lưng ông - Chương 34
35. Điều tra - Chương 35
36. Tai nạn y khoa - Chương 36
37. Định mệnh trêu ngươi - Chương 37
38. Cạo lông ^^ - Chương 38
39. Không nuốt hết được - Chương 39
40. Nỗi sợ thầm kín - Chương 40
41. Nhiệt tình phục vụ - Chương 41
42. Diệu kế - Chương 42
43. Tôi là vợ anh cơ mà - Chương 43
44. Tuần trăng mật - Chương 44
45. Hối hận - Chương 45
46. Ngoại tình - Chương 46
47. Hành hạ hắn - Chương 47
48. Lỗi lầm - Chương 48
49. Em và Thẩm Diệc Chu quen thân lắm sao? - Chương 49
50. “Giao lưu” sâu sắc - Chương 50
51. Hôn một cái - Chương 51
52. Đối mặt - Chương 52
53. Anh là con riêng - Chương 53
54. Ghẻ lạnh - Chương 54
55. Cứ thế đ.â.m vào - Chương 55
56. Lâm Tịch đang ở đâu - Chương 56
57. Sự chiếm hữu mãnh liệt - Chương 57
58. Tâm trạng không ổn - Chương 58
59. Chuyện về “người kia” - Chương 59
60. Chuẩn bị có con à? - Chương 60
61. Chuyện ly hôn phức tạp - Chương 61
62. Tin xấu - Chương 62
63. Ngửi đồ lót - Chương 63
64. Cao trào - Chương 64
65. Bạn gái cũ, không thể nào? - Chương 65
66. Thoả thuận ly hôn - Chương 66
67. Bắt quả tang - Chương 67
68. Chắc anh hận tôi thấu xương - Chương 68
69. Toan tính - Chương 69
70. Phát hiện - Chương 70
71. Diễn kịch - Chương 71
72. Quyến rủ Thẩm Diệc Chu - Chương 72
73. Con hoang - Chương 73
74. Sẽ không thích hắn nữa - Chương 74
75. Trên đầu mọc sừng - Chương 75
76. Ván cược - Chương 76
77. Áo lót ren - Chương 77
78. Vực sâu sa đoạ - Chương 78
79. Thèm khát được chiếm hữu cô - Chương 79
80. Chúng ta yêu nhau đi - Chương 80
81. Tôi không có ba - Chương 81
82. Luỵ tình - Chương 82
83. BCS - Chương 83
84. Quấn quýt bên nhau - Chương 84
85. Kẻ chủ mưu - Chương 85
86. Sụp đổ - Chương 86
87. Đúng là anh rồi - Chương 87
88. Lâm Tịch muốn ly hôn - Chương 88
89. Sập bẫy - Chương 89
90. Anh và cô ta khác gì nhau? - Chương 90
91. Muốn dùng tiền bịt miệng cô ta - Chương 91
92. Báo án - Chương 92
93. Đào góc tường - Chương 93
94. Đàn bà lăng loàn - Chương 94
95. Chúng ta bắt đầu lại được không? - Chương 95
96. Anh biết mình sai rồi - Chương 96
97. Lăn giường - Chương 97
98. Có thai - Chương 98
99. Kết quả xét nghiệm - Chương 99
100. Nghi ngờ - Chương 100
101. Đứa bé không liên quan tới anh - Chương 101
102. Đừng lừa anh - Chương 102
103. Uy hiếp - Chương 103
104. Tranh cãi - Chương 104
105. Nói chuyện thẳng thắn - Chương 105
106. Ghen tị với Đoạn Mộng Sở - Chương 106
107. Khởi tố - Chương 107
108. Có nổi khổ riêng - Chương 108
109. Thắt ống dẫn tinh - Chương 109
110. Li ếm cũng không được sao? - Chương 110
111. B.ú li ếm cuồng nhiệt - Chương 111
112. Kiểu người cấm du.c - Chương 112
113. Dọn dẹp “vùng kín” - Chương 113
114. Tu la tràng kịch tính - Chương 114
115. Đòn bẫy danh lợi - Chương 115
116. Tôi không đùa với anh - Chương 116
117. Đánh cược - Chương 117
118. Lằn ranh sinh tử - Chương 118
119. Tin tốt và tin xấu - Chương 119
120. Uy hiếp Trần Dương - Chương 120
121. Tặng cho anh “chiếc sừng” - Chương 121
122. Tai nạn đau lòng - Chương 122
123. Phiên ngoại 1 - Chương 123
124. Phiên ngoại 2 - Chương 124
125. Phiên ngoại 3 - Chương 125
126. Phiên ngoại 4 - Chương 126
127. Phiên ngoại 5 - Chương 127
128. Ngoại truyện IF của Trần Dương - Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sa Vào Cấm Kỵ
20. Dư vị - Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
20. Dư vị - Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...