Sa Vào Cấm Kỵ – Chương 19: 19. Chưa từng hôn phụ nữ sao? - Chương 19
Sa Vào Cấm Kỵ
Lâm Tịch vừa buông hai hộp bao cao su xuống, đang định tiến về phía phòng tắm thì cánh cửa đột ngột mở toang. Bóng người bên trong như đã tiên liệu được ý đồ của cô, một bàn tay rắn chắc vươn ra, dứt khoát kéo tuột cô vào trong không gian sũng nước.
"Anh làm cái gì thế? Định dọa chết người ta à... Ưm..."
Lời oán trách còn chưa kịp thốt ra hết câu đã bị Thẩm Diệc Chu chặn đứng. Hắn thô bạo bóp lấy cằm cô, ép cô phải mở miệng đón nhận một nụ hôn nồng cháy. Chiếc lưỡi của người đàn ông xông pha vào bên trong, khuấy đảo mọi ngóc ngách. Lâm Tịch căn bản chẳng buồn giãy giụa, cô cuồng nhiệt đáp lại. Hai đầu lưỡi quấn quýt, dây dưa không dứt, tựa như hai con rắn nước đang quấn lấy nhau giữa đầm lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu.
Tim Lâm Tịch đập thình thịch liên hồi. Cánh tay Thẩm Diệc Chu siết chặt lấy eo cô, lực mạnh đến mức tưởng như muốn nhào nặn, khảm nạm cô vào tận xương tủy mình.
Cô chưa bao giờ có cảm giác kích thích đến nhường này. Trước đây không phải cô chưa từng hôn Trần Dương, nhưng sự bùng nổ mãnh liệt và đầy rẫy sức sống này là điều cô chưa từng được nếm trải. Cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng, rót vào lồng ngư.c cô một thứ nhựa sống, khiến cả cơ thể cô bừng sáng lên.
Trong cơn mê đắm, tay Lâm Tịch vô thức ôm lấy cổ Thẩm Diệc Chu, đôi chân thon dài từ từ quấn chặt lấy thắt lưng người đàn ông. Cảm nhận được sự chủ động của cô, Thẩm Diệc Chu tì trán vào trán cô, hơi thở dồn dập, càng gia tăng thêm sức mạnh cho nụ hôn này. Khi hai đôi môi tách ra, một sợi chỉ bạc d.âm mị vẫn còn vương vít kết nối giữa hai người.
Lâm Tịch thở dốc, cuống lưỡi bị m.ú.t đến tê dại. Cô nhìn hắn, hỏi một câu bâng quơ đầy vẻ hờn mát: "Anh... trước đây chưa từng hôn phụ nữ sao?"
Cô không nhận ra tia bối rối thoáng qua trong mắt Thẩm Diệc Chu. Hắn không đáp lời, trực tiếp bế bổng cô lên, đặt ngồi trên bồn rửa mặt bằng sứ lạnh lẽo. Chiếc áo choàng tắm trên người Lâm Tịch vốn đã lỏng lẻo, giờ đây lại được Thẩm Diệc Chu "nhiệt tình" giúp đỡ kéo xuống tận vai.
Bên cạnh, bồn tắm đã đầy ắp nước nóng, hơi nước nghi ngút lan tỏa. Lâm Tịch liếc nhìn, nheo mắt cười: "Sao thế, Thẩm chủ nhiệm muốn tôi tắm cùng anh à?"
Thẩm Diệc Chu khẽ nhếch môi. Tắm chung thì cũng được thôi, nhưng Lâm Tịch không muốn để hắn đạt được mục đích quá dễ dàng. Cô lắc đầu từ chối: "Nhưng tôi vừa mới tắm xong rồi."
Buổi chiều leo núi khiến đôi chân cô mỏi nhừ. Vừa nói, cô vừa ngả người ra sau, hai tay chống lên mặt đá, rồi từ từ nhấc một chân lên, dẫm nhẹ lên vòm ngư.c trần của hắn. Cô cố ý dùng ngón chân cái cọ xát lên nơi quầng v.ú vẫn còn dấu răng chưa kịp đóng vảy.
Chân mày Thẩm Diệc Chu khẽ nhíu lại, rõ ràng là bị đau, nhưng hắn vẫn đứng yên cho cô trêu chọc. Lâm Tịch cười khanh khách, giả vờ ngây ngô hỏi: "Thẩm chủ nhiệm, v.ú của anh sao lại rách thế kia?"
Hắn vẫn giữ im lặng, dứt khoát nắm lấy cái chân "nghịch ngợm" ấy. Làn da Lâm Tịch vốn trắng sứ, nay lại càng nổi bật hơn nhờ màu sơn móng đỏ rực rỡ. Gam màu này nếu ở người khác sẽ trông thật dung tục, nhưng trên đôi chân nhỏ nhắn, thon gọn như hai chiếc bánh gạo của cô, nó lại toát lên một vẻ quyến rũ đến lạ kỳ.
Thẩm Diệc Chu bóp nhẹ bàn chân cô, rồi bất ngờ dùng móng tay gãi nhẹ vào lòng bàn chân. Lâm Tịch nhột đến mức co rúm người lại: "Này, đừng... ngứa quá!"
"Ngứa ở đâu?" Lần này đến lượt Thẩm Diệc Chu cố ý.
Hắn vừa hỏi vừa đưa bàn tay không ngoan ngoãn kia luồn vào giữa hai chân cô. Tư thế ngồi trên bồn rửa mặt khiến vùng nhạy cảm của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt hắn. Ngón tay hắn đẩy lớp môi mềm ra, lối vào vẫn còn khép chặt nhưng bên trong đã sớm ướt sũng, trơn trượt.
"Ướt từ bao giờ thế?" Thẩm Diệc Chu trầm giọng hỏi, dù hắn thừa biết câu trả lời.
Lâm Tịch khẽ cựa quậy mô.ng, thầm than trong lòng. Có lẽ vì đã quá lâu không làm chuyện ấy, nên chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ chỉnh tề nhưng đầy nam tính của hắn xuất hiện, cơ thể cô đã tự động phản ứng.
Ngón tay người đàn ông bắt đầu thọc vào bên trong, khơi gợi những luồng điện tê dại. Lâm Tịch không cưỡng lại được, cô chống tay xuống bồn đá, chủ động tách rộng chân hơn để hắn dễ dàng thao túng. Tiếng nước d.âm “òm ọp" vang lên mỗi lúc một rõ ràng hơn trong không gian kín mít của phòng tắm.
Hắn dường như cực kỳ am hiểu điểm yếu của cô. Những ngón tay móc ngoáy bên trong lúc nhẹ lúc mạnh, thỉnh thoảng lại bất ngờ nhắm thẳng vào âm vật tròn trịa mà véo mạnh một cái, khiến Lâm Tịch rùng mình, đón nhận một cơn cao trào nhỏ. Cô ren*rỉ liên hồi, đôi chân run rẩy không ngừng.
Lâm Tịch vốn ghét cảm giác bị kẻ khác khống chế, nhưng ở bên Thẩm Diệc Chu, cô lại tìm thấy một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ – đó là cảm giác được phục vụ đến tận cùng của sự sung sướ ng. Đây là thứ mà Trần Dương chưa bao giờ mang lại cho cô.
Khi nhận thấy lối vào đã đủ mềm mại và nới lỏng, Thẩm Diệc Chu không thể kiềm chế thêm được nữa. Hắn vứt bỏ chiếc khăn tắm đang quấn quanh hông, để lộ gậy thịt đã dựng đứng kiêu hãnh từ lâu. Hắn xé bao, đeo vào một cách dứt khoát.
Lâm Tịch thở dốc, đôi mắt dại đi nhìn chằm chằm vào thứ đang hừng hực khí thế kia. Cô sững sờ, thầm nghĩ kích cỡ này thực sự quá đáng sợ, còn lớn hơn cả của Trần Dương, chẳng hiểu tối qua mình đã "nuốt" nó vào kiểu gì. Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, Thẩm Diệc Chu đã bế bổng cô lên, để cô quấn lấy người mình rồi bất ngờ thúc mạnh vào.
"A!"
Lâm Tịch không kìm được mà hét lên một tiếng. Thẩm Diệc Chu có vẻ rất hài lòng với phản ứng này. Hắn vừa ôm cô di chuyển từng bước nặng nhọc trong phòng tắm, vừa không ngừng đ.â.m thúc theo nhịp bước chân.
Cảm giác căng chướng và đau đớn xen lẫn khoái cảm khiến Lâm Tịch theo bản năng kẹp chặt lấy hắn. Những thớ thịt mềm bên trong không ngừng co thắt như muốn chống lại sự xâm lược của kẻ ngoại lai, nhưng hành động đó chỉ càng kích thích sự ra vào điên cuồng và không kiêng nể của người đàn ông.
"Thẩm Diệc Chu... mẹ nó... anh đã lam*tinh với phụ nữ bao giờ chưa thế?!" Lâm Tịch cảm thấy linh hồn mình như sắp bị hắn đ.â.m cho tan nát.
Thẩm Diệc Chu cười khẽ, giọng nói khàn đục đầy du.c vọng: "Chưa bao giờ làm với ai 'non' như cô."
Dứt lời, hắn cúi đầu ngậm lấy bầu ngư.c đang phập phồng của cô mà m.ú.t mạnh. Sự kích thích kép từ trên xuống dưới khiến Lâm Tịch hoàn toàn mất đi phương hướng. Cô cảm nhận rõ rệt đầu nấm của hắn đang cọ xát mãnh liệt vào t.ử cung mình. Mật dịch như bị vắt kiệt, theo từng cú thúc mà tràn ra ngoài, khiến nơi giao hợp của hai người trở nên bừa bộn và ướt át vô cùng.
Thẩm Diệc Chu bế cô, đè nghiến tấm lưng trần của cô lên mặt tường sứ lạnh buốt. Sự tương phản giữa cái lạnh của bức tường và cái nóng bỏng từ cơ thể hắn khiến Lâm Tịch run rẩy kịch liệt, càng thêm kẹp chặt lấy vật bên dưới.
Cuối cùng, Thẩm Diệc Chu ôm chặt lấy cô, cùng nhau ngã nhào vào bồn tắm đầy nước. Những giọt mật tình trào ra hòa tan vào làn nước ấm, cả hai cùng chìm đắm trong bể du.c vô tận.













