Rơi Vào Biển Sâu – Chương 7
Rơi Vào Biển Sâu
"Mau tỉnh lại, chàng không sao chứ?"
Liêu Phù bước nhanh qua, đặt cái giỏ tre đựng cá nhỏ sang một bên. Thân hình thiếu niên giao nhân không ngừng chìm xuống lòng ao, nàng dùng hai tay nâng, tốn rất nhiều sức mới đỡ được nửa thân trên của hắn gác lên thành ao.
Thiếu niên này trông gầy gò nhưng lại nặng hơn so với dự đoán rất nhiều, cánh tay và eo bụng rắn chắc săn gọn, nơi tiếp giáp giữa eo bụng và đuôi cá có một lớp vảy màu bạc mềm mại chuyển màu dần.
Hơi do dự một chút, ngón tay mang theo sự thăm dò dừng lại trên trán thiếu niên. Vừa chạm vào, nàng liền giật mình bởi sức nóng bỏng rát.
Ánh mắt dời xuống, dừng lại trên những vết roi chằng chịt trên người hắn. Miệng vết thương đều là vết thương mới, thịt lởm chởm bị nước ao rửa trôi rồi ngâm đến trắng bệch, lớp vảy ở phần vây đuôi bong tróc ra kèm theo vết máu. Tất cả những điều này đều là nguyên nhân dẫn đến việc đứa trẻ này hiện giờ mất đi ý thức.
Lúc Đào Ngũ đồng ý bán giao nhân cho nàng đã từng nói qua, đây là một con giao nhân cực kỳ bướng bỉnh cứng đầu, ông ta đã dùng hết mọi thủ đoạn tàn khốc, những giao nhân khác đều bị tra tấn đến mức phục tùng chết lặng mất đi tính khí, chỉ có hắn là trước sau không chịu cúi đầu, ngược lại còn thường xuyên làm tổn thương người huấn luyện.
Liêu Phù từ trong phòng lấy ra loại thuốc mỡ tốt nhất, rồi quay trở lại.
Nàng cởi giày tất, ngâm đôi chân trắng nõn vào nước ao lạnh lẽo, tư thế này có thể giúp nàng dễ dàng ôm giao nhân vào lòng hơn, chăm sóc cho những vết thương lởm chởm chằng chịt trên lưng hắn.
Đầu ngón tay dính chút thuốc mỡ màu ngọc bích, nàng khống chế lực đạo, cố gắng nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương.
Nàng lẩm bẩm một mình:
"Chàng thật quá đáng, lần đầu gặp mặt đã tạt nước vào ta, bóp nát bánh hoa quế của ta, không chỉ đe dọa ta mà còn luôn làm ta mơ thấy giấc mộng kia. Nhưng mà chàng đã cứu ta. Nếu không nhờ chàng, ở ao giao nhân ta đã bị xé xác rồi."
"Tuy ta cứu chàng nhưng chàng phải hứa với ta, sau khi lành bệnh phải mau chóng trở về nhà, con thuyền này không phải là nơi chủng tộc biển sâu như các chàng nên ở đâu."
Nàng chuyên tâm bôi thuốc, lại không chú ý tới rặng lông mi bạc dài thâm trầm của thiếu niên nhẹ nhàng run rẩy.
Thân nhiệt của hắn rất cao, mãi mà không hạ xuống được. Liêu Phù mở cuốn "Hải Tộc Dị Chí" ra, trên đó nói thân nhiệt của giao nhân thấp hơn người bình thường rất nhiều, thân nhiệt bình thường của Nhân tộc đối với họ đã coi như là cực nóng. Liêu Phù vén mái tóc bạc ướt đẫm của hắn lên, sờ trán hắn, đâu chỉ là nóng rực, hắn quả thật sắp sôi lên rồi.
Nàng rót nước trà lạnh ngắt, từng chút một mớm vào miệng hắn vì giao nhân trong lúc hôn mê không chịu mở miệng nên hành động này càng thêm khó khăn.
Bất đắc dĩ, đầu ngón tay nàng mò mẫm tới làn môi hắn, cạch mở hàm răng.
Dáng vẻ thiếu niên không chỉ sinh ra kiều diễm tuyệt mỹ, ngay cả môi cũng mang sắc hồng nhạt xinh đẹp, không mỏng không dày, vừa vặn xinh xắn. Hầu kết nhô ra lăn lăn, hút lấy nước lạnh làm giảm bớt cơn khát cháy nhưng ngón tay Liêu Phù lại gặp họa, bị môi lưỡi nóng ướt của hắn bao bọc lấy rồi quấn quýt, nhiệt độ và lực đạo đó đều khiến đôi gò má nàng ửng hồng. Vội vã rút ngón tay ra, thiếu niên trong lúc hôn mê cũng bất mãn nhíu mày, cắn nhẹ một cái.
Khi nàng rút tay ra, trên ngón tay đã để lại dấu răng.
Liêu Phù rất lo lắng sức nóng liên tục này sẽ thiêu chết giao nhân. Nàng không dám rời đi một khắc nào, hai chân ngâm trong nước ao lạnh lẽo, liên tục mớm nước, bôi thuốc, làm ướt lớp vảy khô ráp cho hắn.
Đêm đã về khuya, cơn buồn ngủ dần ập tới, tầm mắt lúc rõ lúc mờ, thỉnh thoảng nghiêng người một cái, nàng mới đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn ngủ gật.
Trong bóng tối, chiếc đuôi cá thon dài nhẹ nhàng quạt nước ao xao động ánh trăng, thiếu niên nằm trong lòng nàng, chớp mắt nhìn nàng không rời, đôi mắt sáng như đá lapis lazuli trên tuyết, lấp lính tỏa ra luồng ánh sáng u tối.
Nàng dụi mắt, lại thấy hắn vẫn đang ngủ trong lòng mình, vừa rồi chỉ là một ảo giác mơ hồ.
...
Nơi chân trời tiếp giáp với mặt biển ửng lên màu bụng cá trắng, khi ánh bình minh mờ ảo xuất hiện, cơn sốt cao trên người giao nhân mới lui xuống.
Liêu Phù ngủ tạm bợ cả đêm, ngủ đến mức lưng đau eo mỏi, theo bản năng xốc người trong lòng lên một chút, lại vô ý chạm vào tấm lưng của hắn.
Đầu ngón tay truyền đến cảm giác thô ráp gồ ghề của vết sẹo. Nàng nhìn lướt qua, ngơ ngẩn tại chỗ.
Vết thương dữ tợn da tróc thịt lở đêm qua, thế mà chỉ trong một đêm ngắn ngủi đã kết vảy, có thể thấy được những vết sẹo này cũng sẽ nhanh chóng bong ra và lành lại.
Nàng bị khả năng tự phục hồi kinh ngạc của giao nhân làm cho khiếp sợ. Tiếng hát quỷ dị, bản tính hung tàn, khả năng chữa lành kỳ lạ...
Nếu có một ngày giao nhân có thể hóa ra hai chân hành tẩu trên đất liền, tin rằng thiên hạ sẽ nhanh chóng không còn thuộc về Nhân tộc nữa. Cũng may họ chỉ sống ở biển sâu, hơn nữa số lượng thưa thớt, lại càng không có chút hứng thú nào với trò đấu đá lừa lọc của con người.
Những ngày tiếp theo, Liêu Phù và thiếu niên này ở chung rất hòa thuận. Tuy từ sau khi hắn tỉnh lại, nàng không còn dám lại gần thành ao nữa nhưng kiểu bịt mắt bắt dê này cũng coi như là một dạng hòa bình.
Hắn không kén ăn, chỉ là sức ăn rất lớn, cá cũng ăn, tôm cũng ăn, bạch tuộc thân mềm tám tay cũng ăn, hơn nữa dáng vẻ ăn uống rất hung tàn. Hàm răng sắc bén cùng lực cắn mạnh mẽ có thể dễ dàng cắn vỡ vỏ ngoài của thức ăn, những phần nguyên liệu có độc cần loại bỏ đối với Nhân tộc thì đối với hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Liêu Phù chỉ dám nhân lúc hắn ngủ đặt giỏ tre bên thành ao, phần lớn thời gian nàng ở trong phòng, nín thở nghe tiếng hắn ăn xong đồ ăn, rồi nhàm chán dùng đuôi đập nước. Những lúc đói bụng, tiếng đập nước sẽ lớn hơn hẳn, như thể đang dùng cách này để bày tỏ sự bất mãn của mình.
Hôm nay, Liêu Phù tranh thủ thời gian mua đủ lượng cá khô nhỏ ở gánh hàng rong. Khi nàng xách những thức ăn này có chút thở hông hộc trở về phòng, vừa nhẹ tay nhẹ chân mở cửa ra thì lại vô tình chạm phải một đôi mắt xinh đẹp.
Hắn ngâm mình dưới ao nhìn nàng, chỉ để lộ ra nửa đôi mắt, giống như kẻ săn mồi lạnh lẽo nơi biển sâu nào đó, nhìn đến mức sống lưng Liêu Phù cứng đờ.
Một lúc sau, hắn chậm rãi bơi tới, hai cánh tay thon dài khoanh lại trên thành ao, kê cằm lên, nghiêng đầu nhìn nàng.
Không khí rất yên tĩnh, không ai lên tiếng trước, hắn cũng không.
Hắn giữ nguyên tư thế đó, chỉ nhẹ nhàng chớp mắt một cái, trông thế mà... có vài phần ngoan ngoãn đến quỷ dị.
Được rồi, Liêu Phù, ngươi không thể bị vẻ ngoài đáng thương này đánh lừa được.
Nàng âm thầm tự cổ vũ bản thân vì hắn hiện giờ vô cùng tỉnh táo, chẳng có chút buồn ngủ nào nên nàng chỉ có thể đứng ở cạnh cửa, giữ khoảng cách mà ném giỏ cá bằng tre cho hắn.
Thuyền đi trên biển, cá vớt lên mỗi ngày đều vô cùng tươi sống, Liêu Phù xách ra một con, nó vẫn còn khỏe mạnh giãy giụa nhảy tanh tách. Nàng còn chưa nhắm chuẩn hướng, con cá đã giãy giụa bật khỏi tay văng ra ngoài.
Hỏng rồi!
Lệch hướng mất rồi, mắt thấy nó sắp lao ra khỏi ao, nhảy lên boong tàu bên cạnh, thế nhưng trước mắt chợt lóe, bọt nước bắn tung tóe.
Hắn bật nhảy lên từ trong ao, đuôi quạt nước, thân hình dũng mãnh lao vọt lên không trung, khi rơi xuống lại giống như chú hải cẩu nhỏ đòi ăn, hai tay ôm con cá giơ cao quá đầu, vẻ mặt có chút đắc ý.
Con cá khá lớn đối với Liêu Phù khi rơi vào tay hắn lại trở nên nhỏ nhắn đáng yêu. Hắn nhìn nàng một cái rồi nghiêng người đi. Một lúc sau, tiếng nhai vảy cá xương cá giòn tan truyền đến.
Con giao nhân nhỏ này còn không thích ăn đồ ăn trước mặt người khác nữa chứ.
Thấy hắn không biểu lộ ý đồ tấn công, Liêu Phù cũng thả lỏng trái tim đang treo lơ lửng. Nàng biết nếu hắn muốn thì có vô số cách dễ dàng vượt qua khoảng cách này để đoạt mạng nàng, giống như ngày đó ở cửa phòng, hắn hờ hững siết lấy cổ nàng.
Thiếu niên nhanh chóng ăn xong một con rồi xoay người lại. Lần này Liêu Phù không vội ném cá nữa, dọn một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống cạnh cửa.
"Chàng có thể nói chuyện không?" Nàng dịu dàng lên tiếng hỏi.






![Chưa Quen Đã Nghiện [Cao H]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/cover-1782032485-150x150.webp)






