Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rắp Tâm Chiếm Đoạt – Chương 4: Hồ Thiên Nga (H)

Rắp Tâm Chiếm Đoạt

Tác giả: Nhược Linh
Lượt đọc: 295
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Làn da trắng nõn phơi bày trong không khí.

Người phụ nữ nhiều năm tập múa, cơ bắp lẫn khung xương đều nhỏ nhắn và dẻo dai, không có một chút mỡ thừa.

Nhiếp Tu Tề ôm hôn cô, sau đó vòng một tay ra sau cởi khóa áo lót của cô.

Vải áo lót bỗng nhiên nới lỏng, hai bầu ngực lập tức được giải phóng.

Bóng tối bao phủ đáy mắt người đàn ông, anh cúi đầu l//i//ế//m lên núm v//ú của cô rồi ngậm trong miếng nhấm nháp.

Vùng hạ thể của anh đã dựng lều từ lâu.

Cơ thể đang dính chặt của hai người cọ sát vào nhau, nơi tư mật giữa hai chân cô bị hông anh đè lên.

Vật cứng rắn kia mang lại cảm giác tồn tại quá mạnh, nó ma sát vào cô qua lớp vải.

Nhiếp Tu Tề ôm lấy vòng eo mềm mại của người phụ nữ, hơi thở nặng nề l//i//ế//m m//ú//t cần cổ thanh mảnh của cô, làn da trắng nõn bị anh m//ú//t đến đỏ ửng.

Cô nhìn phần yết hầu di chuyển lên xuống của anh, cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể, bàn chân và bàn tay co quắp lại.

Ngón tay anh đang khám phá bên trong cơ thể cô, chất lỏng từ nơi đó chảy ra thấm đẫm tấm ga trải giường.

Nhiếp Tu Tề biết cô đã sẵn sàng, cuối cùng cũng rút tay ra.

Vùng eo của Đàm Trinh Tịnh lúc này mềm như bún, cơ thể rất dẻo dai nhờ tập múa bao năm qua, cô bị Nhiếp Tu Tề banh rộng hai chân, tạo thành tư thế hướng phần hạ thể lên trên.

Cây gậy thịt cứng rắn và nóng bỏng được giải phóng khỏi quần, tay anh s//ụ//c lên xuống hai cái rồi ấn lên miệng hoa huyệt của cô.

Cảm giác bị đè nén truyền từ cửa mình tới, quy đầu ma xát lên cánh hoa vài lần, như thể đang lịch sự gõ cửa, sau đó nó tách hai mép thịt ra đ//â//m thẳng vào trong.

Đàm Trinh Tịnh cảm thấy mình đang bị một sức mạnh chia làm hai nửa, đ//â//m thẳng vào nơi sâu nhất bên trong.

Độ sâu và độ rộng trước nay chưa chừng có, lực công kích cũng rất mãnh liệt, anh ở lại trong cô không lâu thì đã rút ra, sau đó lại đ//â//m thật mạnh vào.

Hơi thở của cô dần trở nên hổn hển, móng tay găm sâu lên cánh tay anh để lại vết.

Động tác đưa đẩy của Nhiếp Tu Tề không dừng lại, anh tỏ ra hài lòng trước phản ứng của cô, vùng hông liên tục thúc mạnh làm cô hết lần này tới lần khác, tiếng nước nhóp nhép vang lên từ nơi giao hợp của hai người.

Anh đẩy bờ m//ô//n//g trắng của cô lên, phơi bày miệng lỗ đỏ hỏn, sau đó mặc sức tấn công từ trên xuống dưới, hoa huyệt trước kia chỉ từng bị chồng khai phá, lúc này đang bị một người đàn ông khác chiếm đóng hoàn toàn.

Mỗi lần quy đầu tiến vào đều sẽ cọ xát vào âm vật. m vật bị ma xát đến sưng tấy, nóng rực lên, một luồng nhiệt truyền từ bụng dưới xuống, không phân biệt nổi đó là khoái cảm hay cảm giác buồn tiểu nữa.

Vách thịt bên trong â//m đ//ạ//o cũng đang bị nong rộng bởi cây gậy thịt to lớn. Hai luồng khoái cảm liên tiếp khiến cơ thể cô bị kích thích tới mức run lên, cô nắm chặt lấy tay anh như thể đang cầu cứu.

Đàm Trinh Tịnh bị anh đ//â//m đến mức phải oằn mình lên, mỗi một cú đ//â//m lút cán đều phát ra tiếng nước nhóp nhép d//â//m đ//ã//n//g và cả tiếng “bạch bạch” khi hai bộ phận sinh dục kết hợp lại.

Nhiếp Tu Tề cảm thấy càng làm càng không đủ.

Trước đây khi chưa có được người, trong lòng anh cảm thấy ngứa ngáy, bây giờ cô đã thuộc về anh, muốn làm gì thì làm, thế nhưng làm thế nào cũng không thấy đủ.

Bàn tay rộng lớn của anh nắm lấy mắt cá chân cô, đẩy vùng hạ thể của cô lên cao.

Đàm Trinh Tịnh lúc này như một thánh nữ gặp nạn, tay chân đều bị anh khống chế, thân thể trần trụi không mảnh vải che đậy đang bị người đàn ông chiếm đóng.

Váy ba lê không thể che giấu nổi đường nét tuyệt mỹ của đôi chân cô, Nhiếp Tu Tề từng ngắm nhìn không rời nổi mắt.

Lúc đó anh đã nghĩ, nếu đôi chân này quấn lên eo anh thì sẽ tuyệt vời thế nào nhỉ, hiện tại cuối cùng cũng đạt được ý nguyện.

Bộ ngực đầy đặn bị anh ngậm vào trong miệng, trên da thịt mềm mại in đầy dấu răng của đàn ông.

Từ cổ tới xương quai xanh, trên cơ thể Đàm Trinh Tịnh đâu đâu cũng có dấu hôn của anh.

Nhiếp Tu Tề khàn giọng gọi cô: “Trinh Tịnh...”

Bàn tay đang nắm lấy eo cô tăng thêm sức mạnh, buộc cô phải nghênh đón sự công kích của anh.

Đàm Trinh Tịnh cũng không tự chủ mà phối hợp với người đàn ông, nằm dưới thân anh r//ê//n rỉ không ngừng.

Cơ thể người đàn ông bao phủ lên cô như một bức tường sắt, cánh tay siết chặt khiến cô không thể trốn tránh.

Miệng â//m đ//ạ//o vẫn đang bị anh xâm phạm, d//â//m thủy chảy ra càng lúc càng nhiều, hai bên cánh hoa yếu ớt dán lên d//ư//ơ//n//g v//ậ//t, chúng cuộn vào duỗi ra theo từng cú đ//â//m rút của Nhiếp Tu Tề.

Động tác đưa đẩy của Nhiếp Tu Tề càng lúc càng mạnh, những cú đ//â//m cuối cùng trở nên rất mãnh liệt, lần nào cũng đ//â//m vào nơi sâu nhất, ma sát thằng nhỏ lên vách thịt bên trong â//m đ//ạ//o của cô.

Trong một cú đ//â//m lút cán, quy đầu nong rộng miệng huyệt, một luồng tinh dịch nóng bỏng phun thẳng tới cổ tử cung của người phụ nữ.

Động tác của anh vẫn không ngừng lại, vừa đ//â//m vừa xuất tinh, kéo dài khoái cảm khi đạt đỉnh dục vọng.

Vài phút sau, thằng nhỏ của anh mới từ từ mềm xuống, trượt ra khỏi cơ thể cô.

Sau khi d//ư//ơ//n//g v//ậ//t rút ra khỏi miệng â//m đ//ạ//o, hai bên cánh hoa không thể khép miệng lại được, dưới sự xâm phạm mãnh liệt của người đàn ông, hoa huyệt như thể đã biến thành hình dạng của cây gậy thịt.

Hai bên cánh hoa đỏ mọng lật mở, một dòng chất lỏng trắng đục bắt đầu chảy ra từ bên trong, men theo má trong đùi chảy xuống ga trải giường.

Đàm Trinh Tịnh nằm vật ra giường, không còn sức mà cử động.

Nhiếp Tu Tề vẫn đang nằm đè trên người cô chưa rời đi, d//ư//ơ//n//g v//ậ//t cọ lên bụng dưới của của mấy cái, có xu hướng cương cứng trở lại.

“Sao anh lại bắn vào trong”. Đàm Trinh Tịnh hít thở sâu mấy cái, cuối cùng cũng có sức cất tiếng.

Người đàn ông đè trên người cô thở hổn hển, sống mũi cao thẳng cọ lên xương quai xanh của cô, anh khẽ nói: “Không sao, tôi thắt ống dẫn tinh rồi”.

Dứt lời, anh hôn lên cần cổ thiên nga của Đàn Trinh Tịnh rồi lan xuống dưới, nhấm nháp khắp cơ thể người phụ nữ nhỏ bé dưới thân mình, đây là lần làm tình khiến anh vừa ý nhất.

Nhiếp Tu Tề nói được làm được. Dưới sự thúc giục của Đàm Trinh Tịnh, anh cầm chiếc điện thoại trên tủ đầu giường lên, gọi cho Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật, chỉ cần nói mấy câu việc này đã được giải quyết.

Đàm Trinh Tịnh không dám trở về nhà với cơ thể đầy dấu vết này, cô gọi điện cho trường học xin nghỉ phép, sau đó gọi cho chồng nói mình và bạn bè đi du lịch ngoại tỉnh vài ngày.

Cô vốn định sẽ tìm một khách sạn ở vài hôm, nhưng Nhiếp Tu Tề không để cô đi.

“Căn nhà này không có ai ở, lúc nào em cần thì cứ qua đây”. Nhiếp Tu Tề nhào nặn hai bầu v//ú mềm mại, sau đó n//h//é//t một chùm chìa khóa vào lòng bàn tay cô.

Đàm Trinh Tịnh run lên, muốn từ chối, nhưng bị người đàn ông nắm tay lại, cả chùm chìa khóa cũng bị bao chặt lấy.

Nhiếp Tu Tề cắn lên vành tai cô rồi khẽ thầm thì: “Nhận lấy đi. Trinh Tịnh, tôi thật sự rất thích em. Ngày mai tôi sẽ cho người sang tên căn nhà này cho em, em còn có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng với tôi”.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Hồ Thiên Nga [1]
Chương 2: Hồ Thiên Nga [2]
Chương 3: Hồ Thiên Nga [3]
Chương 4: Hồ Thiên Nga (H)
Chương 5: Hồ Thiên Nga [5]
Chương 6: Hồ Thiên Nga [6]
Chương 7: Hồ Thiên Nga [7]
Chương 8: Hồ Thiên Nga [8]
Chương 9: Hồ Thiên Nga [9]
Chương 10: Hồ Thiên Nga (H) [10]
Chương 11: Hồ Thiên Nga (H) [11]
Chương 12: Hồ Thiên Nga [12]
Chương 13: Hồ Thiên Nga [13]
Chương 14: Hồ Thiên Nga [14]
Chương 15: Hồ Thiên Nga [15]
Chương 16: Hồ Thiên Nga [16]
Chương 17: Hồ Thiên Nga (H) [17]
Chương 18: Hồ Thiên Nga [18]
Chương 19: Hồ Thiên Nga [19]
Chương 20: Hồ Thiên Nga [20]
Chương 21: Mỹ Nhân Ngủ [1]
Chương 22: Mỹ Nhân Ngủ (H) [2]
Chương 23: Mỹ Ngân Ngủ (H) [3]
Chương 24: Mỹ Nhân Ngủ [4]
Chương 25: Mỹ Nhân Ngủ (H) [5]
Chương 26: Mỹ Nhân Ngủ (H) [6]
Chương 27: Mỹ Nhân Ngủ [7]
Chương 28: Mỹ Nhân Ngủ (H) [8]
Chương 29: Mỹ Nhân Ngủ [9]
Chương 30: Mỹ Nhân Ngủ [10]
Chương 31: Mỹ Nhân Ngủ [11]
Chương 32: Mỹ Nhân Ngủ [12]
Chương 33: Mỹ Nhân Ngủ [13]
Chương 34: Mỹ Nhân Ngủ (H) [14]
Chương 35: Mỹ Nhân Ngủ (H) [15]
Chương 36: Mỹ Nhân Ngủ [16]
Chương 37: Mỹ Nhân Ngủ (H) [17]
Chương 38: Mỹ Nhân Ngủ [18]
Chương 39: Mỹ Nhân Ngủ (H) [19]
Chương 40: Mỹ Nhân Ngủ [20]
Chương 41: Kẹp Hạt Dẻ (H) [1]
Chương 42: Kẹp Hạt Dẻ [2]
Chương 43: Kẹp Hạt Dẻ [3]
Chương 44: Kẹp Hạt Dẻ [4]
Chương 45: Kẹp Hạt Dẻ (H) [5]
Chương 46: Kẹp Hạt Dẻ [6]
Chương 47: Kẹp Hạt Dẻ [7]
Chương 48: Kẹp Hạt Dẻ [8]
Chương 49: Kẹp Hạt Dẻ [9]
Chương 50: Kẹp Hạt Dẻ [10]
Chương 51: Kẹp Hạt Dẻ [11]
Chương 52: Kẹp Hạt Dẻ (H) [12]
Chương 53: Kẹp Hạt Dẻ [13]
Chương 54: Kẹp Hạt Dẻ [14]
Chương 55: Kẹp Hạt Dẻ [15]
Chương 56: Kẹp Hạt Dẻ [16]
Chương 57: Kẹp Hạt Dẻ [17]
Chương 58: Kẹp Hạt Dẻ [18]
Chương 59: Kẹp Hạt Dẻ [19]
Chương 60: Kẹp hạt dẻ [20]
Chương 61: Mayerling [1]
Chương 62: Mayerling [2]
Chương 63: Mayerling [3]
Chương 64: Mayerling [4]
Chương 65: Mayerling [5]
Chương 66: Mayerling [6]
Chương 67: Mayerling [7]
Chương 68: Mayerling [8]
Chương 69: Mayerling (chương cuối)
Chương 70: Ngoại truyện - Tháng ngày sau kết hôn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rắp Tâm Chiếm Đoạt
Chương 4: Hồ Thiên Nga (H)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Hồ Thiên Nga (H)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...