Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ – Chương 9

Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi nhận lời tham gia vào trung tâm hỗ trợ tâm lý, cuộc sống của tôi bắt đầu có những thay đổi tích cực rõ rệt. Tôi dành phần lớn thời gian rảnh rỗi của mình ở trung tâm, lắng nghe những câu chuyện, chia sẻ những trải nghiệm của bản thân. Mỗi câu chuyện tôi nghe, mỗi ánh mắt tôi nhìn thấy, đều như một mảnh ghép nhỏ giúp tôi thấu hiểu hơn về nỗi đau của con người, và cũng giúp tôi nhìn lại chính mình. Tôi nhận ra, mình không phải là người duy nhất phải chịu đựng những mất mát, những tổn thương. Và điều đó, một cách kỳ lạ, lại mang đến cho tôi một sự an ủi nhất định.

Trung tâm nằm ở một con hẻm nhỏ yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Không gian ở đó ấm cúng, tràn ngập ánh nắng và tiếng cười. Bà Mai, người bạn cũ của mẹ tôi, là một người phụ nữ hiền lành, nhân hậu. Bà luôn lắng nghe tôi, động viên tôi, và chỉ dẫn tôi từng bước. Bà nói: “Trà à, con đã trải qua nhiều chuyện, nhưng chính những vết sẹo đó đã tạo nên một con người mạnh mẽ như con bây giờ. Hãy dùng câu chuyện của mình để thắp lên hy vọng cho những người khác.”

Tôi bắt đầu kể câu chuyện của mình cho những người phụ nữ ở trung tâm. Từ những ngày tháng đen tối trong trại giam, nỗi đau mất con, sự phản bội của bạn bè và người yêu, cho đến hành trình tìm lại chính mình. Tôi không che giấu bất cứ điều gì. Tôi kể bằng tất cả sự chân thành, bằng tất cả những vết sẹo còn hằn sâu trong lòng. Ban đầu, tôi cảm thấy rất khó khăn. Mỗi lần nhắc lại quá khứ là một lần những vết thương cũ lại rỉ máu. Nhưng rồi, khi nhìn thấy ánh mắt đồng cảm của những người phụ nữ khác, khi nhìn thấy họ tìm thấy sự an ủi trong câu chuyện của tôi, tôi nhận ra rằng mình đang làm một điều đúng đắn.

Một lần nọ, có một cô gái trẻ đến trung tâm, cô ấy tên là Lan. Lan cũng trải qua một cuộc tình tan vỡ, bị người yêu phản bội và mất đi đứa con trong bụng. Cô ấy rơi vào trầm cảm nặng, không muốn giao tiếp với bất cứ ai. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để trò chuyện với Lan. Tôi kể cho cô ấy nghe câu chuyện của mình, về những nỗi đau, những mất mát mà tôi đã trải qua. Tôi nói với cô ấy rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng phải học cách đứng dậy, học cách yêu thương bản thân. Tôi nói với cô ấy rằng, mất đi một người không xứng đáng không phải là mất mát, mà là một cơ hội để tìm thấy một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Dần dần, Lan bắt đầu mở lòng. Cô ấy bắt đầu chia sẻ những nỗi lòng của mình. Cô ấy khóc rất nhiều, nhưng sau mỗi lần khóc, cô ấy lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Tôi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô ấy, từ sự tuyệt vọng sang một chút hy vọng le lói. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi mình có thể giúp đỡ được một người. Tôi nhận ra, việc giúp đỡ người khác không chỉ mang lại cho họ sự an ủi, mà còn giúp tôi chữa lành vết thương lòng của chính mình.

Ngoài công việc ở trung tâm, tôi vẫn tiếp tục công việc digital marketing của mình. Tôi đã học được cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân. Tôi không còn vội vàng chạy theo tiền bạc hay danh vọng nữa. Tôi sống một cuộc sống chậm rãi hơn, bình yên hơn. Tôi dành thời gian cho bản thân, cho những sở thích cá nhân. Tôi bắt đầu đọc sách, học vẽ, và tập yoga. Tôi cảm thấy mình đang dần trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Tôi cũng bắt đầu tập trung vào sức khỏe của mình. Bác sĩ đã nói rằng tử cung của tôi bị tổn thương. Tôi đã đến gặp bác sĩ để kiểm tra lại. Bác sĩ nói rằng tình trạng của tôi đã khá hơn nhiều, nhưng tôi vẫn cần phải cẩn trọng. Tôi không còn nghĩ đến việc có con nữa. Tôi biết, đó là một giấc mơ xa vời đối với tôi. Nhưng tôi đã học cách chấp nhận. Tôi biết, mình vẫn có thể sống một cuộc đời ý nghĩa, dù không có con.

Tôi không còn theo dõi tin tức về Nam và Hà Vy nữa. Cuộc sống của họ đã không còn liên quan đến tôi. Tôi đã trả thù được rồi, và tôi không muốn bị cuốn vào những cảm xúc tiêu cực đó nữa. Tôi muốn sống một cuộc đời bình yên, không hận thù, không oán giận. Tôi biết, điều đó không dễ dàng. Nhưng tôi sẽ cố gắng.

Một buổi tối, khi tôi đang ngồi ăn tối một mình trong căn nhà của mẹ, chuông điện thoại chợt reo. Là một số lạ. Tôi do dự một lúc, rồi cũng nghe máy. Giọng nói bên kia đầu dây trầm ấm, nghe có vẻ quen thuộc. “Chào Trà. Tôi là Nam. Tôi… tôi vừa ra tù.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tôi c.h.ế.t lặng. Nam. Anh ta đã ra tù rồi sao? Tôi không ngờ anh ta sẽ gọi cho tôi. Lòng tôi bỗng chốc dấy lên một cảm xúc khó tả. Không phải là hận thù, cũng không phải là tình yêu. Mà là một sự trống rỗng, một sự bình thản đến lạ kỳ. Tôi đã từng nghĩ rằng khi anh ta ra tù, tôi sẽ cảm thấy hả hê, sẽ muốn nhìn thấy anh ta đau khổ. Nhưng giờ đây, tôi không còn cảm thấy như vậy nữa.

“Anh muốn gì?” Tôi hỏi, giọng tôi bình tĩnh, không chút cảm xúc.

“Anh… anh chỉ muốn gọi cho em để nói lời xin lỗi. Anh biết, anh đã gây ra rất nhiều lỗi lầm. Anh đã hủy hoại cuộc đời em. Anh không dám mong em tha thứ. Nhưng anh muốn em biết, anh đã thật sự hối hận. Anh đã phải sống trong dằn vặt suốt ba năm qua.” Giọng Nam run rẩy, nghe có vẻ yếu ớt.

Tôi im lặng. Tôi không biết phải nói gì. Những lời xin lỗi của anh ta, giờ đây, không còn ý nghĩa gì đối với tôi nữa. Tôi đã tha thứ cho anh ta rồi, không phải vì anh ta xứng đáng, mà vì tôi muốn giải thoát cho chính mình. Tôi không muốn sống trong sự hận thù nữa.

“Anh đã sống như thế nào trong tù?” Tôi hỏi, giọng tôi vẫn bình tĩnh.

“Rất khó khăn, Trà. Anh đã phải đối mặt với chính mình, với những lỗi lầm mà anh đã gây ra. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về em, về mẹ em. Anh biết, anh đã làm một điều không thể tha thứ. Anh không xứng đáng với bất cứ điều gì.”

Tôi lại im lặng. Tôi không biết phải đáp lại thế nào. Câu chuyện của chúng tôi đã kết thúc. Không có một kết thúc có hậu, không có một sự đoàn tụ. Chỉ có những vết sẹo, và những bài học.

“Anh… anh chỉ muốn em biết, anh vẫn luôn nghĩ về em. Anh vẫn luôn mong em được hạnh phúc.” Nam nói, giọng anh ta khẽ khàng, như một lời thì thầm cuối cùng. “Anh sẽ không làm phiền em nữa. Chúc em mọi điều tốt đẹp.”

Tôi không nói gì. Tôi cúp máy. Điện thoại trở lại trạng thái im lặng. Tôi ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng rằm chiếu sáng vằng vặc, soi rõ từng góc khuất của căn phòng. Tôi cảm thấy một sự bình yên dâng lên trong lòng. Tôi đã tha thứ. Tôi đã buông bỏ. Tôi đã sống sót. Và tôi biết, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, tôi sẽ không gục ngã. Tôi sẽ tiếp tục bước đi, với những vết sẹo trên mình, nhưng với một tâm hồn đã được chữa lành. Và tôi sẽ không bao giờ nhìn lại.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...