Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ – Chương 5
Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ
Lời thú nhận của Nam về sự liên quan của Hà Vy trong vụ án năm xưa như một mũi tên tẩm độc găm thẳng vào tim tôi. Mọi nghi ngờ bấy lâu nay bỗng chốc trở thành sự thật phũ phàng. Vy không chỉ là kẻ phản bội, cô ta còn là một con quỷ đội lốt thiên thần. Cô ta đã lợi dụng tình bạn của tôi, sự tin tưởng của tôi, và cả tình yêu của Nam để đạt được mục đích của mình. Ngọn lửa thù hận trong tôi bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, thiêu rụi mọi chút yếu mềm còn sót lại.
Tôi quyết định sẽ đối mặt với Vy. Tôi sẽ không để cô ta tiếp tục sống trong sự giả dối và hào nhoáng đó. Tôi sẽ lật tẩy bộ mặt thật của cô ta trước tất cả mọi người. Nhưng tôi biết, Vy là một kẻ xảo quyệt. Cô ta sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Tôi cần một kế hoạch thật tỉ mỉ, thật chính xác.
Ngày hôm sau, tôi gửi một tin nhắn cho Vy, hẹn cô ta gặp mặt. Tôi chọn một quán cà phê yên tĩnh, khuất trong một con hẻm nhỏ, nơi ít người qua lại. Tôi muốn cuộc gặp gỡ này diễn ra riêng tư, để tôi có thể nói chuyện thẳng thắn với cô ta, và để cô ta không thể trốn tránh hay viện cớ. Vy đồng ý, nhưng có vẻ cô ta khá bất ngờ. Chắc cô ta nghĩ tôi sẽ không bao giờ muốn gặp lại cô ta nữa.
Tôi đến quán cà phê sớm hơn hẹn, ngồi ở một góc khuất, quan sát mọi thứ xung quanh. Tôi chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu nảy lửa. Tôi đã vạch ra trong đầu những gì mình sẽ nói, những câu hỏi tôi sẽ đặt ra, và cách tôi sẽ phản ứng trước những lời nói dối của cô ta. Tôi sẽ không để cô ta lừa dối tôi một lần nữa.
Vy đến, cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu đắt tiền, tóc búi cao gọn gàng, trông thật sang chảnh và xinh đẹp. Cô ta bước vào quán, ánh mắt dò xét, rồi nhìn thấy tôi. Một nụ cười gượng gạo hiện lên trên môi cô ta. “Trà… cậu vẫn khỏe chứ?” Cô ta hỏi, giọng nói đầy vẻ quan tâm giả tạo. Tôi chỉ nhìn cô ta, không nói gì. Tôi không muốn lãng phí thời gian vào những lời chào hỏi xã giao vô nghĩa.
“Vy, chúng ta nói thẳng vào vấn đề đi.” Tôi nói, giọng tôi lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Tôi biết tất cả mọi chuyện rồi.”
Nụ cười trên môi Vy tắt ngấm. Gương mặt cô ta biến sắc. “Cậu nói gì vậy, Trà? Tớ không hiểu.” Cô ta cố gắng tỏ ra ngây thơ, nhưng ánh mắt cô ta đã lộ rõ sự hoảng loạn.
“Cô đừng giả vờ nữa, Hà Vy. Tôi đã biết về vai trò của cô trong vụ án của tôi năm xưa. Tôi đã biết cô đã nói dối, đã bóp méo sự thật, và đã lợi dụng Nam để đẩy tôi vào tù.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ khinh bỉ. “Cô nghĩ tôi là kẻ ngốc sao? Cô nghĩ cô có thể lừa dối tôi mãi sao?”
Gương mặt Vy trắng bệch. Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. “Không… không phải vậy, Trà. Tớ… tớ không cố ý. Tớ sợ hãi. Tớ chỉ muốn bảo vệ bản thân thôi.” Giọng cô ta run rẩy, đôi mắt bắt đầu ngấn nước. Cô ta lại bắt đầu diễn kịch.
“Bảo vệ bản thân?” Tôi cười khẩy. “Và cái giá của sự bảo vệ bản thân đó là ba năm tù của tôi, là đứa con tôi đã mất, là cả cuộc đời tôi bị hủy hoại sao, Hà Vy? Cô có nghĩ đến điều đó không?”
“Tớ… tớ xin lỗi, Trà. Tớ thật sự xin lỗi. Tớ đã bị ép buộc. Nam… Nam đã nói với tớ rằng nếu tớ không làm theo lời anh ấy, anh ấy sẽ… sẽ bỏ rơi tớ. Tớ sợ mất anh ấy. Tớ đã yêu anh ấy rất nhiều.” Vy bắt đầu khóc nức nở, nước mắt chảy dài trên má. Cô ta vẫn cố gắng đổ lỗi cho Nam, cố gắng biến mình thành nạn nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Đừng lôi Nam vào đây nữa, Hà Vy. Anh ta đã nói hết với tôi rồi. Anh ta đã kể về việc cô đã lợi dụng hoàn cảnh khó khăn của anh ta, đã ép buộc anh ta phải làm theo lời cô. Cô không chỉ là kẻ phản bội, cô còn là một kẻ độc ác, thủ đoạn.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ khinh bỉ. “Cô đã phá hoại cuộc đời tôi, chỉ vì sự ích kỷ của bản thân. Cô có xứng đáng với tình bạn mà tôi đã dành cho cô không?”
Vy im lặng, cô ta cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào tôi. Nước mắt vẫn chảy, nhưng tôi biết, đó chỉ là những giọt nước mắt giả tạo. “Tớ… tớ biết tớ sai rồi. Tớ không bao giờ muốn điều này xảy ra. Tớ… tớ hối hận lắm.”
“Hối hận?” Tôi cười lạnh. “Nếu cô hối hận, cô đã không sống cuộc sống xa hoa, hạnh phúc như thế này trong khi tôi phải chịu đựng những gì tôi đã chịu đựng. Nếu cô hối hận, cô đã không biến mất không một lời giải thích. Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho cô sao?”
“Vậy cậu muốn gì, Trà? Cậu muốn tớ phải làm gì để cậu tha thứ cho tớ?” Vy ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ta đầy vẻ tuyệt vọng.
“Tôi không cần sự tha thứ của cô, Hà Vy. Tôi không cần bất cứ điều gì từ cô. Điều tôi muốn là cô phải trả giá cho những gì cô đã làm. Cô sẽ phải nếm trải cảm giác mất mát, cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác bị phản bội. Cô sẽ phải sống trong địa ngục, giống như cách tôi đã sống.” Tôi nói, giọng tôi đầy vẻ kiên quyết. “Cô sẽ mất tất cả, những gì cô đang có. Sự nghiệp, tiền bạc, danh tiếng, và cả những mối quan hệ giả tạo của cô. Tôi sẽ khiến cô phải trắng tay.”
Gương mặt Vy biến sắc. Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và căm hận. “Cậu… cậu điên rồi, Trà. Cậu không thể làm được gì đâu. Tớ sẽ không để cậu phá hoại cuộc đời tớ.”
“Cô cứ thử xem. Cô sẽ thấy. Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi cô phải trả giá.” Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Vy. “Cuộc chơi bây giờ mới bắt đầu thôi, Hà Vy. Và lần này, tôi sẽ là người thắng cuộc.”
Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại Vy ngồi đó một mình, gương mặt cô ta trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. Tôi biết, cô ta đã hiểu những gì tôi muốn nói. Tôi đã gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng cô ta. Và đó mới chỉ là khởi đầu. Tôi sẽ không chỉ trả thù bằng lời nói. Tôi sẽ trả thù bằng hành động. Tôi sẽ không để cô ta có một giây phút bình yên nào nữa.
Tôi trở về nhà với một tâm trạng hỗn độn. Một mặt, tôi cảm thấy hả hê khi đã đối mặt với Vy và khiến cô ta phải sợ hãi. Nhưng mặt khác, tôi cũng cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi đau âm ỉ. Sự trả thù có thật sự mang lại cho tôi hạnh phúc không? Tôi không biết. Nhưng tôi biết rằng, tôi không thể dừng lại. Tôi phải đi đến cùng, để tìm lại công bằng cho chính mình, và cho đứa con đã mất của tôi.
Tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Tôi dùng những kỹ năng digital marketing của mình để tìm kiếm những thông tin nhạy cảm về Hà Vy và công ty mỹ phẩm của cô ta. Tôi biết, Vy là một người rất cẩn trọng, nhưng không ai là hoàn hảo. Tôi sẽ tìm ra những sơ hở, những bí mật mà cô ta muốn che giấu. Tôi sẽ dùng chính những thứ đó để hủy hoại danh tiếng của cô ta, để phá hoại dự án mỹ phẩm mà cô ta đã dồn hết tâm huyết.
Tôi cũng bắt đầu theo dõi những động thái của Nam. Anh ta vẫn cố gắng liên lạc với tôi, nhưng tôi luôn từ chối. Tôi muốn anh ta phải cảm thấy day dứt, phải sống trong sự hối hận. Tôi biết, anh ta đang gặp khó khăn trong công việc, và tôi sẽ lợi dụng điều đó. Tôi sẽ không để anh ta có một giây phút bình yên nào nữa. Tôi sẽ khiến anh ta phải nếm trải cảm giác mất mát, cảm giác bị bỏ rơi, giống như cách tôi đã từng trải qua.
Một buổi tối, khi tôi đang làm việc trên chiếc laptop, tôi nhận được một email lạ. Người gửi là một địa chỉ email ẩn danh. Nội dung email chỉ có một dòng: “Cô muốn biết sự thật về Nam và Hà Vy? Hãy gặp tôi tại quán cà phê X vào lúc 8 giờ tối mai.” Kèm theo đó là một tập tin đính kèm. Tôi mở tập tin ra. Đó là một đoạn ghi âm. Giọng nói của Nam và Hà Vy vang lên, đầy vẻ lén lút. Họ đang nói về tôi, về vụ án năm xưa, và về cách họ đã thao túng mọi chuyện. Trái tim tôi như ngừng đập. Đây không chỉ là lời thú nhận của Nam, đây là bằng chứng. Bằng chứng không thể chối cãi. Tôi biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nhưng tôi đã sẵn sàng. Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi họ phải trả giá.
--------------------------------------------------













