Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ – Chương 1

Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày tôi bước ra khỏi trại, không một ai đứng chờ. Tôi đã tự nhủ với lòng mình điều đó hàng trăm, hàng ngàn lần trong suốt ba năm qua, nhưng khoảnh khắc cánh cổng sắt nặng nề khép lại sau lưng, một cơn gió nóng hầm hập thổi qua, lòng tôi vẫn hẫng đi một nhịp. Trời Sài Gòn cuối tháng năm nắng rát, như muốn thiêu đốt cả những hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi. Con đường nhựa trước mặt tôi trải dài, trống trơn đến lạ lùng, không một bóng cây, không một chiếc xe nào đậu lại.

Cô quản giáo, người đã luôn đối xử với tôi bằng sự ân cần hiếm hoi trong những ngày u tối, tiễn tôi ra tận cổng. Gương mặt chị lộ rõ vẻ lo lắng, ánh mắt dáo dác nhìn quanh như thể đang tìm kiếm một điều gì đó mà chị biết chắc sẽ không bao giờ xuất hiện. Chị khẽ hỏi, giọng còn vương chút ngập ngừng, như sợ chạm vào vết thương lòng của tôi: “Chị Trà, có người tới đón không?”

Tôi lắc đầu, những ngón tay siết chặt quai chiếc túi vải bạc màu cũ kỹ trên vai. Chiếc túi là tất cả những gì tôi có, gom góp lại từ ba năm cuộc đời gói gọn trong đó. Tôi cố nặn ra một nụ cười thật gượng gạo, để chị ấy yên tâm, để chị ấy thấy tôi vẫn ổn, vẫn mạnh mẽ: “Không sao đâu chị. Nhà cũng gần mà. Tôi đi bộ được.”

Cô quản giáo vẫn không yên tâm. Chị ấy ngập ngừng một lát, rồi móc ví, rút ra mấy tờ tiền lẻ đã nhàu nhĩ. Có lẽ đó là số tiền chị dành dụm cho những bữa ăn trưa đạm bạc của mình. Chị chìa ra, ánh mắt đầy sự thương cảm: “Cầm lấy đi xe ôm. Ngoài nắng này đi bộ dễ cảm nắng lắm.”

Tôi lùi lại nửa bước, lắc đầu dứt khoát. Lòng tôi không muốn nhận bất cứ sự bố thí nào, dù là từ lòng tốt. Tôi còn đôi chân, còn sự tự trọng cuối cùng. “Tôi còn đôi chân. Cảm ơn chị.” Tôi nói, giọng kiên quyết. Rồi tôi quay lưng, không ngoái đầu nhìn lại. Tôi sợ nếu mình ngoái đầu, tôi sẽ thấy sự thương hại trong mắt chị, và tôi sẽ không thể giữ vững được những gì còn lại của mình.

Trong chiếc túi vải thô ráp trên vai tôi, ngoài hai bộ quần áo đã sờn cũ, là vài lá thư tôi chưa từng gửi đi. Những lá thư viết trong đêm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, tôi ngồi đối diện với bức tường lạnh lẽo, tâm sự với những con chữ. Tôi đã viết cho mẹ, cho Nam, cho cả Hà Vy. Nhưng rồi tôi lại xé bỏ, hoặc giấu đi. Tôi biết, chẳng có lá thư nào đáng được gửi đi từ nơi này, và cũng chẳng có ai muốn nhận chúng cả. Cùng với những lá thư, là một bản đồ cũ tôi đã tự vẽ lại bằng trí nhớ – từ trại về nhà mất đúng hai tiếng mười bảy phút đi bộ. Tôi đã tính toán kỹ lắm, từng bước chân, từng con hẻm, từng ngã tư. Tôi biết sẽ chẳng ai đến đón mình cả. Đó là sự thật phũ phàng mà tôi đã học cách chấp nhận.

Sài Gòn sau ba năm dường như chả thay đổi mấy. Vẫn cái nắng đổ lửa, vẫn tiếng xe cộ ồn ào, vẫn mùi khói bụi lẫn với mùi thức ăn đường phố. Tôi đi qua con hẻm cũ, nơi ngày xưa tôi và Nam vẫn thường hẹn hò ở quán cà phê lề đường. Giờ đây, tấm biển “sang nhượng” đã bạc màu, phủ đầy bụi bặm. Tiệm bánh hồi đó tôi từng mua kem sinh nhật cho mẹ cũng đã đóng cửa từ bao giờ. Mọi thứ vẫn đó, nhưng lại không còn là của tôi nữa. Mọi thứ đã xa lạ, như thể tôi là một kẻ lữ hành vừa trở về từ một thế giới khác.

Dừng ở đèn đỏ, tôi bắt gặp một chiếc xe đẩy em bé. Một khoảnh khắc thôi, nhưng nó đủ sức kéo tôi về với vực sâu của ký ức. Tôi không cưỡng lại được mà cúi xuống, giọng khẽ khàng như sợ làm vỡ tan sự yên bình của hình ảnh trước mắt: “Em bé được mấy tháng rồi em?”

Cô gái trẻ mỉm cười, nụ cười tươi rói, ánh mắt tràn đầy tình mẹ. Cô nhẹ nhàng đáp: “Một tuổi rưỡi rồi chị ạ.”

“Kháu quá.” Tôi cúi xuống thấp hơn nữa, huýt sáo nho nhỏ trêu đứa bé. Nó cười toét miệng, đôi tay mũm mĩm quờ quạng trong không khí, như muốn nắm lấy nắng vàng. Lòng tôi thắt lại, một vết đau nhói lên không lời. Đã từng… tôi cũng có một mầm sống trong bụng. Một mầm sống đã không có cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời. Nỗi đau ấy, dù ba năm đã trôi qua, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không bao giờ lành.

Tôi tiếp tục lê bước. Căn nhà trọ nhỏ cuối hẻm sâu, nơi tôi đã sống cùng mẹ, giờ đây phủ bụi thời gian. Cánh cửa gỗ cũ kỹ, sơn đã bong tróc từng mảng. Tôi cúi người, đôi tay run rẩy tìm chiếc chìa khóa dự phòng giấu trong khe gạch. Chiếc chìa khóa vẫn ở đó, như một lời nhắc nhở về những gì đã từng thuộc về tôi. Cánh cửa mở ra, một mùi ẩm mốc cũ kỹ xộc vào mũi, đánh thức những kỷ niệm đã ngủ quên. Căn phòng nhỏ tối om, lạnh lẽo, nhưng vẫn thân thuộc đến lạ kỳ.

Trên chiếc tủ gỗ mục nát đặt cạnh cửa, là bức di ảnh mẹ tôi. Gương mặt mẹ hiền từ, nghiêng nghiêng, nhưng giờ đã bụi mờ cả khuôn mặt, như thể mẹ cũng đang khóc cùng tôi. Tôi đặt chiếc túi xuống sàn, đôi tay run run lau đi lớp bụi trên khung ảnh. Giọng tôi nghẹn lại, chỉ đủ thì thầm, như một lời thú tội muộn màng: “Má ơi, con về rồi.” Không có tiếng đáp lại, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Những ngày sau đó, tôi cắm mặt vào việc tìm việc. Chỗ nào thấy ghi “ưu tiên người có kinh nghiệm”, tôi đều tới, bất chấp những ánh nhìn dò xét, những câu hỏi nghi ngại. Tôi cố gắng tỏ ra mình là một người bình thường, một người phụ nữ đã sẵn sàng làm lại từ đầu. Nhưng khi người ta biết tôi từng vào trại – dù chỉ là tội danh lỡ tay tự vệ, một phút nông nổi đã thay đổi cả cuộc đời tôi – thì họ lại lắc đầu. Những cánh cửa đóng sầm trước mắt tôi, hết lần này đến lần khác. Sự kỳ thị, phân biệt đối xử, nó như một sợi dây vô hình trói chặt tôi lại, không cho tôi một cơ hội nào.

Cuối cùng, tôi vào làm ở một kho lạnh phân loại hàng. Chỗ đó… không quan tâm lý lịch. Họ chỉ cần người khỏe mạnh, chịu khó, không đòi hỏi gì nhiều. Tôi chấp nhận, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt, bất chấp những ca làm việc kéo dài hàng chục tiếng đồng hồ. Tôi cắm đầu vào làm, cố gắng không nghĩ suy, cố gắng làm cho đôi tay và đôi chân mình mệt nhoài để khi về đến nhà, tôi có thể ngủ ngay lập tức, không còn thời gian để hồi tưởng về những gì đã qua.

Nhưng thể trạng tôi không cho phép. Một tuần sau, tôi ngất lịm giữa ca làm. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Bác sĩ bước vào, gương mặt nghiêm nghị. Ông nói rằng tử cung tôi đã bị tổn thương lâu năm, lại không được điều trị sau ca phá thai ngoài ý muốn năm đó, giờ chỉ cần làm nặng là tụt huyết áp. Ông khuyên tôi nên nghỉ ngơi, không được làm việc nặng nhọc. Lời nói của bác sĩ như một nhát d.a.o cứa vào vết thương lòng chưa lành của tôi. Đứa con tôi chưa kịp chào đời, giờ đây lại trở thành gánh nặng, một di chứng thể xác không thể xóa nhòa.

Tôi xin nghỉ việc ở kho lạnh. Không còn lựa chọn nào khác, tôi đăng ký chạy app giao đồ ăn. Dù mệt mỏi, nhưng ít ra tôi có thể tự chủ thời gian, không phải đối mặt với những ánh mắt phán xét. Tôi mặc chiếc áo khoác chống nắng bạc màu, đội chiếc mũ bảo hiểm đã cũ, lao ra đường, giữa dòng xe cộ hối hả của Sài Gòn. Tôi không lựa chọn, không phàn nàn. Tôi chỉ biết rằng mình phải sống, phải tồn tại, dù có khó khăn đến mấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tối thứ Bảy, tôi nhận một đơn hàng giao lớn – tiệc sinh nhật ở một lounge cao cấp sang trọng. Địa chỉ nằm trên đường Nguyễn Huệ, nơi tôi đã từng mơ ước được bước vào cùng Nam. Giọng khách lễ phép qua điện thoại: “Mang vào phòng VIP số 4 giúp em nha chị.”

Tôi đẩy cánh cửa kính nặng nề, bước vào bên trong. Một mùi nước hoa sang chảnh đắt tiền trộn lẫn với tiếng nhạc xập xình, ánh đèn laser chớp nháy. Căn phòng VIP số 4 lấp lánh ánh đèn, những chai rượu vang đắt tiền xếp đầy bàn. Một nhóm người đang cười nói ồn ào. “Shipper tới rồi à? Để đó là được.” Một giọng nam vang lên, có vẻ hơi say. Tôi đặt hộp bánh kem và đồ ăn xuống bàn, quay người định rời đi, thì giọng ai đó vang lên, như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả người tôi cứng đờ lại.

“Ơ kìa, đứng lại chút đi, sinh nhật tui đó. Ăn miếng bánh lấy hên nha?”

Tôi giật mình. Cả người tôi như đóng băng tại chỗ. Giọng nói này, dù bao lâu trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên. Tôi không cần quay lại, tôi đã biết đó là ai. Hà Vy. Người từng là bạn thân nhất của tôi. Người từng chia sẻ với tôi mọi bí mật, mọi nỗi buồn, mọi niềm vui. Giờ đây, cô ta đang đứng đó, tay cầm một miếng bánh kem, ánh mắt hồn nhiên như thể chưa từng đ.â.m tôi một nhát d.a.o sau lưng.

Tôi chưa kịp nói gì, chưa kịp phản ứng, thì miếng bánh trên tay tôi, do quá bất ngờ và run rẩy, lỡ va trúng chiếc áo sơ mi trắng tinh của người đứng phía sau. Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên, mang theo chút bực dọc và quen thuộc đến đáng sợ: “Áo tôi mới mặc lần đầu…”

Tôi không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Nam. Người từng nói sẽ đợi tôi… dù bao lâu. Người từng thề non hẹn biển sẽ không bao giờ rời bỏ tôi. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Cả hai người họ, cùng một lúc, xuất hiện trước mặt tôi, như một cơn ác mộng trở về.

Có tiếng cười khẩy trong phòng, đầy vẻ châm chọc: “Áo đó LV, mấy chục triệu đấy, cô đền nổi không?”

Vy vội vã tiến lại, tay cầm chiếc khăn giấy lau đi vết bánh kem trên áo Nam, giọng cô ta đầy vẻ trấn an, nhưng tôi cảm nhận được sự giả tạo trong đó: “Không sao đâu, đừng nói quá. Bạn ấy không cố ý đâu.”

Nam vẫn đứng đó, đôi mắt anh không rời tôi. Ánh mắt anh xoáy sâu vào tôi, không chút biểu cảm, rồi đột ngột, anh giật phắt chiếc mũ bảo hiểm tôi đang đội. Mái tóc tôi rối bời, xõa tung ra, để lộ khuôn mặt gầy guộc, tiều tụy. Cả phòng tiệc bỗng im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, đầy vẻ tò mò, dò xét.

Tôi giơ tay ra, giọng nói lạnh lùng, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong lòng: “Trả mũ cho tôi. Nhìn đủ chưa?”

Một giọng khác trong phòng vang lên, đầy vẻ ngạc nhiên: “Ủa… không phải là Thảo Trà hả? Trà ra rồi à? Tưởng ba năm chứ?”

Vy tiến lại gần, tay run run nắm lấy tay tôi, đôi mắt cô ta ngân ngấn nước, nhưng tôi biết đó chỉ là một màn kịch rẻ tiền: “Sao không liên lạc với tớ? Cậu đi mà không nói gì… tớ vẫn luôn đợi cậu.”

Tôi hờ hững gỡ tay cô ta ra, không một chút cảm xúc. Quay sang Nam, ánh mắt tôi lạnh tanh, không chút tình cảm: “Cho tôi xin đánh giá 5 sao.” Tôi đội lại chiếc mũ bảo hiểm, che đi nửa khuôn mặt, rồi quay người, bước đi mà không chút do dự. Tôi không muốn nán lại thêm một giây nào nữa trong cái không gian giả tạo và ngột ngạt này.

Nam gọi với theo, giọng anh ta trầm ấm, nhưng giờ đây nghe thật chói tai: “Thảo Trà. Em không định nói gì sao?”

Tôi dừng lại, không nhìn anh, chỉ lạnh nhạt nói, giọng tôi như được bọc trong một lớp băng: “Vy, chúc mừng sinh nhật.” Rồi tôi bước đi thật nhanh, để lại phía sau những ánh mắt ngỡ ngàng và những câu hỏi không lời. Tôi không muốn nói thêm bất cứ điều gì. Mọi thứ đã quá rõ ràng.

Tối đó, chiếc xe điện cũ kỹ của tôi hết pin giữa đường. Tôi dắt bộ về nhà, từng bước chân nặng trĩu. Gió đêm Sài Gòn se lạnh, như muốn thấu xương. Mấy chiếc xe sang trọng vèo qua tôi, ánh đèn pha chói lóa, nhưng không một ai để ý đến cô gái mặc chiếc áo chống nắng đã bạc màu, mái tóc rối bời, tay dắt chiếc xe điện, đôi mắt nhìn xuống đường. Họ đang vội vã với cuộc sống của riêng họ, và tôi, chỉ là một cái bóng vô hình giữa dòng đời này.

Về đến nhà, tôi nấu một tô mì trứng đơn giản. Tôi ngồi bệt xuống nền gạch lạnh lẽo dưới ánh đèn hành lang yếu ớt, ăn chậm rãi từng sợi mì. Không có gì quá mặn… chỉ có quá khứ, chưa nuốt trôi. Tôi biết, đó mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một cuộc chiến mà tôi phải đối mặt với những bóng ma từ quá khứ. Và tôi tự hỏi, liệu mình có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả không. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể tìm lại được chính mình, hay mãi mãi chỉ là một cái bóng của quá khứ đau thương.

--------------------------------------------------

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ra Tù Gặp Lại Tình Cũ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...