Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Y Quận Vương Phi​ – Chương 1

Quỷ Y Quận Vương Phi​

Tác giả: Ngô Tiếu Tiếu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quận Hoài Nam là vùng đất nổi tiếng ở Giang Nam, đó là nơi địa linh nhân kiệt nhiều người tài, giàu có trù phú nhất thiên hạ.

Phượng Thai Huyền chính là thị trấn thuộc quận Hoài Nam, nơi đây

phong cảnh tuyệt đẹp, dựa vào núi tựa vào sông, trái có vạn cây xanh tố

kéo trài cả trăm dặm, phải có dòng sông trong suốt như họa, ngày đông

lên núi săn bắn, ngày hè du hồ thưởng ca, thật sự là cảnh đẹp nên thơ.

Cho nên người Hoài Nam có câu, chỉ nguyện làm ma Hoài Nam, cũng không muốn làm người nơi khác.

Hôm nay chính là ngày tết nguyên tiêu, trời chưa tối, trên đường phố

các quầy hàng đã treo lên đủ loại đèn hoa đăng, có đèn con cá, con thỏ,

hình hoa sen, hình thiên nữ tán hoa… Các dãy đèn lồng nối tiếp nhau tạo thành một dải làm cả con đường rực sáng như ngọc lưu ly, trên quảng

trường ở ngã tư đường đang có vũ hội, người người nhảy múa, cực kỳ đông

vui náo nhiệt.

Một tiếng nổ vang lên, pháo hoa bay đầy trời sáng rực rỡ như ánh sao rơi, như làm tăng thêm không khí vui mừng của ngày hội.

Nam thanh nữ tú các nhà đều ra ngoài dạo chơi, khắp phố lớn ngõ nhỏ

tràn ngập náo nhiệt, nam tử cẩn thận che chở, nữ tử tay cầm đèn hoa đăng lung linh, tất cả đều vui vẻ trò chuyện, cách đó không xa ngã tư đường

có một tiệm bán bánh trôi, lúc nào cũng vang lên tiếng rao trầm bổng mời chào khách nhân ghé chân vào thưởng thức. Phía xa còn có hoạt động đố

đèn, biểu diễn tạp kỹ xiếc ảo thuật, mứa sư tử, thú hút rất nhiều trẻ

nhỏ tạo ra thanh âm hò reo chói tai.

Đột nhiên ngã tư đường xuất hiện ba người, dẫn đầu là một nữ tử,

không quá xinh đẹp chỉ tạm coi là mi thanh mục tú, duy nhất lại có một

đôi mắt sâu thâm thuý, sáng rực rỡ như sao đêm, trên người mặc một áo

choàng hoa mai màu bạc, phía dưới là chân váy màu hồng nhạt, bên hông

đeo một chiếc hà bao thêu hình hoa mai, nhìn qua cả người thật nhỏ nhắn, phía sau này là hai tiểu nha hoàn dung nhan xinh đẹp, một người thân

hình cao dong dỏng, mặt mày sáng sủa hoạt bát đáng yêu, trên người cũng

mặc một thân quần áo hồng nhạt, người kia sâu sắc trầm tĩnh, một thân

váy màu xanh nhạt, bước đi trầm ổn, theo sát nữ tử phía trước, đồng thời chú ý động tĩnh xung quanh.

Tiểu nha hoàn sáng sủa hoạt bát hướng về nữ tử trước mặt oán giận:

“Tiểu thư, người xem hôm nay thực náo nhiệt, thật nhiều nam nhân anh

tuấn, nô tì nói người đừng đeo mặt nạ, người không chịu, nếu tiểu thư bỏ mặt nạ ra không biết sẽ khiến bao người phải mê luyến.

Nữ tử phía trước mỉm cười, thanh âm lẳng lặng vang lên: “Anh Đào, ta

ra ngoài chỉ để ngắm hoa đăng, không phải tìm nam nhân, năm nay hội hoa đăng so với năm trước còn náo nhiệt hơn, loại hoa đăng nào cũng có, nếu như chúng ta thắng trò chơi đố đèn, mang về được mấy chiếc đèn lồng,

cũng coi như không uổng một chuyến ra ngoài.”

“Nhưng là?” Nữ tử tên Anh Đào còn muốn nói chuyện, Nàng chính là

không vừa mắt một đám nữ nhân tự cho mình là xinh đẹp, nếu tiểu thư nhà

nàng lộ ra dung mạo chân thật, chỉ sợ sẽ làm tất cả mọi người ở đây đều

kinh ngạc ngắm nhin.

Ở bên cạnh nữ tử tên Lệ Chi liếc Anh Đào một cái, thản nhiên mở miệng: “Được rồi, người đừng vì làm cho tiểu thư thêm phiền.”

Anh Đào vừa nghe thấy liền không vui, cái này cũng gọi là phiền sao,

hôm nay chính là tết nguyên tiêu, rất nhiều nam nhân anh tuấn đều đi

chơi hội, nếu tiểu thư lộ ra dung mạo nói không chừng còn có thể tìm

được ý trung nhân, Dù sao năm nay tiểu thư cũng mười bảy tuổi rồi.

Nữ tử phía trước thong dong đi bộ trên đường, giống như đang dạo chơi sau sân vắng hoa viên nhà mình, khí chất trong sáng, tao nhã tôn quý, khiến đằng sau hai nha hoàn ngây người ngắm nhìn, rất nhanh phản ứng lại, đuổi kịp bước chân tiểu thư nhà mình.

Vân Nhiễm, đich nữ phủ Vân vương, ba năm trước vì phạm tội nên bị kế

mẫu trong nhà đưa đến Phượng Thai Huyền, chẳng qua Vân Nhiễm lúc này đã

sớm không phải là Vân Nhiễm trước kia, từ ba năm trước, Vân Nhiễm chân

chính đã bị người ta bí mật ám sát, mà nàng chỉ là một hồn phách từ dị

thế xuyên đến nhập vào thân thể này.

Ở hiện đại nàng là một bác sỹ quân y, không có tra nam tra nữ hãm

hại, không có âm mưu quỷ kế, ám sát trùng trùng. Chỉ là trong một lần ra nước ngoài tham gia hội thảo may bay gặp phải sự cố rơi xuống biển, tất cả đều mất mạng, còn nàng xuyên đến thân thể này.

Ba năm trôi qua, nàng đã dần quen với thân phận hiện tại, an tâm sống qua ngày tại trấn Phượng Thai Huyền.

Nhớ tới kiếp trước, trong mắt Vân Nhiễm tràn ngập sự nhung nhớ, không biết ba mẹ mình có khỏe không, nỗi đau trong lòng họ chắc đã bị thời

gian xóa nhòa, nhưng trong lòng nàng vẫn rất đau.

Đằng sau hai tiểu nha hoàn đi tới, thấy sắc mặt tiểu thư nhà mình thay đổi, không khỏi lo lắng hỏi.

“Tiểu thư, người làm sao vậy?”

Vân Nhiễm nháy mắt cười, khuôn mặt sinh động, chỉ về tòa đài cao phía trước, bên trên treo rất nhiều đèn lồng tinh xảo, một nam tử đang đứng trên đài, ôm quyền nói với mọi người phía dưới: “Các vị tiểu thư, công

tử đây là hoa đăng thêu hai mặt vốn không truyền ra ngoài của Lâm gia.

Hôm nay là tết nguyên tiêu, Lâm gia chúng ta đặc biệt một số đèn lồng

mừng hội, nếu vị công tử tiểu thư nào giải được câu đố trên đèn, thì hoa đăng liền thuộc về người đấy.”

Lâm gia ở Phượng Thai Huyền chính là hoàng thương, đèn lồng do gia

tộc họ làm đều là vật phẩm tiến cống đưa vào trong cung, mỗi chiếc đều

độc đáo tinh xảo, không ngờ đêm nay, gia tộc bọn họ lại đem hoa đăng

phát ra bên ngoài, khiến mọi người mừng rỡ, ngày càng có nhiều nhân chen chúc đi đến phía đài cao, hơn nữa rất nhiều nam tử vì thể diện, đều

muốn thắng được chiếc đèn lồng tinh xảo để lấy lòng ý trung nhân.

Đèn của Lâm gia, chọn dùng loại giấy Quyên T//i màu trắng quyết, loại

giấy này vừa cứng lại co co có dãn, đàn hồi, cảm giác sờ rất tốt, bóng

loáng mềm mạ như da thịt của nữ nhân, trên mặt đèn đều là hình thêu hai

mặt, hình, hoa cỏ chiêm cá đều trở nên rất tinh xảo sống động, làm người ta vừa nhìn thấy đã thích không muốn rời tay, loại đèn hoa đăng này

cũng không phải giá trị liên thành, nhưng cũng là vật hiếm lạ chỉ có thể gặp mà không thể cầu, bình thường có tiền cũng không mua được. Cho nên mới khiến mọi người chấn động, ngày càng có nhiều người đi về phía đài.

Anh Đào cùng Lệ Chi cũng muốn có được chiếc hoa đăng như vậy, tuy

rằng chỉ đứng từ xa nhìn lại, nhưng trong bóng đêm lại thấy rõ một chiếc đèn lồng rất bắt mắt, sáu mặt đều thêu một nữ tử với đủ loại thần thái

khác nhau, thần sắc sống động trông giống y như một mỹ nhân người thật

đang đứng trước mặt mọi người, rất nhiều người đều chú ý tới chiếc đèn

này, đồng thời cũng bị nữ tử trên hoa đăng thu hút, nữ nhân này giống

như tiên tử ngoài dao trì, làm người ta chỉ dám ngắm nhìn chứ không dám

có tâm tư độc chiếm.

Đợi nhìn thấy rõ hình dáng nữ tử trên hoa đăng, Anh Đào cùng Lệ Chi

không khỏi trợn mắt hóa đá nửa ngày, vừa chỉ vào hoa đăng lại nhìn tiểu

thư nhà mình.

“Tiểu thư, người trên hoa đăng rõ ràng là tiểu thư mà.”

Lệ Chi vừa nghe lời Anh Đào nói, lập tức trừng mắt liếc nàng một cái: “Nhỏ giọng chút.”

Nàng nhìn khắp nơi xung quanh, chỉ thấy mọi người hướng phía đài cao đi

tới, cũng không ai để ý tới lời nói của các nàng mới nhẹ nhàng thở ra.

Anh Đào cũng tự biết mình manh động, thè lưỡi, sau đó đi về hướng đài

cao: “Tiểu thư, chúng ta cũng chơi đi, nhất định phải thắng được chiếc

đèn hoa đăng kia, không thể để nó rơi vào tay của kẻ khác.”

Lúc này Lệ Chi cũng không có phản đối, Vân Nhiễm không nói gì, chủ tớ ba người đi về phía đài cao.

Hai tiểu nha hoàn đi một mạch về phía trước, đằng sau Vân Nhiễm cũng không nóng vội, chậm rãi đi theo các nàng, đúng lúc này

một thân ảnh màu đen lao tới, đẩy mạnh nàng sang hướng bên cạnh, đồng

thời cầm chặt cổ tay nàng, thân ảnh cao lớn phủ kín cả người nàng, vài

bước liền đem nàng đẩy đến bờ tường chỗ ngã tư đường, cả người đè lên

nàng khiến nàng không thể cử động.

Vân Nhiễm ngơ ngẩn cả người, bên tai vang lên một giọng nói đầy mi hoặc, khiến người ta rung động, phảng phất giống như dòng nước mát ngày hè,

lộ ra hơi thở lành lạnh.

Nhưng nội dung lời nói lại khiến người ta không vui.

“Cô nương, mượn nụ hôn.”

Hắc y nhân nói xong liền cúi đầu hôn lên môi Vân Nhiễm, môi hắn lành

lạnh mang theo một hương vị nhàn nhạt, còn có chút tê dại, tứ chi Vân

Nhiễm bỗng nhiên bất động, lúc này nàng không thể hô hấp, cũng không thể phản ứng, chỉ biết đưa cặp mắt linh động nhìn về phía nam nhân, bắt gặp một đôi mắt đen mi dài như dùng mực nhuộm thành, ánh mắt thâm thúy,

trong suốt sâu như nước hồ không thấy đáy, sáng rực rỡ như minh châu, da thịt mềm mại như tơ lụa thượng đẳng, dáng vẻ hoàn mỹ tinh xảo như một

bức tranh thủy mặc. Ôn nhuận như ngọc, phong hoa tuyệt đại cũng chỉ được như thế này là cùng.

Một tiếng nổ lại vang lế, phía sau pháo hoa rực rỡ lung linh cả bầu

trời, nam tử hình như không có ý định buông Vân Nhiễm ra, nhưng tiếng nổ kia đã đánh thức nàng hồi phục tinh thần, mặc dù nam nhân này thanh nhã như sen, trong sáng như trăng, nhưng hành động của hắn thật đáng gét,

Vân Nhiễm cử động đầu ngón tay, xuất ra một cây châm, đang chuẩn bị đ//â//m

vào tử huyệt trên người hắn, cho hắn biết kết cục của kẻ khinh bạc nàng.

Chính là một châm nàng còn chưa đ//â//m xuống, phía sau ngã tư đường đã loạn cả lên, hội hoa đăng vốn đang náo nhiệt, không biết ở đâu bỗng xuất

hiện một đám hắc y nhân tay cầm đại đao đang lùng s//ụ//c tìm người nào đó,

những người này xuất hiện khiến mọi người sợ hãi, chạy loạn cả lên, ai

cũng sợ không may sẽ thành vong hồn, một đêm hội đang vui vẻ bỗng trở

nên náo loạn phân tan.

Lúc này Anh Đào cùng Lệ Chi cũng kinh hoàng phát hiện ra không thấy tiểu thư nhà mình đâu, cả hai lo lắng gọi lớn: “Tiểu thư, người ở đâu?”

“Tiểu thư.”

Hắc y nhân tìm kiếm mọi nơi xung quanh ngã tư đường, cuối cùng vung đao

lên chỉ về phía trước: “Đuổi, nhất định là hắn chạy về phía trước.”

Hơn mười thân ảnh hướng về phía trước rời đi, moi người thấy đám người

này bỏ đi, mới từ các góc đi ra, nhớ lại tình cảnh vừa rồi, ai nấy đều

hoảng sợ tụm lại một chỗ bàn tán xôn xao.

Sau khi đám hắc y nhân kia bỏ đi, nam tử lúc nãy đem Vân Nhiễm ép vào

góc tường mới buông nàng ra, đứng dựa vào tường. Vân Nhiễm thở mạnh, nổi giận muốn trừng trị hắn, lại nghe thấy tiếng gọi của Anh Đào cùng Lệ

Chi: “Tiểu thư người ở đâu?”

Vân Nhiễm đáp lại một tiếng: “Ta ở đây.”

Hai nhà hoàn nghe được tiếng nàng liền chạy lại, kiểm tra cao thấp một lượt thấy nàng không có chuyện gì mới nhẹ nhàng thở ra.

“Tiểu thư, sao người lại chạy đến đây?”

Sắc mặt Vân Nhiễm khó coi, lạnh lùng nhìn nam tử phía sau tường, đang

muốn để Anh Đào, Lệ Chi thay nàng giáo huấn hắn, không ngờ vừa nhìn ại

đã thấy hắn nằm ngã trên mặt đất, lộ ra khuôn mặt tinh xảo dưới anh đèn

đường, mặc dù không có chút huyết sắc nào nhưng vẫn lộ ra ma lực mê hồn, phảng phất như hoa lê nở đầu xuân, làm cho người ta nảy sinh thương

tiếc không đành lòng.

Anh Đào cùng Lệ Chi hoảng sợ chạy lại kiểm tra một vòng.

“Tiểu thư, hắn bị thương, ngực phải bị đao làm trọng thương, mất nhiều máu, người có muốn cứu hắn?”

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 3: . Kinh biến.
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: . Người đến từ kinh thành.
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10: . Vô đề.
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: . Muội muội nhà ngươi! Yến Kỳ
Chương 39
Chương 39: . Ban hôn.
Chương 39: . Ban hôn.
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46: .2
Chương 46: .3
Chương 46: .4
Chương 46: .5
Chương 47
Chương 47: .2
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 50: .3
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .3
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66: Định Vương Kinh Ngạc.
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 108: Tuyệt Nhai Mất Hồn
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 137: Chuyển Bại Thành Thắng Tình Thương Bao La Của Mẹ.
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Y Quận Vương Phi​
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...