Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Y Quận Vương Phi​ – Chương 3

Quỷ Y Quận Vương Phi​

Tác giả: Ngô Tiếu Tiếu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong ánh đèn mờ ảo, ánh mắt Yến Kỳ tối đi vài phần, khóe miệng cứng đờ, đây là tình cảnh trong truyền thuyết rồng bơi nước cạn bị tôm giỡn, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh sao? Hắn thân là đại thần hiển hách của Đại Tuyên, Yến quận vương, một bước đi cả kinh thành đều phải run sợ, mấy năm nay giám sát bá quan trong triều, mọi người nhìn thấy hắn đều chạy trốn như chuột thấy mèo. Đừng nói quan lại, đến hoàng tộc, thân vương cũng không dám cùng hắn thân cận, vậy mà hiện tại, hắn bị một nữ nhân chế nhạo hắn lại không thể phản kháng vì nàng là ân nhân cứu mạng mình.

Khuôn mặt tinh xảo của Yến Kỳ không biến sắc, rất nhiều suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn, thanh âm kiên định lại vang lên: “Phiền người, chuẩn bị cho ta một ít nước.”

Vân Nhiễm nhìn vẻ mặt cố chấp của hắn, không để hắn được như ý, tự nhiên cười: “Ta chỉ phụ trách cứu ngươi, cũng không phụ trách chuẩn bị nước tắm rửa cho ngươi, đúng rồi, nhìn ngươi cũng ổn rồi, có thể tự mình đứng lên, bên ngoài phòng này chính là hồ nước.” Nói xong liền rời đi.

Yến Kỳ cắn răng, tự mình khó khăn đứng dậy, muốn đi múc nước.

Đáng tiếc hắn đánh giá quá cao năng lực của chính mình, lúc trước hắn bị đao đ//â//m trọng thương mất máu quá nhiều, quan trọng nhất hắn còn trúng độc, làm cho hắn thực suy yếu, căn bản không có sức rời giường, hắn vừa động, chạm đến vết thương khiến đầu óc choáng váng không chống đỡ nổi, trực tiếp ngã trên sàn, theo phản xạ hắn túm lấy một góc chăn, rầm một tiếng, đem toàn bộ đồ trên giường kéo xuống sàn, sau đó hoa hoa lệ lệ rơi vào hôn mê.

Ở bên ngoài Vân Nhiễm, nghe thấy trong phòng có tiếng vang liên tiếp, vốn định không thèm để ý đến, nhưng nghĩ lại cuối cùng vẫn lo lắng quay trở lại.

Vừa nhìn thấy liền trực tiếp im lặng, người này muốn tàn phá chính mình sao, nàng vừa đi ra ngoài, toàn bộ căn phòng đã bị hắn phá hoại, trên sàn bừa bãi đồ đạc, chăn màn trên giường đều bị hắn kéo xuống đất, chăn màu hồng cẩm tú thêu phù dung phủ trên người hắn như một đóa mặc liên, khuôn mặt hơi nhăn lại, dù đã hôn mê, nhưng hình như vẫn cảm nhận được đau đớn do miệng vết thương mang đến.

Quần áo trung y trên người đều rộng mở, lộ ra đường cong da thịt hoàn mỹ, trắng như ngọc, sáng bóng lên dưới ngọn đèn, toát ra phong tình vô hạn, trước ngực như ẩn như hiện hai điểm hồng mai, mê hoặc dụ người.

Vân Nhiễm ánh mắt tối đi vài phần, bước chân cũng tự nhiên chậm lại, lo lắng nhìn nam nhân đang nằm hôn mê, chỉ sợ miệng vết thương lại vỡ ra rồi, nghĩ đến đây liền thanh tỉnh chạy nhanh lại đỡ hắn, bất quá ánh mắt hướng đến da thịt trơn bóng kia liền dâng lên một khát vọng muốn sờ thử, ngón tay cũng theo bản năng nhẹ nhàng sờ qua.

Nhất thời thầm than, ông trời thật không công bằng, nam nhân này diện mạo tốt, thanh âm tốt, dáng người cũng tốt, tiếp xúc cảm giác trơn nhẵn mịn màng, có có có giãn, làm người ta đã sờ còn muốn sờ tiếp. ( chị sắc quá :v )

Bên tai vang lên một âm thanh u ám: “Sờ tốt lắm sao?”

“Mềm nhẵn, đầy đặn, có co có giãn, thật không sai, rất tốt,” Vân Nhiễm tán thưởng, như chợt nhớ ra điều gì liền ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải một đôi con ngươi màu đồng thâm thúy, giống như sương mù lạnh, lại giống nước hồ sâu không đáy, trong nháy mắt Vân Nhiễm chợt kinh hãi, ngón tay theo bản năng vén mái tóc, gượng cười: “Thật ra ta vốn muốn đỡ người lên, không nghĩ tới sờ nhầm chỗ, ha ha, ngươi đã không có việc gì, vậy tự mình đứng dậy đi.”

Nàng nói xong nhanh đứng dậy, cũng không dám nhìn Yến Kỳ, liền quay đầu đi, đây gọi là xem trộm người còn bị người phát hiện, thật xấu hổ vẫn nhanh rời đi thôi. Phía sau Yến Kỳ chợt lóe lên tia âm lãnh, che dấu sát khí, hắn không thích người khác đụng chạm, người bình thường làm vậy xác định chỉ có đường chết, vậy mà nữ nhân này sờ, hắn còn có thể nhẫn nhịn, vì nàng cứu hắn một mạng, nên hắn tạm thời bỏ qua, bất quá?”

Yến Kỳ nâng mắt nhìn nữ nhân đang chạy trối chết, tốt xấu gì cũng sờ soạng hắn, có phải hay không nến chuẩn bị nước cho hắn tắm rửa.

“Người sờ soạng ta, có phải nên giúp ta chuẩn bị nước tắm?”

Vân Nhiễm thiếu chút nữa té ngửa, căm tức đứng lên muốn phản bác, ai sờ? Ta không cẩn thận đụng trúng có được không? Bất quá lại có chút chột dạ, liếc mắt nhìn nam tử một cái thỏa hiệp, không phải chỉ một chậu nước thôi sao nàng mang đến là được chứ gì.

“Được, ta đi lấy giúp ngươi.”

Vân Nhiễm xoay người ra khỏi cửa, thấy hai thân ảnh chạy vội tới chính là Anh Đào cùng Lệ Chi, sắc mặt hai người đều có chút khó coi, nàng nhìn về phía sau rừng rậm nổi lên vô số cây đuốc.

Anh Đào vội mở miệng: “Tiểu thư, không tốt, có người tra đến chỗ này, làm sao bây giờ?”

Vân Nhiễm nhìn xung quanh một chút, rồi quay đầu nhìn nam nhân trong phòng liếc hắn một cái, đánh giá không gian nhỏ hẹp không có chỗ nào có thể ẩn nấp, càng không nói đến mật thất linh tinh, nơi này đều được vây trong hồ, bốn phía đều là nước, cho dù hiện tại đưa hắn lên bờ cũng không kịp rồi. Mắt thấy sắp có người tới đây, lòng Anh Đào, Lệ Chi nóng như lửa đốt.

“Tiểu thư, giờ phải làm sao đây?”

Vân Nhiễm vừa nhìn đã thấy có người muốn tiến lại đây, liền quyết định thật nhanh ra lệnh cho hai nha hoàn: “Ngăn bọn họ lại, nói ta đã đi ngủ.”

“Là, tiểu thư.”

Trong bóng đêm, một nhóm hắc y nhân tay cầm đuốc, di chuyển nhanh như gió, không gây ra tiếng động nào, chớp mắt đã đến bên ngoài cửa phòng.

Lệ Chi lạnh lùng lên tiếng quát: “Các người là ai, sao lại tùy tiện xông vào nơi ở của tiểu thư?”

Đáng tiếc không kẻ nào để ý đến nàng, trực tiếp đánh ra một trưởng phá nát cửa.

Hai thân ảnh chậm rãi đi vào, cầm đầu là một nam tử thân hình cao gầy, cẩm bào màu đen làm nổi bật lên khuôn mặt thâm trầm vừa nhìn đã biết lãnh khốc vô tình. Bên cạnh hắn là một nam tử người nhỏ hơn một chút, một thân cẩm bào màu trắng, so với người kia, khuôn mặt hắn tuấn tú hơn lại ôn nhuận như ngọc.

Bọn họ tiến đến đánh giá căn phòng, nhỏ gọn, nhìn liền biết không thể giấu người, trên giường La Hán, một nữ tử vừa tỉnh giấc tóc tai bù xù đang ngáp ngắn ngáp dài, vẻ mặt bất mãn trừng mắt nhìn về người vừa đến.

“Ta còn tưởng kẻ nào nửa đêm không ngủ mộng du, hóa ra là thế tử phủ Hoài Nam vương cùng Lâm công tử? Các ngươi sao lại xông vào đây?”

Vân Nhiễm biết hai người này, người đứng trước cao hơn một chút chính là thế tử vương phủ Hoài Nam Dung Dật Thần, người phía sau là đại thiếu gia nhà họ Lâm, hoàng thương ở Phượng Thai Huyền, không ngờ cả hai lại trùng hợp, có nhã hứng nửa đêm không ngủ chạy tới đây bắt người.

Dung Dật Thần cùng Lâm Phượng Chương vừa nghe lời nói của Vân Nhiễm liên híp mắt lại nhìn, thật không ngờ nữ nhân này lại biết bọn họ.

Bất quá nghĩ lại cũng không có gì lạ, bọn họ một người là thế tử phủ Hoài Nam vương, một là thiếu gia nhà họ Lâm ở Phượng Thai Huyền, nếu nữ nhân này không biết bọn họ mới có vấn đề.

Lâm Phượng Chương ôm quyền: “Vị cô nương này, có tặc tử ám sát thế tử Hoài Nam vương, chúng ta đang truy bắt thích khách, nhận được mật báo, thích khách xông vào nơi này, cho nên chúng ta mạo phạm đến quấy rầy, mong cô nương lượng thứ.”

Vân Nhiễm híp mắt lại: “Truy bắt thích khách?”, trong lòng thở dài, không nghĩ tới người mình cứu lại có liên quan đến thế tử vương phủ Hoài Nam, nếu để cho người khác phát hiện ra nàng có quan hệ có khả năng mang lại rắc rối, vẫn nên đem người giao ra? Bất quá nghĩ lại, lười biếng ngáp một cái: “Nếu vậy thì nhanh tìm đi, nửa đêm phá hỏng giấc ngủ của người khác là tội ác tày trời.”

Lâm Phượng Chương nghe thấy thế khóe miệng liền run rẩy, nhìn bên cạnh Dung Dật Thần đang thâm trầm nhìn chằm chằm nữ tử trên giường.

Dung Dật Thần vung tay lên, bên ngoài tiến vào hai thủ hạ, nhanh chóng tìm kiếm trong phòng, ngay cả dưới gầm giường cũng kiểm tra, không tìm thấy người.

“Thế tử, không có.”

Nghe thuộc hạ bẩm báo, Dung Dật Thần vung tay lên cho người lui ra ngoài, Vân Nhiễm không khách khí đuổi người: “Tốt rồi, tìm cũng tìm rồi, hiện tại có phải nên để cho ta đi ngủ, thứ lỗi không tiễn.”

Nàng nói xong liền kéo kéo áo ngủ bằng gấm nằm xuống giường đi ngủ, trước cửa sắc mặt hai nam nhân u ám đi vài phần, nhưng cũng không làm khó Vân Nhiễm trực tiếp rời khỏi. Ngoài cửa hai tiểu nha hoàn thở dài nhẹ nhõm, đồng thơi nghi hoặc, nam nhân lúc nãy đi đâu rồi?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: . Người đến từ kinh thành.
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10: . Vô đề.
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: . Muội muội nhà ngươi! Yến Kỳ
Chương 39
Chương 39: . Ban hôn.
Chương 39: . Ban hôn.
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46: .2
Chương 46: .3
Chương 46: .4
Chương 46: .5
Chương 47
Chương 47: .2
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 50: .3
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .3
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66: Định Vương Kinh Ngạc.
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 108: Tuyệt Nhai Mất Hồn
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 137: Chuyển Bại Thành Thắng Tình Thương Bao La Của Mẹ.
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Y Quận Vương Phi​
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...