Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quy Luật Dục Vọng – Chương 8

Quy Luật Dục Vọng

Tác giả: Le Xineo 18+
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh đèn neon của thành phố Hồ Chí Minh rực sáng như máu giữa đêm.

Thanh Ngọc đứng trước gương soi toàn thân, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp nhung của chiếc váy đỏ. Chiếc váy được thiết kế với đường cắt xẻ cực kỳ khiêu khích cổ chữ V khoét sâu gần đến eo, để lộ tấm lưng trần, chỉ được nâng đỡ bởi hai dây chéo mảnh mai. Đường xẻ cao trên váy để lộ đôi chân thon thả khi cô bước đi, để lộ chiếc khuyên chân lông vũ bạc ở dưới đùi phải.

Cô không mặc áo trong núm nhũ hoa hơi nhô lên trên lớp vải mát lạnh, và đùi vẫn còn đau nhức sau cuộc gặp gỡ buổi chiều với Tuấn Tú. Cô mím môi, thoa một lớp son cuối cùng. Người phụ nữ trong gương toát lên vẻ lạnh lùng, rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một chút bồn chồn mà cô không hề hay biết.

Điện thoại của cô rung lên, một tin nhắn hiện lên: "Phòng Tiệc, Sân Đông. Mười phút nữa."

Cô cười nhẹ, nhét điện thoại vào túi xách rồi đi xuống cầu thang bằng giày cao gót.

Bữa tiệc từ thiện được tổ chức tại khách sạn Genting, khách sạn cao nhất thành phố Hồ Chí Minh. Những chiếc đèn chùm pha lê phản chiếu ánh sáng lộng lẫy, mùi rượu sâm panh và nước hoa hòa quyện vào nhau, các ngôi sao ăn mặc chỉnh tề trò chuyện, nụ cười ẩn chứa những toan tính. Thanh Ngọc bước qua đám đông, tay cầm ly rượu, chiếc váy đỏ rực như thiêu đốt, nhưng không ai dám lại gần - cô toát ra một khí chất sắc bén, tựa như chỉ cần đến gần là sẽ bị cắt đứt.

"Thanh Ngọc, lâu rồi không gặp." Một người đàn ông trung niên chặn cô lại, ánh mắt dán chặt vào nhũ hoa cô.

Cô mỉm cười, khẽ chạm ly rượu của mình vào ly của ông ta, nhưng không uống. "Anh Vương, nghe nói anh mới mua đất ở quận Gò vấp phải không?" Cô lạnh lùng nói, đầu ngón tay xoay quanh miệng ly, "Đáng tiếc là đất... ô nhiễm vượt tiêu chuẩn gấp ba lần."

Sắc mặt người đàn ông đột nhiên thay đổi. Cô duyên dáng quay người lại, vạt váy lướt qua quần anh, thoang thoảng mùi hoa hồng.

Sân thượng phía đông vắng tanh, gió đêm thổi tung mái tóc cô. Cô tựa vào lan can, nhìn xuống thành phố, thì một thân hình ấm áp bất ngờ áp sát từ phía sau. Lòng bàn tay Tuấn Tú đặt trên eo cô, môi anh áp vào d//á//i tai cô, thì thầm: "Muộn ba phút rồi."

Hôm nay anh mặc vest đen, cà vạt buông lỏng. Dấu hôn dưới yết hầu là một kiệt tác cô để lại lúc trưa. Thanh Ngọc ngả người vào lòng anh, hông cô áp vào chỗ cương cứng, nóng bỏng giữa hai chân anh. "Anh Luật sư, anh có phải là người quá đáng ở nơi công cộng không?"

"Nhờ em đấy." Anh cắn nhẹ vành tai cô, ngón tay luồn vào dưới đũng váy, vuốt ve những chiếc khuyên chân bằng da và chạm đến vùng giữa đùi ẩm ướt, nóng bỏng. "...Em không mặc gì cả,"cô thở hổn hển, nhưng vẫn nắm lấy cổ tay anh. "Bên trong có người."

"Thì sao?" Anh cười nhẹ, tay còn lại xé toạc những sợi dây mỏng manh sau lưng cô. Chiếc váy đỏ lập tức xệ xuống, để lộ nửa bầu nhũ hoa của cô trong không khí đêm. Ngón tay cái của anh lướt nhẹ trên núm nhũ hoa của cô, mạnh đến nỗi cô cong lưng. "Sợ bị nhìn thấy à?"

Thanh Ngọc xoay người, nắm lấy cà vạt của anh, kéo anh lại gần. Môi cô gần như chạm vào môi anh, nhưng cô không hôn anh. "anh yêu," cô nhẹ nhàng hỏi, "Anh ngoan ngoãn đi theo em như vậy... Anh yêu em sao?"

Ánh mắt anh tối sầm lại một lúc, rồi anh nhếch mép: "Chỉ đùa thôi."

"Vậy là tốt rồi." Cô buông anh ra, để chiếc váy đỏ tuột khỏi vai, chỉ còn lại đôi khuyên chân và đôi giày cao gót trên cơ thể trắng muốt. "Bởi vì em chỉ ham muốn anh..." Cô gõ nhẹ đầu ngón tay lên nhũ hoa anh, từ từ di chuyển xuống dưới, nắm lấy côn thịt cương cứng của anh qua lớp quần dài, "và đó chỉ là ham muốn thôi."

Giang Hư đột nhiên áp cô vào cửa sổ kiểu Pháp. Nụ hôn của anh thô bạo đến mức dường như muốn nuốt chửng cô. Lưỡi anh tách răng cô ra, lòng bàn tay anh véo m//ô//n//g cô, nâng cô lên. Thanh Ngọc quấn chân quanh eo anh, lưng áp vào kính lạnh lẽo, trước mặt cô là thân hình nóng bỏng của anh.

"Cửa sổ, cửa sổ...!" Cô hiếm khi hoảng loạn.

Đọc truyện cao H giúp giảm căng thẳng nhanh chóng mà không một liều thuốc nào, bạn có thể kiểm chứng qua tường trang truyện bạn đọc. Giúp chúng ta cân bằng cảm xúc lấy lại năng lượng tích cực để có thể phát triển bản thân mỗi ngày.

"Nó phản chiếu ánh sáng, người ngoài không thể nhìn thấy." Anh tháo thắt lưng bằng một tay, để lộ ra côn thịt dày và dài. Thứ đó trông thật gớm ghiếc dưới ánh trăng, đầu côn thịt đỏ tím rỉ ra chất nhờn, thân côn thịt chằng chịt gân xanh, kích thước gần như đáng sợ. Anh ấn vào đùi cô, nhưng không tiến vào, chỉ cọ xát vào môi Âm huyệt ướt át của cô. "Cầu xin anh,"

Thanh Ngọc cắn môi, trừng mắt nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe vì kích thích. Cô đột nhiên hạ hông xuống, nuốt trọn anh

"Ahhh...!" cả hai cùng r//ê//n rỉ. Cơ thể cô căng cứng đến nỗi mỗi cú thúc đều khó khăn như lần đầu. Tuấn Tú ôm chặt eo cô và bắt đầu thúc, mỗi cú thúc đều chạm đến cổ tử cung. Âm thanh da thịt va chạm hòa lẫn tiếng nước róc rách, vang vọng khắp sân thượng yên tĩnh.

"Nới lỏng, nới lỏng một chút..." cô thở hổn hển. Âm huyệt của cô căng cứng đến mức anh cảm thấy như nó sắp vỡ ra.

Thanh Ngọc mỉm cười, móng tay bấu chặt vào lưng anh. "Không phải anh muốn vui vẻ sao?" Cô siết chặt thành nhũ hoa, cảm nhận anh dâng trào bên trong, khoái cảm lan tỏa khắp xương sống như một luồng điện. Bên ngoài cửa sổ, ngàn ánh đèn sáng rực, trong khi cô bị xâm nhập từ độ cao trăm tầng. Nỗi sợ hãi và sự phấn khích hòa quyện, mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Tuấn Tú đột nhiên tách ra, lật cô lại và ép sát vào cửa kính. Anh tiến vào từ phía sau, một tay bóp cổ cô, ép cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tay kia xoa nắn hai núm nhũ hoa đang rung lên bần bật. "Nhìn kỹ đi," anh thở hổn hển, "người dưới kia sẽ không bao giờ đoán được... cô gái Trung không thể với tới đang bị làm tình đến mức sắp xuất tinh." Sự sung sướng kỳ lạ và khoái cảm bùng nổ cùng lúc, hai chân cô run rẩy và dịch nhờn chảy xuống đùi. Những cú thúc của Tuấn Tú càng lúc càng dữ dội, đầu côn thịt anh cọ xát vào cổ tử cung cô mỗi lần, ranh giới giữa đau đớn và khoái cảm trở nên mờ nhạt. Khi anh cắn vào bả vai cô, Thanh Ngọc hét lên trong cơn cực khoái, âm huyệt cô co thắt và siết chặt quanh anh khi anh giải phóng tinh dịch vào bên trong cô, tràn vào sâu bên trong.

Sau đó, Thanh Ngọc ngã vào vòng tay Tuấn Tú, chiếc váy đỏ của cô nhăn nhúm lại. Anh thắt dây lưng cho cô, đầu ngón tay lần theo dấu ngón tay trên lưng dưới của cô. "Đau không?"

"Anh muốn em hét lên vì đau sao?" cô lười biếng hỏi.

Tuấn Tú im lặng một lúc, rồi đột nhiên nói: "Anh chưa bao giờ từ chối em cả."

"Bởi vì em cần." Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt trong veo nhưng tàn nhẫn: "Tình dục, sự hưng phấn, cảm giác kiểm soát nhưng không phải tình yêu."

Gió đêm đột nhiên trở lạnh.

Anh cười khẽ, vuốt tóc cô: "Thật trùng hợp, anh cũng vậy."

Thanh Ngọc quay người rời đi, tiếng giày cao gót của cô gõ trên mặt đất như một tiếng đếm ngược. Tuấn Tú nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi chiếc váy đỏ biến mất trong vầng hào quang của sảnh tiệc.

Ở góc sân thượng, một chiếc khuyên tai lông vũ bằng bạc lấp lánh cô cố tình đánh rơi nó.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quy Luật Dục Vọng
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...