Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tù Hoàng – Chương 233

Phượng Tù Hoàng

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rất lâu sau, Quan Thương Hải mới cất tiếng cười khẽ: “Đúng vậy, quả thật ta có biết, nhưng chỉ biết nơi hắn đến, chứ không biết bây giờ hắn đang ở đâu!”

Sở Ngọc cau mày: “Thế là thế nào?” Cái gì gọi là “biết nơi hắn đến nhưng lại không biết hắn đang ở đâu”?

Quan Thương Hải chậm rãi kể lại chuyện xảy ra hôm đó. Lúc bọn họ định tỉ thí lần thứ hai, chuẩn bị giao đấu võ nghệ thì bỗng nhiên Dung Chỉ ngã khuỵu xuống. Không phải giả bộ, mà quả thật sức khỏe hắn có vấn đề.

Sau khi tỉnh dậy, Dung Chỉ lại khôi phục sức lực bình thường. Vốn cho rằng không có gì phải lo lắng, nhưng không hiểu vì sao, hắn thường xuyên gặp phải tình trạng kiệt sức. Lần đầu tiên là sau khi giao đấu với Hoa Thác, hắn cũng không để ý lắm, chỉ tự xem xét thấy mạch tượng bình thường, cho rằng nguyên nhân là dùng sức quá mức. Không ngờ sau đó, hết lần này đến lần khác, tình trạng càng lúc càng nghiêm trọng, có những khi thậm chí rơi vào hôn mê.

Sở Ngọc vừa nghe Quan Thương Hải miêu tả tình trạng của Dung Chỉ, lập tức nhớ ra. Khi Thiên Như Kính cứu Dung Chỉ theo đề nghị của nàng, đã cho hắn uống hai viên thuốc có ít nhất ba trăm năm tuổi. Lần trước nàng lo lắng quả nhiên có cơ sở, giải dược đã quá hạn, không đảm bảo chất lượng.

Nói một cách đơn giản là, Dung Chỉ uống thuốc quá hạn sử dụng. Sở Ngọc ấp úng tường thuật toàn bộ câu chuyện cho Quan Thương Hải nghe. Sửng sốt một hồi, khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười cổ quái, lát sau thành cười phá lên: “Hóa ra là như vậy!”

Hắn vừa cười vừa nói: “Dung Chỉ nói đi tìm Thiên Như Kính làm gì đó, như vậy hẳn là đang đến chỗ Thiên Như Kính rồi. Có điều, ta nghe nói Nam triều đã thay hoàng đế, không biết Thiên Như Kính đi đâu!”

Vì vậy, Dung Chỉ đi tìm Thiên Như Kính, cũng không biết là đang ở đâu. Dung Chỉ đến tìm Thiên Như Kính, có thể có, có thể không giải quyết triệt để được vấn đề. Hoặc là hắn không còn cách nào khác ngoài đi tìm Thiên Như Kính – khả năng này rất nhỏ. Nhưng, tất cả những điều đó chẳng còn liên quan gì đến nàng nữa.

Nàng là Sở Ngọc, chỉ thuộc về chính bản thân mình. Bây giờ, dù Dung Chỉ làm việc gì, chỉ cần không quấy nhiễu cuộc sống của nàng, thì đều không quan hệ gì với nàng hết.

Sở Ngọc khẽ mỉm cười, nói lời đa tạ Quan Thương Hải rồi nhảy xuống khỏi xe ngựa. Vừa xuống xe, nàng liền nhìn thấy ba bóng người đứng trước cổng Sở viên. Trong đó, cái bóng nhỏ bé nhất lao đến, nhào vào lòng nàng, hai tay ôm chặt lấy nàng.

Sở Ngọc cúi xuống khẽ vuốt tóc Lưu Tang, rồi ngẩng đầu nhìn về phía cổng. Hoàn Viễn đang đứng trước cổng, tay cầm ngọn đèn lồng, Ánh sáng từ ngọn đèn tỏa ra mờ mờ hư ảo. Cạnh đó, A Man đang ngồi cũng chậm rãi đứng lên.

Bọn họ đang chờ nàng.

Cầm tay Lưu Tang, Sở Ngọc chậm rãi bước vào, trên mặt là nụ cười vui vẻ. Đưa Sở Ngọc về tận nhà, nhưng chiếc xe ngựa không vội vã rời đi. Quan Thương Hải ngồi trong xe, khóe miệng là nụ cười cổ quái. Hắn lẳng lặng nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của Sở Ngọc xa dần, nghe tiếng nàng và mọi người vào Sở viên, rồi cổng lớn đóng lại.

Đêm mùa xuân, gió mơn man ấm áp. Quan Thương Hải thò tay ra khỏi rèm xe, cảm giác gió xuân đang nhẹ nhàng mơn trớn đầu ngón tay mình: “Ha ha, tuy rằng ta rất ít khi lừa người, nhưng gần mực thì đen. Sau bấy nhiêu năm ở bên Dung Chỉ, ta cũng hư hỏng đi nhiều rồi!”

“Ngươi nói xem, có phải không?”

Tiếng nói trong xe quá nhỏ, rất nhanh bị hòa tan trong gió. Đáp lại Quan Thương Hải, chỉ có đêm tối tĩnh mịch yên ả không một gợn âm thanh.

*

Đã xác định thân phận của người trong xe, lại biết Quan Thương Hải không có ý làm hại mình, rốt cuộc Sở Ngọc cũng có thể trút bỏ nỗi thấp thỏm trong lòng. Trong trạch viện nhà mình, nàng lại tiếp tục những ngày dài thảnh thơi. Thỉnh thoảng, nhiệt huyết dâng trào, nàng lại đóng giả thị nữ của Quan Thương Hải, đi tham quan hiện trường học tập của Phùng Đình – thái hậu đương triều. Nhưng những thứ muốn xem, đều không xem được.

Đối với Phùng Đình, Sở Ngọc cũng không có mấy oán giận. Trừ việc bị nàng ta sai người đánh ngất, thì Sở Ngọc cũng không có thương tổn gì đáng kể. Hơn nữa chính nàng đã thăm dò thân phận nàng ta trước, nên coi như hòa. Dù sao chuyện cũng đã qua, cứ để bụng cũng chẳng có tác dụng gì.

Sau nhiều ngày dự thính, Sở Ngọc cũng bắt đầu hiểu sơ sơ những mật hiệu mà hai người bọn họ trao đổi với nhau. Nhưng nàng vô tâm vô tính, cứ nghe được mấy câu là tâm hồn lại treo ngược cành cây, hoặc là thầm than thở không dứt. Nhưng Phùng Đình thì khác. Lúc thỉnh giáo Quan Thương Hải, nàng ta luôn có vẻ mặt nghiêm túc chăm chú, thật khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Phùng Đình đến Lạc Dương, nhưng không cần lo ở kinh đô Bình Thành phát sinh biến cố. Sự kiện nhảy vào lửa hôm lễ tang tiên đế đã củng cố vững chắc địa vị của nàng ấy và tiểu hoàng đế, khiến triều thần ủng hộ. Bây giờ Sở Ngọc có thể khẳng định, Phùng Đình diễn một màn “thiêu thân lao vào lửa” chẳng qua là để gia tăng lợi thế chính trị cho bản thân. Nhưng cho dù là diễn kịch, thì một cô gái trẻ trung xinh đẹp dám nhảy vào lửa với bất cứ giá nào, cần phải có dũng khí quả quyết vô cùng ghê gớm.

Sở Ngọc chắc không dám làm như vậy.

Trừ việc Phùng Đình tự “rút nước lộ đá”, thì kết hợp với nhiều nguồn thông tin, Sở Ngọc cũng biết mọi chuyện về Tịch Nhiên. Sau khi Tịch Nhiên và Vương Ý Chi đánh lui thuộc hạ truy sát của Dung Chỉ, bọn họ ẩn thân tại một ngôi chùa ở Bình Thành – kinh đô Bắc Ngụy, vô tình gặp Phùng Đình đến lễ Phật. Lúc đó Phùng Đình đã là thái hậu, nàng ta liền thay Tịch Nhiên giải quyết vấn đề thích khách, đồng thời còn giúp Tịch Nhiên dưỡng thương thật tốt trong chùa.

Trong quá trình đó phát sinh vấn đề. Một vị thái hậu, một vị hòa thượng đã nảy sinh tình cảm. Tuy chưa xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đủ để Tịch Nhiên xấu hổ muốn chết. Vì thế sau khi lành vết thương, Tịch Nhiên thỉnh cầu, xin được rời khỏi Bình Thành. Phùng Đình cũng tự biết, trong tình trạng này, hai người tuyệt đối không có khả năng. Nàng là người kiên cường không thua gì nam giới, càng không vì một chút tình cảm mà mù quáng mất đi lý trí, nên đã đồng ý cho Tịch Nhiên đến Lạc Dương, còn thu xếp cho hắn một vị trí tốt trong chùa Bạch Mã.

Mà sau đó, vì cần nhờ vả Quan Thương Hải, Phùng Đình mới tới Lạc Dương. Không mời được hắn, chỉ có thể xin thỉnh giáo, nàng đành ở tạm chỗ này. Nhớ Tịch Nhiên, nàng đến chùa Bạch Mã gặp một lần, là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, lại đúng lúc bị Sở Ngọc nhìn thấy.

Ở đây không có âm mưu hay quỷ kế, chỉ có một đoạn tình cảm ngẫu nhiên xuất hiện, lại phải chấm dứt giữa chừng.

Sau khi đưa ra kết luận, Sở Ngọc hơi thổn thức, lại cảm thấy không tưởng tượng nổi. Lúc ấy hẳn là Vương Ý Chi và Tịch Nhiên đi cùng nhau, Phùng Đình gặp Tịch Nhiên thì cũng phải đồng thời gặp cả Vương Ý Chi. Sao lại có người, gặp mặt Vương Ý Chi mà lại trúng ý hòa thượng bên cạnh?

Cuối cùng nàng chỉ có thể quy kết: gu thẩm mỹ của con người thật là đa dạng!

Bất tri bất giác, Sở Ngọc và Quan Thương Hải ngày càng thân thiết. Vốn chỉ thỉnh thoảng chạy sang dự thính các buổi học của thái hậu, về sau, thời gian ở bên hàng xóm còn nhiều hơn nhà mình. Lý do là vì, con người Quan Thương Hải thật quá hợp khẩu vị của nàng, trừ việc mắt hắn không nhìn thấy thì nàng không thể chê trách ở điểm nào. So với Dung Chỉ, Quan Thương Hải thân thiện, gần gũi, bình dân hơn. Hắn thích câu cá, có lúc hứng chí lên, cùng nàng câu hẳn một giỏ cá đầy, đủ để cho Sở Ngọc, Hoàn Viễn và tất cả mọi người trong nhà thưởng thức.

Hắn có đôi tay thật khéo léo linh hoạt, vừa có thể giao đấu mạnh mẽ với A Man, lại vừa có thể nhẹ nhàng bện hoa cỏ thành một chiếc vòng xinh xắn, rồi tung chính xác lên đầu Sở Ngọc. Tất nhiên, số lần hắn ném lên đầu Hoa Thác còn nhiều hơn. Cũng không biết tự lúc nào, Quan Thương Hải đã xâm nhập vào thế giới của Sở Ngọc và mọi người ở Sở viên. Cuối cùng, tường ngăn giữa hai nhà đã được đục một cánh cửa thông sang.

Hắn vừa có thể so chiêu cùng lúc với cả ba người Hoa Thác, A Man, Lưu Tang mà không bị thua, lại vừa có thể chuyện trò với Hoàn Viễn, đồng thời còn không quên thảo luận với Sở Ngọc, nên du ngoạn chỗ nào. Tuy mắt hắn không nhìn thấy, nhưng tâm hắn lại sáng suốt, khoáng đạt hơn hết thảy mọi người. Mùa xuân, hắn vào rừng nghe chim hót. Mùa hạ, hắn nằm cạnh bờ ao thưởng thức hương sen. Mùa thu là mùa đẹp nhất, hắn dẫn Sở Ngọc đi câu cá. Đến mùa đông, hắn rủ Sở Ngọc ngồi dưới hiên nhà nghe tiếng tuyết rơi. Tiếng tuyết rơi vi vu trong đêm khuya tĩnh lặng, nghe dễ chịu lạ thường!

Hai người mặc áo lông dày ngồi bó gối, nhìn từ xa trông như hai quả bóng xù, một to một nhỏ, liền kề một chỗ.

Sở Ngọc vừa lắng tai nghe tiếng tuyết rơi vừa ai oán than thở: “Vì sao ta lại hầu huynh làm việc này nhỉ? Buổi tối lạnh lẽo như vậy, đáng lý ra ta nên ở trong phòng đánh một giấc mới phải!” Trong lúc oán thán, nàng vẫn tập trung tinh thần lắng nghe. Không ngờ được, có một ngày nàng lại nhàm chán đến mức ngồi nghe âm thanh không có gì đặc biệt này, thậm chí còn cảm thấy có nhạc điệu trong đó.

Quan Thương Hải cười tít mắt: “Tất nhiên là hầu ta rồi! Ta là kẻ tật xấu đầy mình, hư hỏng bại hoại, đa tạ Sở Ngọc cô đã chiếu cố!” Lườm hắn một cái, Sở Ngọc nói với giọng điệu như giật mình hiểu ra: “Thế ư? Huynh nói ta mới biết, hóa ra huynh lại nhiều tật xấu như vậy! Thế mà ta vẫn khoan dung đại lượng, lòng ta thật là rộng rãi!” Quan Thương Hải lại cười tít mắt: “Lòng dạ rộng lớn như thế, tiếp tục hầu ta đi!”

“Hầu huynh thì được lợi gì? Huynh nuôi ta chắc?”

“Cái này cũng không khó!”

Hiện tại có thể nói là hắn nuôi nàng. Mỗi bữa cơm, nàng đều ăn ở nhà hắn.

Đương nhiên, đây chỉ là nói đùa, nói xong lại cười ha ha. Cả hai người không ai coi là thật, chí ít thì Sở Ngọc cũng không coi là thật.

Xuân qua hè tới, hết thu rồi lại sang đông. Cho đến mùa xuân thứ hai, suốt thời gian đó, Sở Ngọc hầu như không nghĩ đến Dung Chỉ. Chút ảnh hưởng trong quá khứ, dần dần nhạt đi trong tâm trí nàng, chỉ thỉnh thoảng bất chợt hiện lên một vài hình ảnh mơ hồ, lại tan biến nhanh chóng.

Thời gian có thể bồi đắp tình cảm, lại cũng có thể…khiến tình cảm nhạt phai.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tù Hoàng
Chương 233

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 233
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...