Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Hoàng – Chương 79

Phượng Hoàng

Tác giả: Lạc Lạc Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió thổi mạnh hơn, cột buồm ngả nghiêng chao đảo cùng với chiếc thuyền, những con sóng cao lớn hung tợn đánh thẳng vào mạn, bánh lái quay tít, con thuyền nhấp nhô giữa biển cả như một chiếc là khô, chìm hẳn một nửa trong làn nước. Bầu trời tối đen như mực, ngoài tiếng gió rít gào, đôi mắt không thể mở lên vì mưa lớn, những tiếng hét bị át đi bởi biển cả.

Ầm!

Con thuyền vỡ làm đôi, toàn bộ người rơi xuống nước. Ta mò mẫm bám vào một mảnh gỗ, một khối đen đen bị sóng cuốn đến chỗ ta.

Là một binh sĩ.

Kéo hắn lại gần, để hắn bám vào mảnh gỗ, ta hỏi:

- Chỗ ngươi có mấy người?

- Tướng quân?

- Chỗ của ngươi có mấy người?

- Bốn người, đều ở hướng kia.

Theo tay hắn chỉ, ta lặn xuống bơi về phía đó. Ở dưới mặt nước, sóng và gió nhẹ hơn. Lúc ngoi đầu lên, ta vừa vặn bắt được một người, kéo hắn quay lại phía mảng gỗ. Ta có thể lạc khi trên đất liền nhưng dưới biển cả, ta chưa từng lạc đường, thậm chí cảm giác phương hướng tốt hơn nhiều.

- Tướng quân, nghỉ một chút, để ta tìm nốt cho.

Khả Vinh bơi lại chỗ ta, hét lên. Ta lắc đầu:

- Cùng tìm đi, còn bốn người nữa.

Nói rồi lặn xuống biển. Trong lúc mò mẫm, ta sờ được mắt trận. Là một khóm san hô. Nó cũng bình thường như bao chỗ khác nhưng lại có thể lớn lên, lúc nãy ta bơi qua không bị vướng như vậy. Ta bơi xung quanh, dò dẫm đoán kết cấu trận, cố gắng liên tưởng đến mấy trận đồ, tìm ra cái phù hợp.

Cành san hô sần sùi lạnh lẽo cào vào tay ta, đau xót. Cuối cùng cũng tìm thấy mắt trận, hơi của ta không còn nhiều, phải làm thật nhanh. Gạt mạnh cành xuống, một cơn đau thắt ở đùi phải, ta đoán mình bị con gì đó cắn rồi. Hy vọng không đứt chân.

Rút đoản kiếm trong tay áo, đ//â//m mạnh vào mạn đùi phải, một tiếng thét thê lương vang lên. Chân ta được thả ra.

Đạp mạnh chân trái vào rặng san hô, lấy đà trở về trên mặt nước. Cố gắng hít thở, cơn đau ở chân phải khiến ta tỉnh táo hơn lúc nào hết.

Gió lặng dần, mây tan đi, hai mỏm núi đá dần lộ diện. Khung cảnh quen thuộc, giống với vùng biển đi Ân quốc. Cửa biển khai thông rồi.

Một con thuyền lớn đang tiến lại, bên trên có cắm cờ màu đỏ, ở giữa có hình một cây kiếm màu đen. Là thuyền của Thuỷ Tịnh quân. Vịnh Khanh mang quân tới cứu trợ.

- Tướng quân!

Khả Vinh bơi lại gần ta, trong mắt hắn là kinh hoàng. Nhìn lại vùng biển nhuộm đỏ máu xung quanh, ta chỉ cười trừ:

- Cứu được hết không?

Hắn gật đầu:

- Đủ người rồi.

Vịnh Khanh đưa ta lên thuyền đầu tiên, thấy chân ta, hắn chau mày nhưng không nói gì, chỉ thả bồ câu về Hoả Hương rồi im lặng băng bó cho ta.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Hoàng
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...