Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 43

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phút chốc, những tiếng trống chiêng ầm ỹ đã ngừng lại, ngay cả một

tiếng người nói cũng không có, tất cả mọi người đều nín thở nhìn về phía nàng.

Giống như Hoa Trứ Vũ chính là một nhánh hoa giữa khu rừng, cảnh bị nhìn ngắm

chăm chú với đủ loại ánh mắt này nàng đã quen rồi. Trên khuôn mặt vẫn

giữ nguyên nét bình tình không gợn sóng, nhưng hai hàng lông mày đã hơi

nhíu lại.

Có chuyện gì vậy?

Nàng nhìn xung quanh, nơi này, ngoài nàng cũng chỉ có Hồi Tuyết.

Tới tận bây giờ nàng cũng không nghĩ rằng Tiêu Dận và cái người tên Đấu

Thiên Kim chưa từng gặp mặt kia sẽ tặng tuyết liên cho nàng, trừ khi mặt trời mọc đằng tây trên thảo nguyên Tháp Nhĩ này. Vậy nên, hoa kia chắc

để dành tặng Hồi Tuyết.

Hồi Tuyết là một trong tứ đại thân vệ của Tiêu Dận, lại kiêm thêm chức thị

nữ của Tiêu Dận, vẻ bề ngoài xinh đẹp, tâm cơ kín đáo, lại ở chung với

Tiêu Dận nhiều năm như vậy, chắc đã giành được toàn bộ tín nhiệm của

Tiêu Dận. Hắn tặng tuyết liên cho cô ấy cũng không có gì lạ. Nhưng người Hồi Tuyết thích là Lưu Phong mà.

Còn Đấu Thiên Kim, có lẽ đã từng gặp qua Hồi Tuyết trước đây, cũng đã thích cô ấy.

Hoa Trứ Vũ nghĩ như vậy, liền nghiêng đầu nhìn về phía Hồi Tuyết. Không

ngờ, Hồi Tuyết cũng đang nhìn nàng, trong mắt viết rõ hai chữ thật lớn:

Hâm mộ.

“Không cần nhìn nữa, tuyết liên không phải tặng cho cô ấy!” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp của Tiêu Dận.

Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu, Tiêu Dận xoay người rời khỏi lưng Đại Hắc Mã, trong

tay cầm theo tuyết liên, chậm rãi đi đến trước mặt nàng. Hắn đang mỉm

cười, vẻ tươi cười kia còn sáng lạn, ấm áp gấp mấy lần ánh nắng mặt trời đang chiếu trên đỉnh đầu hắn.

Tiêu Dận là một kẻ lãnh khốc, hắn rất ít khi cười.

Hoa Trứ Vũ còn nhớ rất rõ, lần đầu tiên gặp hắn, hắn cũng mỉm cười, nụ cười đầy mị hoặc, nhưng cuối cùng lại đem nhốt nàng vào hàng ngũ quân kĩ.

Vẻ tươi cười hiện giờ hoàn toàn khác với trước đây, có vẻ như rất vui

sướng. Nhưng Hoa Trứ Vũ liền nghĩ sắp có chuyện không tốt. Hắn không

định chỉnh nàng chứ, thật sự nàng cũng thấy mình không hiểu được vị Thái tử Bắc Triều này.

Đôi tay thon dài của hắn đang cầm lấy tuyết liên, đi lại phía Hoa Trứ Vũ, cuối cùng cũng dừng trước mặt nàng.

Tuyết liên nở rộ trong bàn tay hắn, đóa hoa trùng trùng điệp điệp, mỗi một

cánh hoa giống như do Thiên nữ khéo léo cắt ra, trong sáng như tuyết

trắng, đẹp vô cùng. Dưới ánh nắng chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng chăm chú, trong mắt phát ra ánh sáng nóng bỏng.

“Đóa tuyết liên này, là nàng, cũng chỉ có mình nàng mới xứng với đóa tuyết

liên này.” Giọng nói của hắn, mang theo một tia từ tính, vứt bỏ hết sự

lạnh lẽo trước đây, thật vô cùng mị hoặc.

Mãi đến lúc này Hoa Trứ Vũ mới hiểu được, thì ra Tiêu Dận muốn đem tuyết liên tặng cho nàng!

“Điện hạ tặng tuyết liên cho cô ta, đưa cho người phụ nữ kia.” Có tiếng nói không cam lòng của một cô gái truyền tới.

“Cô ta là ai vậy, đến cả mặt cũng che lại không dám gặp người khác.” Thanh

âm xì xào bán tán, còn có những cô gái không cam lòng bật tiếng khóc.

Đai gấm trên người Tiêu Dận thật quá nhiều, đằng sau hắn còn rơi bớt bao

nhiêu, xem ra những người thầm yêu trộm nhớ hắn trên thảo nguyên cũng

không ít. Hoa Trứ Vũ nhìn ra bên ngoài liền bắt gặp một loạt ánh mắt, có ghen tị, có hâm mộ.

“Cô nương có thể đợi một chút không? Đóa này của ta cũng tặng cho cô

nương!” Đấu Thiên Kim xuống ngựa đuổi theo, bước nhanh tới trước mặt

nàng, cầm tuyết liên nâng lên trước tầm mắt Hoa Trứ Vũ.

Nhìn với khoảng cách gần, Đấu Thiên Kim càng thêm tuấn mỹ, hai hàng lông mĩ khẽ chớp, cười khanh khách nhìn nàng.

Lần này, Hoa Trứ Vũ hoàn toàn ngây ngốc cả người.

Nàng và hắn vốn không hề quen biết, nói trắng ra chỉ là hai người xa lạ, vì sao hắn cũng tặng tuyết liên cho nàng?

“Hả, đều tặng cho cô ta!”

Những cô nương đang đứng xem bên ngoài, có người lập tức hôn mê bất tỉnh.

Tiêu Dận nhìn về phía Đấu Thiên Kim, vẻ mặt cứng ngắc, trong mắt hiện rõ vẻ lạnh lẽo.

“Thụy Vương nhất định phải tranh giành với bản điện hạ sao?” Giọng nói Tiêu Dận cực kỳ không tốt.

Đấu Thiên Kim quay đầu cười với Tiêu Dận, chậm rãi nói: “Thái Tử điện hạ,

sao ta dám tranh giành với ngài, nhưng yểu điệu thục nữ – quân tử hảo

cầu, bản vương cũng muốn thử một lần, nói không chừng, vị cô nương này

sẽ lựa chọn bản vương thì sao!”

“Nếu vậy, hay chúng ta so chiêu với nhau, nếu ngươi thua thì phải cách xa

nàng ra, vĩnh viễn không được lại gần nàng.” Tiêu Dận lạnh lùng cười,

giọng lạnh như tuyết.

“Không cần!” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói, “Cả hai đóa tuyết liên này, ta đều không nhận.”

Đám người vốn đang yên tĩnh bắt đầu sôi trào, thậm chí còn có tiếng cô nương thét chói tai.

Lời nói của Hoa Trứ Vũ là lời nói chấn động nhất mà bọn họ nghe được trong lễ hội hôm nay.

Việc tranh đoạt tuyết liên đã gặp rất nhiều nguy hiểm, chỉ cần hơi sơ ý đều

có thể ngã khỏi vách núi, tuy nói bên dưới có lót thảm cỏ, nhưng ngã từ

trên cao như vậy không chết cũng trọng thương. Do đó, tuyết liên càng

thêm phần trân quý. Từ trước tới này, chưa từng nghe thấy có người từ

chối không nhận tuyết liên. Người con gái này dù không thích người đàn

ông tặng tuyết liên, nhưng chỉ cần qua việc tranh đoạt đầy nguy hiểm

này, phần lớn đều bị tình cảm mãnh liệt của người đàn ông làm cho cảm

động.

Thế nhưng, cô gái này lại cự tuyệt.

Người bị cự tuyệt lại chính là Thái tử điện hạ của bọn họ.

Bảo bọn họ không kinh ngạc sao được.

“Giết chết cô ta, dám từ chối Thái Tử điện hạ, đây là tội đại bất kính, cũng

là bất kính với Hoàng Thượng, bất kính với thần Tát Mãn.” Tất cả cùng

xông lên công kích nàng.

Trên trán Hoa Trứ Vũ toát ra ba đạo hắc tuyến, tội danh này cũng thật quá lớn.

“Vì sao?” Tiêu Dận trầm mặt xuống, ánh mắt tĩnh mịch như thủy tinh tẩm trong băng tuyết.

“Thái Tử điện hạ có thể nói vì sao lại tặng tuyết liên cho ta không? Ta nghe

nói, tuyết liên này là để tặng cho người trong lòng ngài.” Hoa Trứ Vũ

chậm rãi hỏi.

Tiêu Dận trầm mặc.

Đúng là tuyết liên này phải tặng cho người trong lòng hắn.

Vấn đề là, hắn yêu nàng sao? Thậm chí hắn còn chưa từng nói, hắn thích nàng sao?

Hắn cũng không làm rõ được cảm giác trong lòng mình.

Hắn cảm thấy nàng rất đặc biệt, không hề giống người bình thường. Cảm giác

của hắn đối với nàng, có tán thưởng, cũng có khâm phục, nhất là nàng đã

giúp hắn thu phục ba bộ lạc lớn trong một đêm, giúp hắn thống nhất toàn

bộ thảo nguyên.

Nhưng sau đó, phong thưởng gì nàng cũng không cần, chỉ thản nhiên nói, nàng muốn bình an ở lại phủ Thái tử vài tháng.

Một trí tuệ tuyệt đỉnh như vậy là người phụ nữ duy nhất có khả năng sánh

vai với hắn. Hắn mới hạ quyết tâm đối tốt với nàng, làm cho nàng cảm

động, nên hắn tham gia thi đấu lần này. Nhưng không ngờ, nàng lại không

hề phản ứng lại.

Hoa Trứ Vũ nhìn vẻ mặt Tiêu Dận dần trầm mặc lạnh giá trở lại, nàng cười cười, vẻ mặt như vậy mới thích hợp với hắn.

“Cũng được, đóa tuyết liên này nàng có thể không nhận, nhưng nàng vẫn phải

trở thành người phụ nữ của Tiêu Dận ta!” Tiêu Dận bá đạo tuyên bố, giống như lần hắn tuyên bố nhất định phải thu phục ba tộc kia vậy.

Hắn quẳng tuyết liên vào trong tay thị vệ đứng sau, xoay người lên ngựa.

Hắn ngồi trên ngựa nhìn xuống chỗ nàng, ánh mắt thâm sâu khó dò.

Đấu Thiên Kim đứng ở một bên, cầm tuyết liên mỉm cười. Bông tuyết liên hắt

lên phản chiếu gương mặt tuấn tú của hắn, mị hoặc không nói nên lời.

“Cô nương, ta rất thích cô, hay là bây giờ cô nhận lấy hoa của ta đi?”

“Ta không quen ngươi!” Hoa Trứ Vũ lạnh lùng nói, xoay người rời đi.

“Đứng lại!” Có một tiếng quát vang lên, là giọng một cô nương.

Hoa Trứ Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh lả lướt đi về phía

nàng. Mặc kỵ trang màu hồng, mái tóc bồng bềnh như mây búi thành một búi tóc đẹp mắt, trên đầu mang theo mũ cài trâm, xem ra không phải là người ngoại tộc, mà là tiểu thư quý tộc Bắc Triều. Cô nương này cũng không

tệ, lông mi cong dài, ánh mắt trong suốt như suối tuyết, chỉ là bây giờ

đang bốc hỏa nhìn chằm chằm về phía nàng.

“Kì Kì Cách ta đến khiêu chiến với cô, thi thứ gì tùy cô chọn!” Giọng nói cô ta lanh lảnh mà ngập tràn địch ý.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...