Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Ẩn Thiên Hạ – Chương 21

Phượng Ẩn Thiên Hạ

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Dận ngừng tay.

Bởi vì bàn tay kia đã không còn khớp xương nào có thể dỡ bỏ. Đây không còn

là một bàn tay trắng nõn với những ngón tay thon dài nữa mà một khối mềm nhũn, cảm giác như chỉ cần có gió thổi qua là có thể bay lên.

Người ta thường nói bàn tay thiếu nữ mềm mại không xương, nhưng sao khi hắn cầm vào lại không có cảm giác vui vẻ gì!

Tiêu Dận chậm rãi buông khối mềm mại không xương kia ra, cảm thấy hơi nóng.

Hắn cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hắn thở hắt một hơi rồi đi đến bàn nâng chén trà lên uống, lúc này hắn mới sực nhớ ra trà

đã bị nàng uống cạn từ lâu.

Hắn cầm lấy chén trà mà giật mình, trước mắt hiện ra cảnh nàng vừa ngửa đầu uống trà vô cùng tự do phóng khoáng. Hắn ném cái chén trong tay lên

bàn, lại đi tới trước mặt Hoa Trứ Vũ.

Lưng nàng thẳng tắp mà mềm mại giống như một cây trúc cao ngất, dù mưa to gió lớn đến đâu cũng không thể quật ngã.

Những sợi tóc buông xuống bị dính mồ hôi ướt đẫm, dán chặt vào trán, son phấn trên mặt bị mồ hôi làm cho lem nhem, nhưng những chỗ mồ hôi chảy qua

làm lộ ra phần da thịt gốc, tái nhợt gần như trong suốt. Trên vai trái,

mũi Đảo câu tiễn vẫn đang cắm chặt, quần áo bị nhiễm máu trông thật ghê

người.

Nhưng nàng vẫn đứng đó, không hề cầu xin.

Đôi mắt kia lẳng lặng nhìn hắn, không ai oán, không sợ hãi càng không có

phẫn hận, chỉ có đôi mắt nhìn hắn đầy kiêu ngạo, nhìn hắn cười như không cười.

Từ trước tới nay, Tiêu Dận luôn nghĩ, đôi mắt màu tím của hắn chính là đôi mắt đẹp nhất thế giới này, nhưng vì sao đôi mắt phía trước lại đẹp tới

như vậy. Hai tròng mắt màu đen, một màu đen thuần túy sâu không thấy

đáy, giống như có thể hút mất linh hồn hắn bất kỳ lúc nào.

Cơn cuồng nộ giống như một cơn bão, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Không

biết từ khi nào, hắn nhìn thấy Hoa Trứ Vũ mà không thấy giận dữ nữa.

Trong lòng có có cảm giác đau đớn ngoài ý muốn.

Loại cảm giác này khiến hắn vô cùng kinh hãi!

“Thế nào, cầu xin ta đi, chỉ cần cô mở miệng cầu xin bản điện hạ, bản điện

hạ sẽ tạm tha cho cô!” Hắn cúi đầu hỏi, trong mắt hiện lên một tia tức

giận u ám.

Hắn cũng không rõ hắn tức điều gì!

“Không!” Một lời nói lạnh lùng đầy kiên quyết.

Tiêu Dận nhìn nàng không dám tin, nếu đổi lại một người khác, kể cả là một

người đàn ông khỏe mạnh, chỉ sợ cũng không chịu nổi cảm giác đau đớn tới tận tim thế này, đã phải sớm quỳ dưới chân hắn khóc lóc cầu xin hắn tha thứ.

Nhưng nàng không chỉ không quỳ, mà sau khi nghe hắn nói điều kiện buông tha

cho nàng, nhưng nàng vẫn lý trí cự tuyệt hắn như thế.

Chẳng lẽ nàng không sợ đau sao?!

Không phải Hoa Trứ Vũ không sợ đau, mà còn rất sợ.

Bả vai đau, ngón tay đau, không vì việc Tiêu Dận ngừng tay lại mà hết đau, cảm giác đau đớn vẫn không ngừng truyền tới.

Nhưng muốn nàng xin hắn tha thứ sao?

Nàng sẽ không làm!

Nàng còn nhớ rõ đêm hôm đó, nàng luồn cúi cầu xin hắn tìm kiếm thi thể của

Cẩm Sắc, hắn đã lạnh lùng quay người đi như thế nào, thậm chí hắn còn

không buồn nhìn nàng đã tàn nhẫn cự tuyệt nàng.

Cầu xin một lần đã là quá đủ!

Hơn nữa, nàng biết, cầu xin người khác tha thứ có thể có tác dụng. Còn Tiêu Dận, tuyệt đối sẽ không vì lời cầu xin của nàng mà buông tha cho nàng.

Hắn chỉ biết khinh thường nàng, hắn chỉ muốn giết nàng!

Cho nên nàng sẽ không cầu xin hắn!

Tiêu Dận nhìn Hoa Trứ Vũ, nhìn nàng đau tới nhíu chặt lông mày, bàn tay nắm

chặt giống như không hề bị thương. Làn môi trắng bệch không có huyết

sắc, cắn chặt vạt áo đã rách, là mảnh vải xé từ trên bả vai xuống. Trên

mảnh vải, dính không ít máu, lực cắn thật không nhỏ.

Không phải nàng không thấy đau mà là rất đau, nhưng nàng sẽ không cầu xin tha thứ.

Lần đầu tiên, Tiêu Dận có cảm giác không thể nắm giữ được trong tay.

Chỉ cần một câu, hắn có thể khiến nàng hương tiêu ngọc vẫn rất đơn giản.

Nhưng nếu giết nàng cũng không có tác dụng gì. Hắn cảm thấy, cuối cùng

hắn vẫn là người thua cuộc.

Loại cảm giác này rất khó chịu.

Hắn mím chặt môi từ từ đứng dậy, thong thả đi ra phía sau nàng, bắt lấy một bàn tay của nàng, một bàn tay lúc trước còn xinh đẹp biết bao.

Chỉ là bàn tay này, đã bị khớp xương nàng chọc phá lộ ra những vết máu thịt nham nhở, còn có mùi máu tươi.

“Cô chỉ là một nha hoàn, một nha hoàn bị người ta lợi dụng, nếu Hoa Mục đã

muốn tráo cô gả ra ngoài, cô cần gì phải bán mạng cho hắn? Không bằng ở

lại Bắc Triều đi theo bản điện hạ, ta sẽ tạm tha cho cô, thế nào?” Tiêu

Dận trầm giọng nói.

“Được!” Hoa Trứ Vũ nói không chút do dự, giọng nói rành mạch rõ ràng. Tuy tiếng còn hơi khàn khàn, trầm thấp, nhưng vẫn rất kiên quyết.

“Hả?” Tiêu Dận nghĩ mình nghe nhầm, không tin nàng lại đáp ứng nhanh như vậy. Không phải nàng chỉ thích nói “Không” hay sao?

“Ta nói là được!” Hoa Trứ Vũ chậm rãi gằn từng tiếng một.

Ở lại Bắc Triều không có nghĩa cả đời ở lại Bắc Triều, nàng vẫn có thể tùy thời rời đi. Tương tự như vậy, đi theo hắn cũng không có nghĩa là cả đời đi theo hắn.

Tiêu Dận nhìn dáng người cao ngạo của nàng, không biết vì sao trong lòng lại thầm thở dài một hơi. Thật không biết nếu nàng còn cự tuyệt, liệu hắn

có thể tháo rời cánh tay này ra không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...