Phu Nhân Hào Môn – Chương 578: (3) đồ xấu xí
Phu Nhân Hào Môn
Phó Ngọc Thành ngơ ngác, vội vàng nhìn về phía Lãnh Táp: “Thế tôi thì sao?”
Lãnh Táp nhìn anh ta với ánh mắt quái dị: “Lúc chia đội tạm thời, cậu vào đội mấy?”
Phó Ngọc Thành đáp: “Đội ba.”
Lãnh Táp nói: “Vậy cậu đi theo Giang Trạm đi, còn hỏi tôi làm gì?”
Giang Trạm chính là tinh anh của Tiểu đoàn Độc Lập từng thua Lãnh Táp sát nút trong ngày đầu vào quân doanh huấn luyện, cũng là đội trưởng đội Ba hiện tại.
“Vâng.” Phó Ngọc Thành sờ mũi, hôm súng tung tăng chạy đi.
Tuy anh ta là cậu tư Phó nhưng ở chỗ này cũng chỉ là một binh sĩ quèn không có chức sắc gì. Ngay cả thứ tự cũng là ở hạng áp chót, đương nhiên ra chiến trường chỉ có thể để mặc người ta sắp xếp mà thôi.
“Mợ cả.” Chu Diễm nhanh chóng xuất hiện trước mắt Lãnh Táp, Lãnh Táp lườm anh ta một cái, Chu Diễm lập tức hiểu ý: “Giáo quan.”
Lãnh Táp gật đầu, nghe tiếng súng từ xa truyền tới: “Đến lúc rồi, đi thôi.”
Chu Diễm đi theo bên cạnh Lãnh Táp, hơi khó hiểu hỏi: “Giáo quan, chúng ta đi đâu thế ạ?”
Lãnh Táp đáp: “Đi cướp đầu người.”
Chu Diễm hơi suy tư một chút: “Nhà họ Thẩm ạ?”
Lãnh Táp mỉm cười: “Không, nhà họ Tôn.”
Không biết Thẩm Tư Niên và Tôn Duệ bàn bạc với nhau thế nào, dù sao so với việc nhà họ Thẩm tùy tiện xuất hiện trước mặt người khác một cách quang minh chính đại thì nhà họ Tôn lại lén lút hơn nhiều.
Bọn họ chia thành nhiều nhóm nhỏ, yên lặng áp sát khu vực của nhà họ Phó. Nếu không phải Lãnh Táp cẩn thận bố trí trạm gác ngầm từ xa thì có khi đã bị bọn họ lặng lẽ đánh đến tận trước mặt rồi.
Ích Giang nằm ở biên cảnh phía tây nam, thuộc về địa hình nửa cao nguyên, nửa đồi núi, rừng rậm dày đặc, người nhà họ Tôn thực sự rất giỏi đánh du kích.
Lãnh Táp ngồi trên một cây bách cao lớn, nhánh cây giữa trời đông giá rét vẫn xanh mướt che kín thân ảnh cô. Nhìn xuyên qua tán cây xuống dưới, có thể bao quát trọn mặt đất.
Lãnh Táp cười khẽ một tiếng, đưa tay ra hiệu cho Chu Diễm cũng đang ẩn mình canh gác dưới một tán cây cách đó không xa, Chu Diễm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Ngay sau đó, Lãnh Táp bèn túm lấy dây thừng rồi đu từ trên cây xuống khiến cho Chu Diễm không khỏi trợn mắt há mồm. Tuy lúc này mọi người đã coi như chiến hữu rồi nhưng Chu Diễm vẫn không nhịn được muốn ngất trên cành quất trước sự khủng bố của mợ cả nhà mình.
Lãnh Táp đi tới ngồi xuống cạnh Chu Diễm, nhẹ giọng nói: “Ba tên ở hướng ba giờ, đang đi về phía này, ba phút sau sẽ thấy. Mặt khác, hai tên ở hướng 11 giờ, nếu chúng ta nổ súng thì năm phút sau họ sẽ tiến vào tầm bắn.”
Chu Diễm nói: “Quanh đây hẳn là con không ít ấy chứ?” Bọn họ hiện tại đang ở gần với nhóm người nhà họ Tôn nhất, còn ở trước cả vị trí phòng thủ của đám người Tô Trạch.
Lãnh Táp nói: “Xử lý năm người này trước, vẫn kịp thoát ra. Sau đó dẫn bọn họ về phía Tô Trạch. Chắc Tôn Duệ sẽ không dồn hết mọi người về chỗ này đâu, có thể xử lý bao nhiêu thì xử lý.”
Chu Diễm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, hai người nhìn nhau sau đó từng người ôm súng quay trở lại vị trí ngắm bắn mà mình đã xác định từ trước.
Pằng!” Lãnh Táp bắn ra phát súng đầu tiên. Gần như cùng lúc, tiếng súng của Chu Diễm cũng vang lên theo. Trong số ba binh lính đang cẩn thận tiến lên phía trước đột nhiên trên thân hai người bốc lên khói vàng, chỉ còn lại một người đứng ngơ ra. Ngay sau đó, vận đen cũng ập xuống người gã, sau một tiếng súng vang, trên người gã cũng có khói vàng bốc lên.
“Mẹ kiếp! Chuyện gì thế này?” Bọn họ còn chưa thấy bóng ma nào mà đã bị người ta xử lý rồi sao?
Ba người quay sang nhìn nhau, đồng thời cảm thấy vô cùng ấm ức và mất mặt, đi ra ngoài cũng không biết phải nói với người ta thế nào. Thực ra thì Lãnh Táp chỉ muốn nói với họ là do họ đen quá mà thôi. Nhưng trên chiến trường chính là như vậy, cũng không phải cứ thân thủ tốt, bản thân là tinh anh thì có thể sống trên chiến trường lâu hơn chiến sĩ bình thường được.
Vài phút sau, hai binh sĩ khác xuất hiện trong tầm mắt cô.
Nhưng hai người này thì cẩn thận hơn nhiều, dựa người vào công sự, không để lộ bản thân, sau đó hỏi ba người đứng ngẩn ra ở một bên: “Có chuyện gì thế?” Ba kẻ xui xẻo kia nhún vai tỏ vẻ bọn họ cũng không biết chuyện quái gì đang xảy ra với mình?
“Khả năng có tay súng thiện xạ, cẩn thận một chút.” Hai người kia liếc nhìn nhau, thận trọng tiến lên.
Lúc này, Lãnh Táp không còn ở vị trí ban nãy nữa, cô đứng núp sau lưng một thân cây lớn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người đang từ xa đi tới, khẽ đếm: “Một, hai, ba...”
“Khoan đã, không đúng!” Một người đột nhiên biến sắc, duỗi tay định kéo chiến hữu đi bên cạnh mình. Nhưng đã muộn, từ sau gốc cây lớn trước mắt có bóng người vụt ra, giơ súng nhắm bắn thẳng vào họ.
Người nọ cũng là người được huấn luyện cẩn thận, giơ tay lên định bắn trả nhưng vẫn chậm hơn một bước, trên người lập tức bốc khói vàng.
Người trốn sau thân cây đã sớm không còn bóng dáng, giống như đã sớm tính toán tốt vị trí và thời gian ra tay, sau khi bắn một phát súng cũng chẳng thèm đứng lại xem kết quả, hiển nhiên cực kỳ tin tưởng vào năng lực bắn súng của mình.
Người thanh niên còn lại rùng mình một cái, biết gặp phải kẻ khó xơi nên lập tức cuộn người lăn một vòng trốn ra sau thân cây. Ngay sau đó, một viên đạn bắn vào thân cây phía sau nơi hắn vừa đứng.
“Chậc.” Chu Diễm nhíu mày, bắn một phát không trúng khiến anh ta cảm thấy rất khó chịu.
Lãnh Táp ngồi xuống cạnh anh ta, nhìn về phía thanh niên kia, khen một câu: “Thân thủ không tệ, phản ứng cũng rất nhanh.”
“Hắn muốn chạy rồi kìa.” Chu Diễm trầm giọng nói.
Lãnh Táp gật đầu: “Bình thường mà. Không biết vị trí và số lượng của kẻ thù thì chẳng ai tùy tiện tới chịu chết cả.”
Chu Diễm nói: “Tôi giải quyết hắn nhé?”
Lãnh Táp lắc đầu: “Để hắn đi đi, sẽ có người tới đây ngay lập tức, chúng ta đổi nơi khác đi.”
Chu Diễm cũng không nghĩ nhiều, gật đầu rồi quyết đoán thu súng lại, rời đi theo Lãnh Táp.
Sau khi nhận được tin tức, sắc mặt Tôn Duệ nặng nề như phủ một lớp sơn đen, âm u nhìn chằm chặp vào người đứng trước mắt mình: “Cậu nói gì? Hai tay súng thiện xạ của nhà họ Phó mà giết được bảy người nhà chúng ta sao?”
Phụ tá tới báo cáo tin tức này hoảng sợ nhưng không dám không trả lời: “Vâng, thiếu soái. Quân tiên phong của chúng ta liên tục gặp phải tấn công bất ngờ, đã có bảy người bị loại. Đối phương hẳn là chỉ có hai người, không sai đâu ạ!”
“Ăn hại!” Tôn Duệ nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: “Quân nhà họ Phó hiện đang ở đâu?”
“Nhà họ Phó và nhà họ Thẩm đang đánh nhau ở sườn núi phía tây, nhưng hai tay súng thiện xạ hình như lại lui về phía nam, dường như muốn dẫn dắt chúng ta để quân của họ giải quyết nhà họ Thẩm.”
Tôn Duệ cười lạnh: “Giải quyết nhà họ Thẩm ấy hả? Tuy Thẩm Tư Niên rất đáng ghét, nhưng cứ thế để mặc họ bị giải quyết thì không tốt lắm.” Suy tư một chút, Tôn Duệ nhanh chóng ra lệnh: “Cậu mang theo hai mươi người qua đó, nhất định phải bắt được con rệp kia, nghiền chết cho tôi.”
Phụ tá sửng sốt: “Vậy thiếu soái ngài...”
Tôn Duệ hừ khẽ một tiếng, nói: “Tôi đi cứu Thẩm thiếu soái chứ còn gì nữa.” Đương nhiên rốt cuộc là đi cứu người hay đi chờ hai bên cùng tổn hại rồi xông ra làm ngư ông đắc lợi thì phải xem tình huống cụ thể rồi mới quyết được.
“Rõ, thiếu soái!”
--------------------------------------------------













