Phu Nhân Hào Môn – Chương 298: nghỉ hè (2)
Phu Nhân Hào Môn
Bên kia, trong viện của Phó Ngọc Thành, Trịnh Anh một mình ăn sáng xong bèn ngồi trên sô pha nghỉ ngơi.
Tuy giờ vẫn còn sớm, cũng chưa dậy được bao lâu, nhưng cô ta vẫn phải tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.
Bởi vì một lát nữa là cô ta phải tới thăm hỏi bà Phó. Hai ngày nay Phó Ngọc Thành không về nhà, trong viện chỉ có một mình Trịnh Anh và mấy người hầu.
Tâm trạng bà Phó không tốt nên không khí toàn bộ nhà sau nhà họ Phó cũng không được tốt. Trịnh Anh cảm thấy vô cùng áp lực, lần nào đi gặp bà Phó về cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
Xuân Quyên ngồi bên cạnh cô ta, thấy cô ta như vậy thì không nhịn được nói khẽ: “Cô chủ, hay là để em đi bẩm báo với bà chủ là cô không được khỏe nhé.”
Trịnh Anh lắc đầu: “Thôi, hôm nay không đi, chẳng lẽ ngày mai cũng có thể không đi sao?”
Xuân Quyên nói: “Nghỉ ngơi được một ngày cũng tốt mà? Bà chủ cũng thật là, cô đã ngần này tháng rồi mà còn bắt cô sớm tối thưa hầu. Cô còn đang mang thai cháu trai ruột của bà ấy đấy.”
Đôi khi Xuân Quyên cảm thấy giống mợ cả lại tốt hơn. Mới vào làm dâu chưa được bao lâu mà dường như người trong nhà họ Phó đều đã quen với việc mợ cả không tới thăm hỏi bà chủ là bình thường, còn mợ tư mà không đi thì lập tức sẽ bị đồn thổi khắp nơi.
Trịnh Anh cũng hơi mệt nhưng lại không thể thoái thác.
“Nếu không... Hay là chúng ta về nhà ở vài ngày được không cô chủ?” Xuân Quyên nhỏ giọng hỏi, thực ra cô ta vẫn thích sống ở biệt thự nhà họ Trịnh hơn là ở nhà họ Phó này.
Hơn nữa, nhà họ Phó có diện tích rộng lớn, vườn hoa cây xanh tươi đẹp hoa mỹ, bao nhiêu người ao ước mà không có được, nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, các chủ nhân thì sống rất thoải mái vì dù sao chuyện gì cũng có người hầu hạ, không cần phải tự mình nhúng tay vào làm, nhưng đối với đám người hầu bọn họ thì tuyệt đối không thể thoải mái như ở biệt thự được.
Trịnh Anh ngẩn ra, Xuân Quyên vội vàng nói: “Cô chủ, hai ngày này tâm trạng của bà chủ đều rất kém, chúng ta vẫn nên tránh đi thì tốt hơn.”
“Có chuyện gì nữa?”
“Nghe nói, cậu hai đã xin Phó Đốc quân cho nghỉ việc ở Sở Thương vụ rồi.”
Trịnh Anh khó hiểu: “Đó không phải chuyện tốt à?” Bà Phó luôn không thích cậu hai và cậu ba làm việc ở những ban ngành quan trọng, cho dù bọn họ không có năng lực gì, hoàn toàn không thể đạt được thành tựu to lớn nào cả.
Nhưng sự tồn tại của chính bọn họ cũng đã làm cho bà Phó cảm thấy khó chịu rồi.
Xuân Quyên thở dài, nói: “Nhưng mà, cậu hai lại đi theo mợ cả rồi. Sáng sớm nay đã theo mợ cả ra ngoài, bà chủ còn chưa biết tin gì đâu, chờ đến khi biết thì sẽ lại...”
“Mợ chủ, bà chủ mời mợ qua bên đó ạ!” Xuân Quyên còn chưa nói xong thì bên ngoài đã có người tới truyền lời.
Trịnh Anh thở dài: “Xem ra bà chủ đã biết rồi.”
Cho dù bà Phó có tức tối đến mức nào thì việc Phó Ứng Thành đi theo Lãnh Táp đã được Phó Đốc quân chấp thuận, dù bà Phó có không vui thì cũng chẳng thể làm gì được.
Ngày nào Lãnh Táp cũng sai bảo Phó Ứng Thành đủ điều, hơn nữa còn tỏ vẻ có thêm một người sai việc quả nhiên thoải mái hơn rất nhiều.
Tuy Phó Ứng Thành học hành không ra sao nhưng sống lại khéo léo, biết xã giao, tuy cũng có tâm tư riêng nhưng sau sau hai lần chứng kiến Lãnh Táp trừng trị tên Giám đốc Lý ăn cây táo rào cây sung thì anh ta cũng thành thật hơn nhiều.
Bởi vì Phó Ứng Thành đi theo Lãnh Táp nên không khí trong hậu viện nhà họ Phó cũng bắt đầu xảy ra thay đổi.
Mợ hai thường xuyên kéo mợ ba tới nói chuyện phiếm với Lãnh Táp, ngay cả bà hai cũng thỉnh thoảng đưa đồ tới tặng cho cô.
Không cần nghĩ, chắc chắn sắc mặt của bà Phó sẽ càng khó chịu hơn rồi.
Nhưng cả Lãnh Táp và Phó Phượng Thành đều không thèm để ý tới việc này, Phó Phượng Thành đã sớm nhận ra rằng mâu thuẫn giữa anh và bà Phó không thể hóa giải được.
Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân luôn tỏ ra ghét anh mà không cần bất kỳ lý do nào. Chờ đến khi anh trưởng thành rồi, bà ta càng coi anh như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, chỉ muốn nhổ ra.
Lúc còn nhỏ, Phó Phượng Thành không hiểu được, nhưng giờ thì anh cũng chẳng bận tâm nữa.
Ngoài đối đầu, không còn đường nào khác để đi cả.
Rất nhanh, học kỳ cũng đã kết thúc, Lãnh Táp vừa ra khỏi phòng thi đã lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay thi xong môn cuối cùng, học kỳ của bọn họ cũng coi như kết thúc. Bạn học ở Ung thành thì có thể dọn dẹp một chút rồi về thẳng nhà, các bạn học tới từ nơi khác có thể chọn ở lại trường hoặc tự về nhà, chỉ cần đến tháng Chín quay lại trường báo danh đúng thời hạn là được.
Bốn người Lãnh Táp ôm sách sóng vai nhau đi ra ngoài cổng trường, An Lucy tỏ vẻ vui sướng và khoan khoái: “Cha tớ đã đồng ý là nghỉ hè sẽ cho tớ tới bệnh viện thực tập rồi.”
Bạch Hi lại uể oải, ỉu xìu, vô cùng u oán: “Tớ không muốn về nhà đâu.”
Con hàng Kim Trừng Vũ thì có thể tùy tiện tống cổ bất kỳ lúc nào, nhưng cháu trai trưởng nhà họ Kim thì lại không dễ xua đuổi như thế.
Còn chưa nghỉ hè mà cha cô ấy đã thúc giục bảo cô ấy về nhà để gặp mặt người ta rồi. Còn nói gì mà chỉ gặp mặt cho biết nhau đã, nếu cô ấy thật sự không muốn thì cũng không ép.
Nhưng Bạch Hi nghi ngờ là ông ấy chỉ muốn lừa để mình về nhà mà thôi.
Lãnh Táp cười nói: “Không muốn về thì ở lại thôi, nhưng mà... cậu có chắc là anh cả cậu sẽ không vượt ngàn dặm xa xôi chạy tới đây túm cổ cậu về không?”
Bạch Hi thở dài: “Mẹ tớ còn bảo, nếu tớ dám chạy thì bà ấy sẽ chết cho tớ xem kia kìa.”
Tuy mọi người đều biết không nên coi lời này là thật, nhưng quan hệ của Bạch Hi với người nhà luôn rất tốt, đương nhiên không thể thật sự nhìn mẹ mình “đi chết” được.
“A Toàn, kỳ nghỉ hè này cậu định làm gì?” Bạch Hi chớp mắt hỏi: “Hiểu Hiểu muốn học tập chăm chỉ, mỗi ngày đều hướng về phía trước, chắc chắn Táp Táp cũng sẽ rất bận, cậu về nhà tớ với tớ đi? Phía bắc bọn tớ nhiều cái hay ho lắm.”
Tống Toàn nói: “Đúng là tớ muốn tới phương bắc, nhưng là tớ đi Vân Châu cơ. Nếu có rảnh, tớ sẽ tới nhà họ Bạch thăm cậu.”
“Cậu tới Vân Châu làm gì cơ?” Ba người khác đồng thời đưa mắt nhìn Tống Toàn.
Tống Toàn ra dấu yên lặng, nhìn bốn xung quanh rồi mới khẽ nói: “Tớ đã tìm được một công việc ngắn hạn ở Vân Châu rồi, các cậu không được nói với bất kỳ ai, đặc biệt nếu mẹ tớ có tới tìm các cậu thì các cậu không được nói cho bà ấy biết đâu đấy.”
A... A Toàn, cậu định...” Bạch Hi chỉ Tống Toàn, nhìn bạn học đi lại xung quanh một chút rồi mới vội vàng nhỏ giọng hỏi: “Cậu muốn bỏ nhà ra đi sao?”
Tống Toàn thở dài: “Tớ có cách nào đâu chứ? Mẹ tớ đã sớm sắp xếp cho tớ bảy, tám buổi xem mắt rồi, chỉ chờ tớ nghỉ là tiến hành thôi.”
Mọi người nhìn nhau, cùng thở dài.
Ai cũng có nỗi khổ của mình.
“A Toàn định bao giờ đi?” Lãnh Táp hỏi.
Tống Toàn khẽ đáp: “Đêm nay.”
“Chúc thuận buồm xuôi gió nhé.”
“Cảm ơn.”
“Chúc A Toàn thuận buồm xuôi gió!”
“A Toàn cố lên!”
--------------------------------------------------













