Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phối Giống Với Chó – Chương 7

Phối Giống Với Chó

Tác giả: 哈基汪大旋风
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến nửa đêm về sáng thì không còn động tĩnh gì nữa.

Đây là thứ ông ta đáng phải nhận.

Đáng tiếc, mạng cha tôi hèn mọn, phối giống xong thì tắt thở.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên từ hầm ngầm.

Chúng tôi thu dọn sơ qua, định bụng trời vừa sáng sẽ đưa chị và Lai Đệ rời khỏi cái nơi quỷ quái này.

Đúng lúc này.

Rầm! Rầm! Rầm!

Cổng sân bị gõ vang, tiếng gõ vừa gấp gáp vừa nặng nề.

Nửa đêm nửa hôm thế này, ai lại đến nhà tôi chứ?

12

và Lai Đệ nhìn nhau, tim treo lên tận cổ họng.

"Đại Tráng! Mở cửa! Có chuyện rồi!"

Là giọng của Lưu Lão Côn.

hạ thấp giọng: "Tao ra mở cửa. Mày trốn cho kỹ."

Lai Đệ không nói gì, lẳng lặng nắm chặt cái xẻng sắt dựa ở góc tường.

Nó né người nấp vào bóng tối sau cánh cửa.

hít một hơi, kéo then cửa ra.

Cửa vừa mở, quả nhiên Lưu Lão Côn đang đứng bên ngoài nhưng dáng vẻ có chút kỳ quái.

Mặt lão trắng bệch, mồ hôi lạnh đầy đầu, ánh mắt lảng tránh.

Còn sau lưng lão, ông mù đang chống gậy đứng thẳng tắp.

Lão nghiêng người nhường ông mù bước lên: "Cụ mù, cụ xem này.

đã nói nhà Đại Tráng có chuyện mà. Kim Bảo không thấy đâu. Cha nó và chú nó cũng không liên lạc được. Hai con ranh con này bây giờ vô pháp vô thiên, phải nhờ cụ đến chủ trì công đạo!"

Ông mù không đợi lão nói dông dài xong, chống cây gậy về phía trước, nện mạnh xuống bậc cửa, phát ra một tiếng "cốp" trầm đục.

"Thiết Muội, cha mày đâu? Trên người mày sát khí ngút trời, trong thôn liên tiếp xảy ra chuyện. Có phải mày giở trò quỷ không?"

Tim tôi hẫng một nhịp, "Ông mù, ông..."

Ông ta ép sát thêm một bước.

"Giao cái 'nhau thai' kia ra đây. Đó không phải thứ mày nên cầm."

Lai Đệ sau cánh cửa nín thở.

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, cười lạnh một tiếng, "Hóa ra là ông đang tính kế."

Lưu Lão Côn nghe thấy có gì đó không đúng, bèn lùi lại nửa bước muốn chuồn. "Cụ, cụ mù, hai người cứ nói chuyện, tôi đi tìm Kim Bảo trước..."

"Phế vật."

Ông mù nhả ra hai chữ, không quay đầu lại.

Gần như cùng lúc đó, Lai Đệ hành động.

Nó từ sau cánh cửa lao vút ra, hai tay vung cái xẻng sắt, xé gió đập mạnh vào gáy lão ta!

"Bốp!"

Lưu Lão Côn không kịp kêu tiếng nào, ngã chúi về phía trước, mặt đập xuống đất, tay chân giật giật hai cái rồi nằm im.

Ông mù nghiêng tai nghe ngóng, trên mặt không có chút biểu cảm nào.

Ông ta nhếch miệng cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

"Sát khí... thành rồi."

13

"Là ông."

trừng mắt nhìn ông ta, tay nắm chặt con d.a.o săn."Cái phương t.h.u.ố.c đó, là ông đưa cho cha tôi."

"Khà khà..." Ông ta cười khan.

"Nếu không phải ta 'vô tình' lỡ miệng, cái thằng Đại Tráng ngu xuẩn đó có thể nghĩ ra cách 'thỉnh điềm lành' này sao?"

Cây gậy của ông ta dậm mạnh xuống đất.

"Vốn định dùng oán khí của mẹ mày để nuôi ra con quỷ khuyển hung dữ nhất! Không ngờ a không ngờ, sai sót ngẫu nhiên mà dùng chị mày nuôi ra... lại càng tốt hơn!" Trong giọng nói của ông ta mang theo vẻ đắc ý.

Đầu tôi ong lên một tiếng. Hóa ra tất cả những gì chị tôi phải chịu đựng, nguồn gốc lại nằm ở con quỷ già này!

"Tại sao?"

nghiến răng ken két hỏi: "Mẹ tôi chưa từng hại ông!"

"Mẹ mày?" Ông mù bỗng nhiên kích động, vung vẩy cánh tay khô đét: "Cô ấy vốn dĩ phải là của ta! Của ta!"

"Năm đó trên núi, cô ấy gặp một người đang leo núi là ta. Chỉ có cô ấy! Chỉ có cô ấy nhìn ta- một lão già mù lòa bằng con mắt khác! Cô ấy dìu ta xuống núi, còn cười với ta... Nhưng cô ấy lại không chịu sống cùng ta! Thằng khốn nạn Đại Tráng, hớt tay trên giữa đường."

Ngực ông ta phập phồng kịch liệt.

"Ta không có được thì đừng ai hòng sống tốt! Cô ấy dám bỏ trốn? Ha ha ha, chính là ta mật báo đấy! Ta tận mắt nhìn thấy cha mày đ.á.n.h gãy chân cô ấy! Nhìn thấy cô ấy từng ngày từng ngày trở nên ngốc nghếch... ha ha!"

lạnh toát cả người. Hóa ra bi kịch cả đời của mẹ cũng là do con quỷ già này đẩy thêm một cái từ phía sau.

Lai Đệ sau lưng tôi hít sâu một hơi khí lạnh.

giơ con d.a.o săn lên, chĩa vào ông ta: "Lão súc sinh, hôm nay ông phải đền mạng cho mẹ và chị tôi!"

Ông ta chẳng những không sợ ngược lại còn bước lên một bước, hít sâu một hơi như đang thưởng thức món ngon nào đó.

"Đền mạng? Con ranh, vai diễn của mày hết rồi, đến lượt bảo bối của ta lên sân khấu."

Ông ta nhét một cái còi xương khắc đầy bùa chú vào miệng.

14

Trong bóng tối sau nhà, hai đốm lửa xanh lục bỗng nhiên sáng lên.

Tiếp đó, một bóng đen khổng lồ lao ra, chặn ngay cửa.

Là một con quái vật đầu ch.ó mình người.

Cơ bắp nó cuồn cuộn, phủ lớp lông đen thưa thớt. Trên cái đầu nửa ch.ó nửa người kia, ngũ quan méo mó chen chúc vào nhau, nước dãi theo răng nanh nhỏ ròng ròng xuống đất.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Nó gầm gừ, tròng mắt xanh lục khóa chặt lấy tôi và Lai Đệ trước tiên.

Ông mù ngừng thổi còi, toác miệng cười.

"Ngửi thấy không?" Ông ta hít sâu một hơi, vẻ mặt say sưa. "Nó bây giờ tráng kiện biết bao! Tất cả đều phải cảm ơn mày đấy, Thiết Muội."

Bàn tay trống không của ông ta chỉ vào tôi.

"Mày tưởng cái túi thơm kia là để cứu mày sao? Đồ ngu! Đó là 'Túi tụ sát'!"

Tim tôi trầm xuống đáy vực, móc cái túi thơm ra ném xuống đất. Lúc này nó tỏa ra một mùi tanh ngọt lợ đến buồn nôn.

"Muộn rồi! Oán khí của mày và chị mày, nỗi sợ hãi trước khi c.h.ế.t của cha mày đều đang nuôi dưỡng bảo bối của ta!" Giọng ông mù vừa the thé vừa khàn đặc: "Bây giờ hỏa hầu đã đủ! Nếu ăn thịt mấy đứa con gái chí âm tụi bay, nó sẽ hóa thành yêu thần! Mắt của ta sẽ có thể nhìn thấy ánh sáng trở lại!"

Lai Đệ sợ hãi co rúm về phía sau. Còn tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.

Hóa ra ngay từ đầu, tôi đã là một phần trong toan tính của ông ta.

"Lên!" Ông mù sầm mặt, đưa còi xương lên miệng lần nữa, quát lớn: "Xé xác chúng nó!"

Tiếng còi chói tai lại vang lên.

Con ch.ó quỷ căng cứng cơ bắp toàn thân, trong họng phát ra tiếng "gừ gừ", nước dãi chảy càng dữ tợn hơn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phối Giống Với Chó
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...