Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phối Giống Với Chó – Chương 6

Phối Giống Với Chó

Tác giả: 哈基汪大旋风
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái bàn lập tức bị đ.â.m sập khiến đèn dầu đổ xuống, ngọn lửa "phùng" một cái bùng lên trên chỗ rượu bị đổ và bàn gỗ khô khốc!

Lửa bốc lên dữ dội, hơi nóng phả vào mặt!

Cha tôi ngàn vạn lần không ngờ tôi sẽ dùng cách thức "cùng c.h.ế.t" này. Ông ta bị sức nặng của tôi và mẹ kéo theo, trọng tâm không vững. Ông ta hét t.h.ả.m một tiếng rồi loạng choạng ngã ngửa ra sau, thắt lưng đập mạnh vào thanh gỗ cứng nhô ra ở cạnh giường lò!

Ông ta r//ê//n lên một tiếng đau đớn, bàn tay đang nắm lấy tôi lập tức buông lỏng.

Trong lúc hỗn loạn, tôi cảm thấy mẹ dùng chút sức lực cuối cùng đẩy tôi ra một cái, còn bản thân bà cùng cha tôi ngã lăn vào đống lửa đang bắt đầu lan rộng.

Cha tôi bị lửa bén vào, hoảng loạn phủi đập, còn mắt tôi thì nhìn chằm chằm vào con d.a.o săn vẫn đang cắm trên cạnh giường lò!

Cha tôi cũng nhận ra ánh mắt của tôi. Ngay khi tôi sắp chộp được cán dao, ông ta đã nhanh hơn một bước rút con d.a.o săn ra, cười gằn nhìn tôi.

Đúng lúc này, một tiếng "bốp" vang lên. Người cha tôi cứng đờ, sau đó ngã gục xuống đất. Chỉ thấy Lai Đệ đang run rẩy cầm chân nến đứng sau lưng ông ta.

nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn m.á.u rồi giãy giụa bò dậy, đi tập tễnh nhào đến bên cạnh mẹ.

"Mẹ! Mẹ tỉnh lại đi! Mẹ nhìn con đi!"

khóc lóc lay bà, tay sờ lên người bà, toàn là m.á.u nhớp nháp.

Mí mắt mẹ tôi rung rung vài cái từ từ mở ra.

Bà vẫn như vậy, nhìn tôi cười ngây ngô hiền lành.

Sau đó, bà dùng chút sức lực cuối cùng run rẩy đưa bàn tay phải vẫn luôn nắm chặt đến trước mặt tôi, từ từ mở ra.

Một củ khoai lang đã bị bóp đến biến dạng, vẫn còn vương hơi ấm của bà, lăn từ lòng bàn tay bà xuống chân tôi.

"Ngoan ngoan... ăn... ăn đi... sẽ không đói nữa...". Giọng bà nhỏ như tiếng muỗi kêu, nói xong, ánh sáng trong mắt bà cũng tan biến.

"Mẹ...!"

ôm lấy t.h.i t.h.ể đang dần lạnh đi của bà, cứ thế ngồi ngẩn ngơ.

Không biết đã qua bao lâu.

"Thiết Muội! Thiết Muội! Mau tỉnh lại đi! Không thể ngồi như thế này được!" Lai Đệ vừa khóc vừa ra sức lay tôi.

giật mình tỉnh lại.

Đúng, không thể ngồi yên thế này được.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

và Lai Đệ c.ắ.n răng, cẩn thận khiêng t.h.i t.h.ể mẹ đặt lên giường lò trong phòng trong rồi dùng chiếc chăn rách nhất nhưng là chiếc duy nhất sạch sẽ đắp cho bà.

Sau đó, sờ tìm chìa khóa trên người cha tôi.

Cửa hầm ngầm mở ra, một mùi nấm mốc xộc lên.

"Giúp tao lôi con súc sinh này vào trong!"

nghiến răng nói.

Hai đứa tôi dùng hết sức bình sinh, lôi cha tôi vào trong cái lồng sắt mà chính tay ông ta đã tạo ra, "cạch" một tiếng khóa c.h.ế.t lại.

Làm xong tất cả, chúng tôi gần như kiệt sức, dựa vào bức tường lạnh lẽo thở dốc.

11

Ngày hôm sau.

Chúng tôi chôn cất mẹ bên bờ suối sau núi.

Bây giờ, ba đứa tôi chuyển xuống sống dưới hầm ngầm.

Cha tôi bị chúng tôi lột sạch quần áo, cổ bị xích sắt trói lại như một con ch.ó già, nằm rạp dưới đất.

Cha tôi tỉnh rồi.

Đầu tiên ông ta ngơ ngác một chút, ngay sau đó rướn cổ lên c.h.ử.i bới: "Thiết Muội! Cái đồ trời đ.á.n.h thánh vật! Tao là cha mày! Mày dám đối xử với tao như thế! Thả tao ra! Xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Lai Đệ không nói gì, xách ấm nước nóng đang đặt trên lò bên cạnh, tạt thẳng vào.

"A..." Tiếng kêu như chọc tiết lợn vang lên. Nước sôi sùng s//ụ//c tạt thẳng vào đầu vào mặt ông ta

bong tróc một lớp da.

Cha tôi co rúm thành một cục, gào khóc t.h.ả.m thiết.

Chị tôi ở bên cạnh vỗ tay, cười rất vui vẻ.

Sau khi bị tạt vài lần, cha tôi đã ngoan ra, không dám lớn tiếng la lối nữa.

Ông ta bắt đầu cầu xin, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt: "Cầu xin các con,

ơn

phước... coi như thả rắm tha cho cha đi... cha không dám nữa đâu."

ngồi xổm trước lồng, lạnh lùng nhìn ông ta: "Diễn, tiếp tục diễn đi! Thả ông ra à? Thế còn chị tôi thì sao? Ai tha cho chị ấy?"

Cha tôi thẹn quá hóa giận: "Cái đồ bất hiếu! Biết thế này lúc mới đẻ ra tao bóp c.h.ế.t mày cho rồi!"

đứng dậy, đi đến bên lò lửa, nhặt lấy thanh sắt nung đỏ rực.

nhìn khuôn mặt méo mó vì sợ hãi và giận dữ của cha tôi.

nhớ lại có một lần mẹ tôi lén cầu xin Lưu Lão Côn, muốn mượn điện thoại của lão.

Kết quả Lưu Lão Côn quay người liền mách cha tôi.

Cha tôi lôi ngay bà về nhà, đóng cửa lại.

Đợi đến khi tôi được phép vào nhà, miệng mẹ tôi đầy máu, co ro run rẩy trong góc giường.

Cha tôi cầm cái kẹp than, đứng bên cạnh thở hổn hển.

"Con mụ thối, còn dám nói lung tung thì tao móc cả cuống lưỡi mày ra!"

Từ đó về sau, mẹ tôi bị câm.

Bà há miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng hơi "a a".

nói: "Cha, chẳng phải cha thích nói nhất là lưỡi của con gái không có tác dụng sao?"

Đồng t.ử ông ta co rút mạnh.

cầm cái kẹp than nung đỏ lên. "Bây giờ, lưỡi của cha cũng không có tác dụng nữa rồi."

Ông ta hoảng sợ tột độ: "Mày... mày mày muốn

gì?!"

không nói thêm lời nào, trực tiếp đ.â.m thanh sắt nung đỏ vào cái miệng đang há hốc của ông ta.

"Xèo...!" Một luồng khói trắng lẫn mùi khét lẹt bốc lên. Lập tức ông ta tê liệt tại chỗ, chỉ còn hơi thở ra, không còn hơi thở vào nữa.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.

bóp mũi ông ta, đổ thốc nửa bát t.h.u.ố.c đen sì còn lại vào họng. Một giọt cũng không lãng phí.

Làm xong những việc này, tôi đi vào sâu trong hầm ngầm, mở cái lồng lớn đang trùm vải đen ra.

Bên trong là bảy đôi mắt xanh lè.

Bảy con ch.ó sói mà cha tôi dày công tìm về vốn dĩ là để dùng cho tôi.

Chúng gầm gừ, chảy nước dãi, từng bước tiến về phía "thức ăn" đang co rúm trong góc.

Cha tôi không nói được, chỉ có thể phát ra tiếng "ơ ơ" tuyệt vọng, đại tiểu tiện vãi cả ra quần.

Trong ánh mắt hoàn toàn bị nỗi sợ hãi nuốt chửng của ông ta, tôi đóng sầm cánh cửa gỗ nặng nề của hầm ngầm lại.

Đêm đó, từ dưới hầm vọng lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết không giống tiếng người và tiếng ch.ó sủa.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phối Giống Với Chó
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...