Phối Giống Với Chó – Chương 3
Phối Giống Với Chó
nhớ trong tủ của bà có mấy bộ quần áo mà tôi chưa từng thấy ai trong làng mặc, giống như đồ của người trong phim vậy.
Bà còn viết chữ rất đẹp.
Mẹ hận cha. Bà từng bỏ trốn một lần.
Nhưng mẹ chạy chưa được hai dặm đã bị cha tôi dẫn người bắt về.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của bà đêm đó vang vọng khắp nửa làng.
Ngày hôm sau, chân trái của bà bị què, đi đường cứ tập tễnh bước cao bước thấp.
5
Chị nhìn thấy kẹo, trên mặt lập tức nở nụ cười.
Tay chị vươn ra, ngón tay nhích từng chút một về phía trước, sợi xích trên cổ căng cứng, mắt thấy sắp với tới viên kẹo.
"Này! Cái này của tao!"
Một bóng người lao ra, là thằng nhãi con nhà Lưu Lão Côn tên Lưu Kim Bảo.
Nó giật phắt viên kẹo trong tay mẹ, vẻ mặt đắc ý ve vẩy kẹo trước mặt chị tôi.
"Muốn à?" Lưu Kim Bảo nhe hàm răng vàng, cười hì hì ghé sát vào lồng: "Cho mày cũng được. Hôm nào mày cũng sang chuồng ch.ó nhà tao ở mấy hôm, đẻ cho nhà tao mấy con 'Khuyển Đồng' nhé?"
Nụ cười trên mặt chị tắt ngấm.
Miệng chị mếu xệch, òa lên khóc hu hu, đầu rụt vào trong lồng, người run bần bật.
Đầu tôi ong lên một tiếng, m.á.u nóng xông thẳng lên đỉnh đầu.
Cúi xuống nhặt một nửa viên gạch, tôi lao thẳng vào Lưu Kim Bảo!
"Đù má mày! Trả lại cho chị tao!"
Gạch còn chưa kịp vung lên, cổ tay tôi đau nhói.
Là cha tôi.
Ông ta đập bay viên gạch trong tay tôi, c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Con ranh con, mày muốn
phản hả! Những người này đều là thần tài của nhà mình đấy!" Ông ta trừng mắt nhìn tôi.
Chú tôi vội chạy tới can ngăn cha: "Anh, anh! Thôi bỏ đi, trẻ con chấp nhặt
gì!"
Cơn giận dữ của cha không có chỗ phát tiết. Ông quay mặt đi, nhìn thấy mẹ tôi đang co ro trong góc tường.
Ông ta vớ lấy sợi dây thừng đuổi trâu treo bên cạnh, quất thẳng vào mặt mẹ tôi!
"Con mụ thối tha! Trông nhà kiểu gì thế hả? Thứ gì cũng cho vào nhà!"
Roi quất lên người mẹ tôi kêu chan chát.
Bà không dám trốn, chỉ biết ôm đầu khóc ư ử.
Mắt tôi đỏ ngầu, lao mạnh tới đẩy phăng cha tôi ra, chắn ngang trước mặt mẹ.
"Liên quan gì đến mẹ con!"
hét vào mặt cha: "Đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu mẹ con!!"
Cha bị tôi đẩy lảo đảo thì sững người một chút rồi mặt đỏ bừng như gan lợn.
"Đồ tạp chủng! Mẹ kiếp, mày dám đẩy tao? Muốn
phản thật rồi!" Ông ta giơ dây thừng lên định quất tôi.
nghiến chặt răng hàm, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt quyết không lùi nửa bước, trừng mắt nhìn ông ta.
biết nếu hôm nay nếu tôi tránh ra, mẹ tôi rất có thể sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Lúc này Lưu Lão Côn chậm rãi đi tới, giữ lấy cánh tay đang giơ lên của cha tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
"Được rồi Đại Tráng, chấp nhặt với con ranh con
gì?" Lão liếc xéo chị tôi đang khóc ư ử rồi lại nhìn đám đàn ông đang vươn cổ chờ mua bán trong sân.
"Mọi người đều đợi sốt ruột rồi,
chính sự trước đã. Con ranh này," lão chỉ tôi: "hôm nào từ từ dạy dỗ sau."
Cha tôi thở hổn hển, trừng mắt nhìn tôi một cái thật dữ tợn rồi đá vào thùng nước bên cạnh.
"Mẹ kiếp, lúc khác tao tính sổ với mày!"
Ông ta nhổ toẹt một cái. Khi quay người lại thì ông ta thay đổi sắc mặt cười cười nói nói, hô hoán với đám đàn ông kia: "Nào nào nào, đừng vội, xếp hàng đi! Từng người một!"
Việc mua bán lại tiếp tục.
đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân vẫn còn run rẩy.
Mẹ ở phía sau khẽ kéo tay áo tôi nhưng tôi không để ý.
Mẹ rụt rè nhặt viên kẹo dưới đất lên, cẩn thận thổi bụi rồi cười ngây ngô, nhét vào tay chị qua khe lồng sắt.
Chị bẻ nửa viên kẹo đưa cho tôi, mắt cong cong: "Ngon lắm. Sau này chị... kiếm thật nhiều kẹo cho em ăn."
quay ngoắt đầu đi.
Mùi t.h.u.ố.c bắc nhàn nhạt từ chiếc túi thơm ông mù cho trong n.g.ự.c xộc vào mũi khiến trái tim đang đập loạn xạ của tôi dần bình tĩnh lại.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi.
phải đưa chị và mẹ trốn khỏi cái nơi quỷ quái này.
Đi ngay đêm nay.
6
Buổi tối, cha và chú út sang nhà Lưu Lão Côn, trong sân cuối cùng cũng yên tĩnh.
mò đến bên chuồng ch.ó nhưng phát hiện cửa lồng đã bị khóa bằng một cái ổ khóa đen to tướng mới tinh.
dùng đinh sắt gỉ ra sức cạy, tay bị cứa chảy m.á.u nhưng ổ khóa vẫn không nhúc nhích.
Chị co ro trong góc, đang l.i.ế.m láp viên kẹo dở, không nói một lời.
Phải kiếm chút gì cho chị ăn đã, mấy ngày nay chị chưa ăn gì rồi.
lẻn ra sau núi, vừa nướng xong củ khoai lang thì nghe thấy tiếng khóc của Lai Đệ vọng ra từ trong rừng. Lai Đệ là con nhà chú út, lớn lên cùng tôi từ nhỏ, hay bị đám đàn ông trong làng bắt nạt. Chú út tôi chẳng thèm quan tâm đến nó.
lần theo tiếng khóc mò tới. Nương theo ánh trăng, tôi nhìn thấy tên súc sinh Lưu Kim Bảo đang đè lên người Lai Đệ. Quần Lai Đệ bị tụt xuống tận mắt cá chân, miệng nó bị bàn tay thối tha của Lưu Kim Bảo bịt chặt, chỉ có thể phát ra tiếng "ư ư".
Nhớ lại cảnh Lưu Kim Bảo bắt nạt mẹ tôi trong sân lúc ban ngày.
Thấy tên súc sinh sắp thực hiện được hành vi đồi bại, tôi vớ lấy một khúc gỗ giáng mạnh vào gáy hắn!
Lưu Kim Bảo hét t.h.ả.m một tiếng rồi lăn ra đất.
Lai Đệ sợ c.h.ế.t khiếp. Vừa khóc vừa sợ hắn c.h.ế.t, cũng sợ cha nó biết chuyện.
kéo Lai Đệ dậy, nhét củ khoai lang nướng vào tay nó: "Mau về đi, mày không biết gì cả."
Đuổi Lai Đệ đi xong, tôi nhìn Lưu Kim Bảo nằm dưới đất. Hắn vẫn còn điên cuồng nguyền rủa: "Thiết Muội... dám chơi tao... đợi tao dậy, tao g.i.ế.c cả nhà mày..."
Lời đe dọa của hắn
tôi tỉnh người.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Không thể để hắn quay về! Hắn mà về, tất cả chúng tôi đều phải c.h.ế.t!
kéo lê hắn về phía hang động. Hắn nặng hơn tôi rất nhiều. Mấy lần hắn vùng vẫy định đứng dậy, tôi lại dùng đá đập vào đầu gối và cánh tay hắn, cho đến khi hắn không thể bò dậy được nữa.
Trong hang động, hắn bắt đầu van xin, nước mũi nước mắt tèm lem đầy mặt.
Nhưng nhìn hắn, tôi chỉ nhớ đến lúc hắn cướp viên kẹo của mẹ tôi.
--------------------------------------------------




![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-43184-1770174566-150x150.webp)








