Phối Giống Với Chó – Chương 2
Phối Giống Với Chó
"
lấy một con!
đến trước!"
"Cút đi!
trả bảy cân phiếu lương thực!"
"
sáu mươi cân!"
Khung cảnh lập tức hỗn loạn. Những gã đàn ông ngày thường tôi vẫn gọi bằng chú bằng bác, giờ như đám ch.ó hoang tranh ăn, vung vẩy phiếu tiền chen lấn về phía trước.
Cha tôi cười không khép được miệng, một tay thu tiền, một tay giao hàng.
nhìn thân thể lạnh lẽo của chị rồi lại nhìn đám người đang điên cuồng tranh giành "hàng".
Đúng lúc này, khóe mắt tôi liếc thấy dưới thân người chị, vẫn còn đè lên một con nhỏ nhất.
Mấy con khác đều đang kêu oe oe loạn xạ, chỉ có nó là im bặt, không động đậy gì như thể đã c.h.ế.t hẳn rồi.
Cũng chẳng biết gan ở đâu ra, nhân lúc bọn họ đang tranh giành kịch liệt, tôi ngồi thụp xuống thật nhanh, giả vờ xem xét chị, tay nhanh như chớp vớt lấy cái thứ nhỏ xíu đó nhét vào trong lớp áo rách của mình.
Lạnh ngắt, lại còn hơi mềm mềm, dán sát vào bụng tôi.
Tim tôi đập thình thịch, vội vàng đứng dậy, lùi về phía góc tối.
Không ai chú ý đến tôi.
Mắt bọn họ đều dán chặt vào những bảo bối có thể "kéo dài tuổi thọ" trên tay cha tôi.
Cả ổ năm con "Âm Sát Khuyển Đồng" rất nhanh bị tranh mua sạch sẽ.
Cha tôi nhấm nước bọt, đếm đi đếm lại xấp phiếu bẩn thỉu. Ông vừa đếm vừa nhe hàm răng vàng khè ra cười thỏa mãn.
"Thiết Muội!" Ông ta quay đầu gọi tôi, nụ cười tắt ngấm, chỉ còn lại vẻ chán ghét: "Còn ngẩn ra đó
gì? Lấy nước dội cho chị mày sạch sẽ đi, chẳng quan tâm chị mày gì cả. Đây chính là phúc tinh của nhà mình đấy."
3
Trong sân, đám đàn ông kia vẫn đang ồn ào.
gánh đôi thùng rỗng, gần như là chạy một mạch lên núi sau.
Ông mù sống ở núi sau.
Ông mù là một trong số ít người trong làng đối tốt với tôi.
Trước đây ông mù còn từng cãi nhau với cha tôi mấy lần, hình như là vì mẹ tôi. Chẳng biết sao mẹ tôi lại không thích ông mù.
Cái thứ nhỏ xíu trong n.g.ự.c rõ ràng rất lạnh nhưng tôi lại cảm thấy tim mình nóng như lửa đốt.
Đi đến lưng chừng núi thì gặp ông mù đang ngồi dưới gốc cây hòe già.
"Thiết Muội!" Giọng ông nghiêm khắc chưa từng thấy: "Trên người cháu dính thứ gì vậy?!"
sợ run b.ắ.n người, thùng nước rơi loảng xoảng xuống đất.
"Không, không có gì ạ..."
"Hồ đồ!" Ông mù chống mạnh cây gậy của xuống đất: "Luồng khí âm sát đó xộc thẳng vào khiến mí mắt ta giật liên hồi! Cháu không muốn sống nữa à?!"
"Ông ơi... chị cháu, chị ấy..."
"Chuyện nhà cháu... haizz, ông nghe nói rồi."
"Cha cháu, hắn đang gây nghiệp lớn đấy!"
Tim tôi thắt lại, không tiếp lời.
"Để 'chí dương chi khí' của ch.ó lai sói kết hợp với 'chí âm chi thể' của chị cháu, nuôi dưỡng 'Âm Sát Khuyển Đồng' trong cơ thể chị cháu. Tuy tà tính nhưng chung quy vẫn là 'vật'. Oán khí đó quá nặng, không trấn áp được thì sẽ thành 'quỷ khuyển' quay về báo thù đấy!"
Mắt tôi sáng lên: "Thật sự sẽ biến thành quỷ khuyển quay về báo thù sao ạ?... Cắn c.h.ế.t lũ ch.ó má đó."
Ông mù quay người đối diện với tôi: "Cô bé, nói thật với ông đi! Trong số những 'thứ' cha cháu tạo ra, có con nào... không biết kêu không?"
Tim tôi hẫng một nhịp, tay theo bản năng sờ vào trong ngực.
Chỗ đó đang giấu một cái bọc vải nhỏ.
Bên trong chính là thứ nhỏ xíu tôi lén giấu đi. Nó mềm nhũn bọc trong nhau thai, chẳng còn chút hơi ấm nào.
cứ tưởng nó c.h.ế.t từ lâu rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
do dự rồi cũng lấy nó ra khỏi nhau thai, đưa vào tay ông mù.
Ông mù vừa sờ vào liền hít sâu một hơi "xuýt xoa", hai tay run rẩy đón lấy thứ nhỏ xíu đó.
"Quả nhiên là... 'Âm Sát Quỷ Khuyển'!" Giọng ông lạc đi: "Con bé này! Cháu, cháu sao dám giấu nó trong ngực! Thứ này sát khí ngút trời. Người sống tiếp xúc lâu không điên thì cũng mất mạng! C.h.ế.t người như chơi đấy!"
"Vậy... vậy phải
sao ạ? Cháu không thể vứt nó đi. Đây là bằng chứng."
Ông mù thở hổn hển mấy hơi.
Ông lục lọi trong n.g.ự.c áo hồi lâu, lấy ra một cái túi vải nhỏ màu xám tro đưa cho tôi.
"Cầm lấy! Đây là túi thơm, bên trong có lá bùa."
"Cháu đeo nó sát người, tuyệt đối không được rời thân. Nó có thể từ từ hấp thu sát khí dính trên người cháu."
vội vàng nhận lấy. "Cảm ơn ông, chỉ có ông là tốt với cháu."
"Con Âm Sát Quỷ Khuyển này cứ giao cho ta xử lý đi."
do dự một chút: "Cháu nghe lời ông hết."
Ông mù xua tay, thở dài thườn thượt: "Đi đi, đi gánh nước đi. Sau này... tránh xa cha cháu ra, cũng tránh xa mấy thứ dơ bẩn đó ra."
4
Khi tôi gánh hai thùng nước đầy trở về.
Chị tôi đã tỉnh rồi.
Mới một lúc mà chị đã gầy rộc đi, thân thể khô quắt không còn ra hình người.
Mẹ ngồi xổm cạnh chuồng chó, người co rúm lại một cục.
Bà vươn tay vuốt tóc chị, từng cái từng cái, miệng ư ử mấy câu không rõ điệu như đang dỗ dành trẻ con.
Chị không nhìn mẹ, mắt trừng trừng nhìn con ch.ó lai sói đang nằm vẫy đuôi bên cạnh.
"Xấu."
Sau đó, ngón tay chị run rẩy chỉ vào con súc sinh đó, rồi lại khó nhọc chỉ xuống dưới thân mình.
"Đau..."
Bàn tay đang vuốt tóc của mẹ khựng lại.
Bà nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Rồi bà bắt đầu lục lọi trong túi áo rách nát t.h.ả.m hại của mình.
Lục mãi mới mò ra được một viên kẹo.
Nó bẩn kinh khủng, vỏ kẹo đen sì.
Dính đầy đất và mấy thứ linh tinh không rõ.
Chắc là do đám súc sinh xem náo nhiệt ban nãy tiện tay vứt xuống đất.
Mẹ nắm viên kẹo trong lòng bàn tay, vén ống tay áo chỗ cổ tay lên.
Bà dùng ống tay áo tỉ mỉ lau đi lau lại viên kẹo đó.
Bà lau rất chậm, rất nghiêm túc như thể
vậy là có thể lau sạch nó.
Lau xong, bà đưa tay qua song sắt chuồng chó, đưa đến bên miệng chị.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bà nhìn chị, cười ngây ngô.
"Ăn... ăn kẹo..."
nhìn khuôn mặt đầy ghét bẩn và ngây dại của mẹ, sống mũi cay cay.
Mẹ trước đây không phải như thế này.
Bà có dung mạo thanh tú, không giống người trong làng.
--------------------------------------------------