Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 98

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ rằng ta sẽ hợp mưu với ngươi?”

“Ngươi từng nhìn thấy dung mạo thật của Triều Lưu, vậy chắc

cũng biết bí mật lớn nhất của hắn. Nếu bây giờ ta thông báo với Triều Lưu rằng

ngươi từng nhìn thấy dung nhan của hắn, vậy ngươi đoán xem điều gì sẽ chờ đợi

ngươi phía trước?”

Trong nháy mắt, tôi đã thấy bộ dạng mắm môi mắm lợi của Thiện

Thủy.

Về chuyện Triều Lưu không muốn để người khác nhìn thấy dung

nhan của mình, thực ra tôi cũng chỉ đoán thôi.

Hắn đã từ bỏ thân phận Thanh Hầu, vì thế tuyệt đối không muốn

người trên thế gian này nhận ra chân diện của mình. Cho đến khi Thiện Thủy lộ

ra dáng vẻ này, tôi lập tức dự cảm rằng… mình thắng rồi.

Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao, tại sao Triều Lưu lại để

tôi sống. Nếu đã muốn tìm người chịu tội thay, tại sao không dứt khoát tìm cơ hội

giết tôi, tôi chết rồi sẽ không thể đối chứng, hắn cũng sẽ yên tâm làm chuyện của

mình, chẳng phải sao.

Tuy rất muốn tìm hiểu cho rõ, nhưng có vẻ hiện tại không phải

lúc nên nói chuyện này.

Tay Thiện Thủy chầm chậm vươn ra, trong tay từ lúc nào đã giấu

sẵn ba cây kim đen sì.

“Giết người ở đây, không phải việc tốt, nhưng nếu người đó

chết ngoài ý muốn, thì cũng chẳng ai có thể nói được gì.”

“Ha ha, ta thật sự muốn xem sự lợi hại của Thiện Thủy. Liệu

có thể nói cho ta chăng, ngươi sẽ dùng cách chớp nhoáng nào để giết được ta,

sau đó lại an toàn ra khỏi căn phòng này mà không bị thuộc hạ của ta phát hiện?”,

tôi châm biếm, cười nhạo hắn.

Thiện Thủy, rốt cuộc ngươi thông minh hay ngốc nghếch đây.

Thiện Thủy cười “hi hi” một tiếng, đung đưa cây kim trong

tay sau đó lại lấy từ trong ống tay áo ra một thứ khác. Nói với tôi: “Nếu ngươi

bị bọ cạp cực độc cắn, trúng độc mà chết, chẳng phải không ai phát hiện ra sao?

Sau khi ta đi, ngươi sẽ không cách nào cử động được, đợi đến nửa canh giờ sau,

độc tố mới phát tác, không người nào dám nói ta hạ độc đâu. Giờ trời cũng đã tối,

ta rời khỏi đây, nói với thuộc hạ của ngươi là ngươi ngủ rồi, thuộc hạ của

ngươi ở ngoài gọi vào, không nghe thấy ngươi hồi đáp, đương nhiên cũng nghĩ rằng

ngươi đã ngủ. Nữ nhân chết tiệt, ngươi thật sự cho rằng ta không giết nổi

ngươi?”.

Bốn bề tĩnh lặng như tờ, tĩnh lặng đến mức chính bản thân

tôi cũng có thể nghe thấy tiếng thở cùng nhịp tim đang dội thình thình.

Lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.

Nếu lúc bình thường, tôi đương nhiên tự tin sẽ có Âu Dương

Thiếu Nhân tiến nhập vào phòng. Nhưng hôm nay, tôi đã nói những điều hơi quá.

Đúng là tôi đã đánh giá quá thấp tên Thiện Thủy này, hắn đến

đây, không đơn thuần chỉ nói chuyện hay là uy hiếp, hắn thực sự đã hạ quyết

tâm, tùy cơ giết tôi.

Tôi không dám bảo đám võ công của mình mạnh hơn Thiện Thủy,

cũng chẳng dám chắc mình nhanh hơn hắn.

Cúi đầu, tôi nhanh chóng suy xét, khi Thiện Thủy bước đến

trước mặt, tôi có thể chớp lấy thời cơ phi ra mấy chiêc lông vũ tiêu diệt hắn.

Kết quả…

Dù kết quả thế nào, tôi cũng chẳng thể toàn thây mà chạy.

Không đẩy hắn vào chỗ chết thì chính tôi sẽ phải chết.

Tôi thật là một tấn bi kịch! Đúng là tấn bi kịch khổng lồ! Kế

hoạch còn chưa bắt đầu, đã bị tên tiểu tử chết tiệt này làm rối lên rồi.

A a a! Không đâu!

Cố giữ lấy thanh âm dịu dàng êm ái nhất, tôi nắm chắc cây quạt

trong tay, khẽ nghiêng đầu, tạo dáng vô cùng bình thản nói với Thiện Thủy: “Ta

không phải cho rằng ngươi không giết được ta, mà là ta có niềm tin, ta giết được

ngươi”.

“Hả? Sự tự tin này đến từ đâu thế, mong tỷ tỷ hãy chỉ dạy

cho Thiện Thủy.”

“Là cây quạt giấy trong tay ta, trong cây quạt này có chứa

các loại độc dược mà ngươi không bao giờ ngờ tới. Ngươi có thể xê dịch thời

gian, sắp xếp một kết cục bất ngờ hoàn mỹ, còn ta lại không thể sao? Ngươi cho

rằng ta vô duyên vô cớ để ngươi vào đây, lại bảo thủ hạ của mình ra ngoài mà

không có gì phòng bị sao”, tôi thở dài một hơi: “Thiện Thủy, hiện tại ta đã nắm

được điểm yếu của ngươi, chắc chắn có thể giết chết ngươi, còn ngươi thì sao?

Khả năng ngươi có thể giết ta chỉ có một. Vả lại, ta cũng không phải không biết

võ công. Ngươi cảm thấy ba cây kim đen của người có thể đ//â//m chính xác vào huyệt

đạo mà ngươi muốn khống chế trên người ta sao. Ba cây kim, một cây có thể khống

chế giọng nói của ta, hai cây có thể khống chế hành động của ta. Ngươi có chắc

chắn ta sẽ bị trúng cả ba cây sao? Chỉ cần một cây kim rơi vào không trung,

ngươi biết hậu quả thế nào rồi chứ”.

Bàn tay Thiện Thủy vo chặt nắm đấm, do dự nhìn tôi chằm chằm

như muốn tìm trong mắt tôi một chút sơ hở.

Sự thực, tôi hoàn toàn không có khả năng né được cây kim nào

của hắn, nhưng, mọi người vẫn nói đấy thôi, vua cũng phải thua thằng liều.

Tỷ tỷ đây không thắng được ngươi, nhưng cũng phải dọa cho

ngươi bỏ chạy. Dù sao cũng phải liều một phen.

Bộ dạng Thiện Thủy càng lúc càng dữ tợn, đúng lúc tôi cho rằng

hắn sẽ phát điên mà lao tới, thì đột nhiên hai cánh tay hắn chớp động, ba cây

kim đen sì đã đ//â//m hết lên con bọ cạp độc, bọ cạp độc không kịp ngọ nguậy liền

chết ngay tức khắc.

Toàn thân tôi túa đầy mồ hôi.

Nói hơi mất thể diện chút xíu là tôi bị dọa. Tôi nói thế nào

cũng là người đến từ thế kỷ Hai mươi mốt, thực sự đối mặt với cảnh tượng hung

sát thế này, có quỷ mới không sợ.

Nghiêng nghiêng đầu, trông thấy sắc mặt nhợt nhạt của tôi,

Thiện Thủy cười cười, nói: “Được rồi, trắc nghiệm hoàn tất, ta cho rằng cô

nương là người thích hợp để hợp tác”.

Tôi khẽ cười, nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy thì, vinh hạnh vô

cùng”.

Thiện Thủy bĩu môi đứng lên bước về phía cửa, lúc đến trước

cửa, quay lưng hỏi tôi: “Ta nói nè, ngươi sẽ không ra tay với hắn chứ”.

Tôi ngước mắt nhìn ánh tà dương đang dần khuất bóng, lãnh đạm

nói: “Ta không hứng thú với hắn”.

Hoa rơi ngập trời, cánh hoa trắng muốt lặng lẽ phiêu theo

làn gió, bóng người kia lại mờ ảo hiện ra.

Tà dương mang lời nói dối của tôi cuốn vào màn đêm tăm tối.

Luôn là như vậy, cứ đeo bám mãi, khiến tôi trở thành người bệnh

vô phương cứu chữa.

Tôi… không có hứng thú với hắn thật ư?

Sau khi Thiện Thủy rời đi, trong phòng trở lại yên ắng vô

cùng, ánh mặt trời đã khuất sau rặng núi, đêm đen cũng đã giăng khắp căn phòng.

Nhắm mắt, sau lưng lại mơ hồ xuất hiện bóng người đó, nam

nhân mặc hồng y kia ôm tôi vào lòng, cũng giống như hằng đêm hắn nói với tôi:

“Đôi môi nàng đã nhuốm mùi hương của ta, cơ thể nàng cũng đã lưu lại sắc màu của

ta, ta đã gắn xiềng xích lên người nàng. Mọi thứ của ta, nàng sẽ không cách nào

quên được. Tiểu Tình, ta sẽ đợi nàng đến giết ta”.

Run lên lẩy bẩy, tôi co quắp nằm một góc giường.

Trước cửa, một bóng người mơ hồ chớp động.

“Tiểu Tình, nàng vẫn ổn chứ?”

Tôi khép mắt lại, nhỏ giọng nói: “Vào đi”.

Âu Dương Thiếu Nhân mở cửa bước vào, vừa nôn nóng lại vừa do

dự đi đến trước mặt tôi.

Tôi thấy sự ngập ngừng của huynh ấy.

Thoáng thấy đau lòng.

Có phải đều là lỗi lầm của tôi, tôi đã đẩy huynh ấy rời xa

mình, để đến bây giờ huynh ấy không còn có thể giống như trước đây, mạnh mẽ ôm

tôi vào lòng.

Cúi đầu, tôi nghẹn ngào, nhỏ giọng nói với huynh ấy: “Xin lỗi”.

Xin lỗi, tôi thực sự không muốn đẩy huynh đi. Xin lỗi, xin lỗi,

xin lỗi.

Xin lỗi, Thiếu Nhân.

Âu Dương Thiếu Nhân chợt sững người, đột nhiên cúi xuống,

vòng tay ôm lấy tôi, giam chặt trong lồng ngực.

Càng lúc càng chặt, tựa như sợ mất tôi vậy, huynh ấy ôm tôi,

điên cuồng nhưng lại như run rẩy.

Tôi chợt thấy mọi thứ trở nên mơ hồ, mắt ngấn lệ hỏi: “Thiếu

Nhân, huynh… sao thế?”.

Âu Dương Thiếu Nhân vùi mặt trong tóc tôi, cơ thể nặng nề, bộ

dạng chán nản, khiến trái tim tôi như bị siết chặt.

Rốt cuộc huynh ấy bị làm sao? Có phải tôi lại làm sai chuyện

gì?

“Việc đầu tiên mỗi khi ta tỉnh dậy, chính là nghĩ xem liệu

nàng có chạy đi mất mà tự mình đối mặt với tất cả hay không. Trước khi đi ngủ,

việc cuối cùng ta nghĩ tới cũng là sợ nàng sẽ lại mơ thấy những điều đáng sợ.

Ta muốn làm mọi việc theo ý nàng, muốn luôn ủng hộ nàng, nhưng lại sợ rằng như

thế liệu nàng có tự ý làm chuyện gì ngốc nghếch. Ta chỉ muốn giữ nàng trong

tay, bảo vệ cho nàng, nhưng lại lo nàng sẽ vùng vẫy quyết liệt. Không dám đến gần

sự tĩnh lặng của nàng, sợ chạm đến nỗi lòng của nàng. Không dám chọc đến sự ồn

ã của nàng, sợ rằng chỉ một giây thôi, nàng sẽ lại trở nên yên lặng. Vô số lần

ta dùng dằng như thế, chẳng cách nào ôm chặt nàng trong tay, liệu đó có phải điều

kém cỏi nhất? Rõ ràng, rõ ràng là nàng cần ta. Tiểu Tình, ta nên làm thế nào

đây? Ta cứ sợ được sợ mất như thế, rốt cuộc nên làm thế nào đây?”

Trên khuôn mặt ấy, xuất hiện những hạt nước lấp lánh trong

suốt như thủy tinh.

Giữa màn đêm đen kịt, tất cả những gì tôi có thể thấy, chính

là có một yêu tinh đôi mắt nhỏ dài thăm thẳm cùng nỗi thống khổ khắc sâu.

Trái tim tôi lại đau đớn, nhói lên từng hồi.

Thiếu Nhân của tôi, tôi như thế, rốt cuộc đã để huynh chịu đựng

bao lâu rồi.

Vùi sâu trong lòng huynh ấy, tôi cắn chặt môi, nhắm mắt lại

ngăn những giọt lệ chỉ chực trào ra, tôi kiên định nói: “Thiếu Nhân, nếu không

thể ôm chặt tôi trong lòng, thì hãy luôn mở rộng vòng tay với tôi. Những lúc buồn

đau, mỗi khi vui vẻ, những lúc muốn khóc nhưng lại phải cười, những khi muốn cười

nhưng lại phải khóc, huynh hãy đều mở rộng vòng tay với tôi nhé. Tôi sẽ nhào tới

và ôm huynh thật chặt”.

Giữa màn đêm ấy, mọi thứ cơ hồ đều ngưng lại.

Tôi muốn được ở trong vòng tay này, quên đi tất thảy lo phiền

về những điều sắp tới.

Trước khi bước vào chốn thâm sơn, xin hãy cho tôi cảm nhận một

chút làn gió trong lành mà ấm áp này.

Tôi không hề mải mê lưu luyến, chỉ cần thời khắc này, huynh ấy

ở bên cạnh tôi đã là quá đủ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...