Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 97

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phiền phức à, quả nhiên là phiền phức mà. Thiện Thủy đến tìm

tôi, điều đó chứng tỏ chúng tôi đã đến lúc lật bài.

Dáng vẻ đáng yêu trong sáng cuối cùng đã lộ mặt thật, thiếu

nữ thuần khiết cũng khôi phục lại bản tính ác nữ của mình. Phát triển như thế mới

là chuẩn chứ.

“Nhất Nguyệt, ngươi ra ngoài trước, ta muốn ở lại với Thiện

Thủy một lát.”

Ngồi dậy, chỉnh trang lại y phục, ánh mắt tôi bất giác đụng

phải Thiện Thủy đang ngồi trên bệ cửa sổ. Giữa ánh nhìn đó, Thiện Thủy thoáng

nghiêng đầu, một nửa khuôn mặt khuất bóng cùng với nửa khuôn mặt đang đón luồng

sáng tạo nên một ảo ảnh thần kỳ. Hai chân hắn khẽ lắc lư, vốn là một cách thể

hiện sự đáng yêu dễ thương, nhưng theo tôi thấy, mỗi lần hắn đung đưa chân như

thế thì không hề thoải mái, cơ hồ lần sau lại nặng nề hơn lần trước.

Đan xen giữa sáng và tối đã tạo nên một Thiện Thủy như thế.

Vừa giả bộ đáng yêu lại vừa trầm tư suy nghĩ, khoảnh khắc ấy,

Thiện Thủy đang nghĩ gì?

Âu Dương Thiếu Nhân đứng thẳng dậy, nhưng vẫn chưa rời đi.

Tôi ngước mắt, sắc mặt lạnh lùng chất vấn: “Thế nào? Ngươi định

chống lệnh hả?”.

Âu Dương Thiếu Nhân chắp tay hành lễ, ngập ngừng lui ra.

“Chưởng môn, tiểu nhân ở ngay bên ngoài, nếu có chuyện, chỉ

cần gọi một tiếng, tiểu nhân lập tức có mặt.”

“Nhiều lời, còn không mau lui ra”, tôi nói giọng giận dữ.

Thiếu Nhân, hãy tin tưởng tôi, lần này, xin huynh hãy tin tưởng

tôi. Bản thân tôi đã lựa chọn con đường này, tức là tất cả kẻ địch cũng nên để

tôi tự mình đối phó.

Thiện Thủy cười khanh khách: “Lê tỷ tỷ thật là quá hiền dịu,

đối xử với hạ nhân chẳng phải nên nghiêm túc, quyền uy hơn chút nữa sao”.

Bên trong ống tay áo, hai tay tôi chợt run rẩy, nghiêng đầu,

tôi cố ra vẻ thờ ơ, không tỏ tâm trạng.

“Vậy sao, xem ra đúng là ta quá điềm đạm rồi.”

Lúc đó, ánh dương đã trải đầy lên bóng hình Âu Dương Thiếu

Nhân, hòa với bóng đen tạo thành một khối thống nhất, tôi cơ hồ nhìn thấy cơ thể

Âu Dương Thiếu Nhân bất giác căng cứng.

Trái tim tôi đột nhiên loạn nhịp.

Thiếu Nhân, xin lỗi, tôi không muốn làm tổn thương huynh. Chỉ

vì huynh không phải đối thủ của Thiện Thủy, và tôi cũng sẽ không để huynh đấu với

hắn.

Tôi nghĩ, điều duy nhất tôi có thể làm được với những người

này, đó là dùng nhãn quang của thế kỷ Hai mươi mốt để soi thấu tất cả âm mưu,

lường trước tất cả nguy hiểm có thể xảy ra.

Võ công của Âu Dương Thiếu Nhân, không phải kém cỏi so với

Thiện Thủy, nhưng Thiện Thủy sau khi tự xông vào phòng, luôn ngồi trước cửa sổ,

khi Âu Dương Thiếu Nhân ở bên cạnh tôi hắn cũng không hề cử động, tay hắn cuốn

chặt trong ống tay áo, mới vừa rồi, khi tôi ngồi dậy, đã thoáng nhìn thấy ống

tay áo kia càng lúc càng cuốn chặt hơn.

Y phục của Thiện Thủy cũng không quá rộng, có thể dễ dàng nhận

ra hắn đang giấu thứ gì đó. Tôi cũng chẳng dám nghĩ đến một món quà tốt đẹp mà

hắn giấu để tặng mình.

Không cần nghĩ nhiều, nhất định là độc rồi, còn là độc gì,

điều này tôi không dám nói. Nhưng năm mặt quỷ trên chiếc quạt trong tay, nhất định

so với thứ độc này cũng là một chín một mười.

Trước khi bắt đầu kế hoạch, không thể để xảy ra bất cứ sai

sót nào. Đó là một đứa trẻ thông minh, chắc chắn hắn đang uy hiếp tôi.

Đáng tiếc, đáng tiếc, tỷ tỷ không dễ dọa thế đâu.

Ngược lại ta đang cố tình sắp xếp như thế. Trước tiên ta cần

biết mục đích cụ thể của ngươi xem có thể lôi kéo được không, nếu không lôi kéo

được thì đừng trách tỷ tỷ ta độc ác. Tỷ tỷ ta sẽ khiến ngươi chết bất thình

lình. Thật lòng xin lỗi, phim ta đã xem rất nhiều, mượn dùng chút xíu chắc cũng

không bị tính là vi phạm bản quyền đâu nhỉ.

Sau khi Âu Dương Thiếu Nhân rời đi, trong phòng trở nên tĩnh

lặng hơn nhiều.

Tôi ngồi trước giường, khẽ khàng nghiêng đầu dựa vào cột trụ,

Thiện Thủy cũng chẳng bước lại, giống như tôi, cũng nhẹ nhàng dựa vào cửa sổ,

bên ngoài cửa sổ, từng cánh hoa trắng muốt phiêu động theo làn gió.

“Hiện tại, chúng ta nên làm gì? Nói gì đây?”, mỉm cười tươi

rói, Thiện Thủy hỏi.

“Điều này, phải xem Thiện Thủy thế nào. Thiện Thủy, cái tên

Thiện Thủy, có phải mang ý nghĩa thiện lành như nước phải không?”

“Lê tỷ tỷ nghĩ như thế sao?”, hắn chớp chớp mắt giảo hoạt,

nói mấy lời đầu lưỡi.

Tôi bật cười nói: “Ta cũng chẳng biết. Nước nhiễm màu của vạn

vật, ta không biết Thiện Thủy có bị nhiễm màu gì không. Có thể nói, xé tan bề mặt

của nước, chúng ta sẽ thấy những gì chất chứa bên trong”.

Ngước mắt, tôi nghiêm túc nhìn hắn.

Hắn cười ngặt nghẽo, giống như vừa nghe câu chuyện cười nào đó.

Tôi căm ghét ai cười kiểu đó, căm ghét, cực kỳ căm ghét.

Đúng thật là, không cần ta phải vạch trần. Nếu ngươi thực sự

thích, tỷ tỷ sẽ tiếp đãi ngươi tới cùng.

“Lúc nào cũng giả bộ đáng yêu, không cảm thấy đáng ghét

sao?”, tôi mỉm cười, phẩy khẽ chiếc quạt trong tay, luồng khí phát ra khiến

toàn bộ cốc trên bàn bay lên, lao thẳng về phía Thiện Thủy.

Thiện Thủy vung tay làm đám cốc vỡ tan, nước bắn tung tóe hết

lên mặt hắn.

Hắn không cười nữa, cúi thấp đầu, nhỏ giọng than thở: “Đáng

ghét…”.

Tôi chầm chậm ngẩng đầu, khóe miệng nhướng lên tà ác: “Ngươi

nói cái gì? Ta không nghe rõ”.

Hừ, phải thế mới đúng, dù sao cũng là đứa nhóc con, hắn mang

dáng vẻ của một thằng nhóc cũng chẳng sai! Đáng chết! Tôi ghét nhất những tên

tiểu tử vắt mũi chưa sạch mà bụng đã đầy âm mưu đen tối. Đề cập đến mấy thằng

nhóc như thế, tôi chợt nghĩ đến tên đệ đệ đáng chết – Thượng Quan Phong.

“Ta nói cô thật đáng ghét! Nữ nhân khốn kiếp lại giả bộ sắp

chết!”, vén lọn tóc trên trán, tựa như một con dã thú nhỏ, Thiện Thủy mang vẻ mặt

hung ác cười rống lên với tôi.

Tôi cười, nộ khí bốc khắp toàn thân.

“Ta cũng căm ghét ngươi, tên nhóc đáng chết mang bộ dạng dễ

thương ạ.”

Trong lúc nhìn nhau, cánh tay Thiện Thủy khẽ lay động.

Tôi chau mày, hỏi: “Trong ống tay áo đang giấu độc? Hay là

ám khí? Ta khuyên ngươi nên suy nghĩ kỹ trước khi hành động, ta không dễ đối

phó như ngươi tưởng đâu”.

“Hừ, cô cho rằng ta sợ cô?”

“Thật không phải, ta cũng không sợ ngươi. Đã đánh bài ngửa,

thì chớ níu đông kéo tây nữa. Ta không phải con ngốc, và tin rằng ngươi cũng

không phải. Trong lầu Phong Vân này mà dám giết người, thì dù là ai cũng sẽ

không có kết cục tốt đẹp”, chỉnh trang lại y sam, tôi cố không so bì với hắn.

Nhưng kỳ thực tôi hận không thể xông lên mà chôn sống hắn được.

Cái gì, cái gì? Nữ nhân khốn kiếp lại giả bộ sắp chết? Lão

nương ta nếu không phải vì làm chuyện đại sự giang hồ thì đâu cần giả bộ vậy chứ?

Thiện Thủy cũng hiểu lúc này mà uy hiếp sẽ chẳng có tác dụng

gì, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt thô bỉ hỏi tôi: “Thế nào? Muốn lôi kéo ta

sao? Phải xem tâm trạng của thiếu gia ta đã”.

Tôi tròn mắt nhìn.

Xí, sau khi bị bóc mẽ, lại trở nên đức hạnh ngời ngời thế

này sao, chi bằng cứ giả trang đáng yêu như trước còn tốt hơn.

“Được, vậy thì nói luôn mục đích của hai bên đi. Ta đến đây

lần này là muốn thành danh, giải quyết vụ án của Thượng Quan Tình để vươn tới đỉnh

cao nhất trong đám đại hiệp giang hồ”, tôi ngẩng đầu, kiên định nói.

Nói ra những lời này, tôi vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, mặc

đã luyện tập rất nhiều lần, nhưng khi phải nói bản thân muốn đi bắt chính mình

thì vẫn thật kỳ quặc, chẳng sao quen được.

“Nữ nhân quả nhiên là loài động vật vô tri, ngu ngốc tới nỗi

người ta phải bái phục”, Thiện Thủy khinh thường nói.

Tôi so vai, dù sao thì tất cả trẻ con trên thế giới này đều

đơn thuần như thế, dù là đứa trẻ chẳng đơn thuần thì cũng chỉ đến thế mà thôi.

Trẻ con đứa nào cũng cho mình là thông minh, mà dù đứa trẻ đó có khá thông minh

đi nữa. Thì lại càng dễ dàng hơn cho người lớn mỗi khi phải đối phó với nó.

“Được rồi, đến lượt ngươi nói đấy”, tôi khoanh tay trước ngực,

chuẩn bị cười giễu hắn.

Thiện Thủy nhếch mép cười, ánh mắt chớp chớp tỏ vẻ tà ác

nói: “Tiểu đệ muốn một người”.

“Ai?”

“Triều Lưu”, hắn nhìn tôi, kiên định nói.

Con tim tôi bỗng nhiên gấp gáp đập thình thịch.

Triều Lưu…

Thằng nhóc này, không bị làm sao đấy chứ.

Sắc mặt trầm xuống, tôi hỏi hắn: “Tại sao?”.

Hắn mỉm cười, nói: “Vì hắn chính là con báo tuyết đẹp nhất

mà ta từng gặp. Ta từng nhìn thấy dung mạo của hắn, vẻ đẹp đó khiến người ta mê

mẩn đắm say, một vẻ đẹp hủy diệt. Tỷ tỷ không cảm thấy, tự tay mình hủy hoại vẻ

mỹ lệ đó, rất ý nghĩa sao. Cho nên, ta muốn có được hắn, không từ thủ đoạn”.

Trước mặt tôi, tuyệt đối không phải một cậu thiếu niên mười

mấy tuổi.

Hắn là hóa thân của ma quỷ.

Ha ha, ha ha ha ha, đây là nụ cười đáng buồn cười vô cùng.

Một con quỷ, đang âm mưu tiêu diệt một con quỷ khác.

Nhưng khoảnh khắc đó, tôi không sao cười nổi. Tôi không thể

không thừa nhận, hắn nói rất đúng, vẻ đẹp của Triều Lưu khiến người khác không

kiềm chế được mà muốn tự tay mình hủy diệt hắn.

Yêu sẽ sinh ra hận. Giống như tôi lúc này, tôi đang rất muốn

hủy diệt Triều Lưu.

Không từ thủ đoạn.

“Thiện Thủy, chi bằng chúng ta hợp mưu đi. Hợp mưu… sẽ có thể

đạt được thứ mình muốn, không từ thủ đoạn…”

Thời khắc đó ánh mặt trời không thể chiếu tới cơ thể tôi.

Khi đứng trước Thiện Thủy đưa ra đề nghị này, tôi cơ hồ bị cuốn vào bóng đêm vô

tận.

Trong suy nghĩ, đêm đó, Triều Lưu giống như con yêu tinh, dịu

dàng ấm áp nói với tôi: “Đến… giết ta đi”.

Ta rất muốn kéo ngươi vào vở hài kịch của cuộc đời ta, ta sẽ

trả lại cho ngươi tất cả.

Chỉ cần như thế mà thôi. Triều Lưu, chỉ cần như thế thôi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...