Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 85

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có một bàn tay đang bắt mạch trên tay tôi.

Tôi cười.

“Muốn giải thoát cho ta hả?”

Bất chợt nghe thấy lời than thở mơ hồ tựa như ảo giác. Lời

than thở ấy thật ngắn ngủi, nhưng dường như chứa đựng nhiều tâm tư.

“Tiểu Tình, sao nàng phải tự làm khổ mình như thế. Ta không

có ý giết nàng”, từ động mạch của tôi chầm chậm truyền xuống một luồng nhiệt.

Tôi khẽ cắn môi, ra sức tự nói với mình không được khóc.

Nhưng tôi không kiềm chế được.

“Chàng biết không, trên thế gian có một câu chuyện thế này.

Có một tiểu mỹ nhân ngư đã yêu một chàng Hoàng tử bị ngã xuống biển khơi, lúc

chàng Hoàng tử tỉnh lại thì người đầu tiên chàng nhìn thấy lại chính là Công

chúa của vương quốc nọ. Tiểu mỹ nhân ngư đã yêu chàng Hoàng tử, vì chàng, nàng

đã đến tìm mụ phù thủy, đánh đổi giọng nói của mình để lấy đôi chân. Mụ phù thủy

nói: Nếu Hoàng tử không yêu nàng, vậy thì nàng sẽ biến thành bong bóng nước.

Sau này Hoàng tử muốn kết hôn với Công chúa nọ. Trước ngày tổ chức hôn lễ, các

tỷ tỷ của tiểu mỹ nhân ngư đã đưa cho nàng một con dao nhỏ. Nói rằng chỉ cần giết

Hoàng tử, dùng máu của chàng nhỏ lên chân mình thì nàng có thể trở lại thành

người cá. Thế nhưng, kết cục cuối cùng, tiểu mỹ nhân ngư vẫn biến thành bong bóng

nước.”

“Yêu một người, từ trước đến nay ai ai cũng ngốc như vậy, chẳng

phải sao? Ta không cảm thấy bản thân mình giống tiểu mỹ nhân ngư, nhưng ta sẽ

là bong bóng nước. Lưu Niên, xin chàng hãy giết ta đi.”

Lưu Niên giơ tay ra, khẽ lau dòng lệ đang chảy dài trên khóe

mắt tôi, dịu dàng hỏi: “Tại sao? Tại sao nàng nhất định phải tìm đến cái chết”.

Không phải tôi tìm đến cái chết, mà vì tôi biết, nếu tôi

không chết, thì âm mưu phía sau kia sẽ càng ngày càng lớn hơn.

Lần đầu gặp gỡ, nam nhân này đã liền giăng thiên la địa

võng.

Thượng Quan Tình tôi chẳng thông minh nhưng cũng không phải

kẻ ngốc.

“Là ta đã giết tất cả những người ở đây, sau đó bất ngờ tự

sát. Hoàn toàn chẳng có liên quan gì đến chàng, cho nên, hãy giết ta đi, đừng

gây khó dễ cho họ nữa, họ là những người quan trọng nhất đối với ta”, tôi mím hờ

đôi môi nhợt nhạt, chăm chú nhìn chàng.

Vẫn là dáng vẻ anh tuấn đó, cho dù là khoảnh khắc này nhưng

chàng vẫn mang dáng vẻ như vậy, gương mặt vẫn đẹp tựa yêu tinh.

“Tại sao?”, chàng cúi đầu, chau mày lại hỏi.

“Tại sao cứ nhất định phải chết, nàng không thích ta sao?

Không thể giúp ta được sao? Ta thực sự thích Tiểu Tình mà.”

Giọng nói mê hoặc ấy khiến lòng tôi bấn loạn, khiến trái tim

tôi nhói lên từng hồi.

Dù là giả dối, tôi cũng vẫn thích câu nói đó.

Khép mắt lại, bên cạnh tôi chợt xuất hiện những ảo ảnh về

chàng. Chàng mỉm cười, ấm áp nói với tôi: “Ta yêu nàng, Tiểu Tình, ta yêu

nàng”.

Nam nhân này đang đứng trước mặt tôi, còn tôi lại đang cố ảo

tưởng về một con người khác của chàng.

“Tất cả đều không phải tình cờ, Hầu gia xuất hiện là để ngăn

cản hành động của bọn ta, cho nên mới giết những người này. Hầu gia có dã tâm của

Hầu gia, đám nhân sĩ võ lâm bọn ta sao có thể chen vào nghị luận. Chỉ hy vọng Hầu

gia, muốn lấy cái mạng này của Thượng Quan Tình thì hãy để bọn họ được tự do

thanh sạch. Nếu được như vậy tiểu nữ Thượng Quan Tình vô cùng cảm kích. Điều mà

Thượng Quan Tình muốn, đối với Hầu gia cũng đâu có khó gì.”

Lưu Niên đứng dậy ôm tôi vào lòng, tôi có chút mơ màng, muốn

vùng ra, nhưng chẳng cách nào cử động được.

Chàng đã điểm huyệt đạo của tôi.

Xoa xoa lên trán tôi, Lưu Niên dịu dàng nói: “Tiểu Tình, ta

không để nàng chết đâu, qua đêm nay, ta sẽ thả nàng đi. Nhưng, ta sẽ lại đưa

nàng trở về bên ta. Đối với ta mà nói, những thứ nàng muốn đều vô cùng đáng

giá. Tuy ta không thể khẳng định, nhưng nàng chính là người đầu tiên có thể chống

đối ta”.

Cơ thể không cách nào cử động, miệng không cách nào nói được.

Tôi thật lòng muốn nói với chàng rằng: Ta cam lòng vì chàng

gánh vác tội danh và món nợ máu này, nhưng ta không chấp nhận để chàng làm

thương hại những người mà đối với ta họ cực kỳ quan trọng.

Cuối cùng, tôi kiệt sức nằm một mình trong căn phòng nhỏ, dõi

mắt theo ánh tà dương đang khuất sau triền núi.

Tràn ngập khắp viện giờ là những âm thanh thống thiết, thấp

thoáng sắc đỏ còn như rớt trên bệ cửa sổ.

Nước mắt tôi bất giác trào ra.

Nếu vương tử thân yêu của tôi được cấp báo rằng tôi giết nhiều

người như thế, không biết chàng sẽ buồn đến mức nào.

Tiểu vương tử của tôi, tiểu vương tử luôn đối tốt với tôi

như vậy, không biết chàng sẽ làm ra những chuyện ngốc nghếch gì nữa.

Cánh cửa được mở ra, tôi thấy Lưu Niên thân khoác hồng y bước

vào.

Toàn thân sắc đỏ, lọt trong tầm mắt, màu đỏ tươi tựa sắc máu

ngoài kia như đ//â//m như chọc vào mắt tôi.

Tôi… tại sao lại yêu một người như thế…

Chàng bước đến, lại giải khai các huyệt đạo trên mình tôi.

Khoảnh khắc đầu tiên có lại tự do đó, tôi liền vung tay, một

quyền thật mạnh giáng lên mặt chàng.

Chàng không né tránh, thẫn thờ đón nhận.

Đôi tay cùng trái tim dường như đang run rẩy, nhưng tôi vẫn

không thể không hét vào mặt chàng: “Lưu Niên, hãy giết ta đi! Lúc này hãy giết

ta đi”.

Lưu Niên mỉm cười, dưới ánh quang mang, mái tóc dài đen

nhánh rối bời, nhẹ nhàng, vô cùng nhẹ nhàng, Lưu Niên ôm chầm lấy tôi.

“Tiểu Tình, qua đêm nay, trên đời này sẽ không tồn tại người

nào mang tên Lưu Niên nữa. Giờ nàng đã mang trên mình tội danh của ta, nàng đi

đi, nếu có thể, một ngày nào đó hãy quay về tìm ta, tìm ta để đòi lại tất cả.”

“Tại sao, tại sao chàng lại tàn nhẫn như vậy!!!”

“Tiểu Tình, hãy nhớ tên của ta, tên thực của ta là Triều

Lưu, Triều Lưu, mà thôi không cần nữa… quên đi.”

Khoảnh khắc đó, cơ hồ tôi đang bơi trong biển máu, ngẩng lên

ngắm nhìn vô vàn cánh hoa trắng muốt phiêu phất khắp tòa thành.

Phiêu phất, bồng bềnh, ngập đầy trong đôi mắt ngấn lệ.

Đây, phải chăng là một buổi tang lễ.

Mai táng rồi, yêu tinh mà tôi thích nhất, có tên Lưu Niên.

Từ nay về sau, yêu tinh mang nụ cười yêu kiều đó, sẽ chỉ thực

sự xuất hiện trong ảo tưởng của tôi mà thôi.

Lưu Niên, hóa ra người con trai mà tôi yêu thương không chỉ

là một người tàn nhẫn mà còn là một ảo tưởng.

Trên đời này, từ trước đến nay chưa từng có Lưu Niên.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 85

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...