Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 75

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuộc đời giống như một quả bóng đầy hơi.

Càng muốn nó căng phồng thì cuối cùng sẽ nổ tung. Nếu không

đủ căng phồng thì lại bị người ta tùy ý biến thành bất cứ hình dạng nào.

Nếu bạn không thể giữ được trạng thái căng phồng, vậy thì cứ

mặc kệ để người ta muốn nhào nặn thành hình dạng nào thì nhào nặn đi.

Cái gì? Không muốn bị người ta nhào nặn.

Thật xin lỗi, nhưng xin hãy hưởng thụ đi. Vì người ta sống

trên đời, nếu không bị thế giới chà đạp, không bị người khác giày xéo thì cũng

bị vận mệnh o ép, bị những thứ linh tinh hỗn tạp khác giẫm đạp lên thôi. Cho

nên chống đối hay hưởng thụ cũng đều là một lẽ như nhau.

Kết luận: Cứ thuận theo một chút, có thể sẽ bớt được chút

đau khổ.

“Tuy nàng nói như thế…”, Âu Dương Thiếu Nhân ngước mắt, quét

ánh mắt nhìn về phía tôi.

Tôi cúi đầu, mỉm cười chờ đợi huynh ấy đồng ý.

“Tuy nàng nói rằng không thể chống đối thì hãy tận hưởng.

Nhưng, ta không phải cái vại thuốc, nàng có thể tha cho ta được không?”

Tôi tròn mắt nhìn, vô cùng không hài lòng.

Chuyện này đâu phải lỗi của tôi, Mặc Nguyệt ở bên ngoài đánh

nhau với người ta khí thế ngút trời, tôi có thể tìm được thuốc giải độc đã là

quá tốt rồi.

“Âu Dương Thiếu Nhân, bổn cô nương đây phải tốn không ít tâm

sức mới có thể tìm được thuốc giải, đừng có coi thường tôi như thế”, tôi mở to

mắt, ấm ức nói.

Âu Dương Thiếu Nhân nhìn tôi chăm chú, ánh mắt có chút rối bời,

run rẩy nói: “Vậy thì cô nương à, nàng có thể đừng lần nào cũng bắt ta thử trước

có được không?”.

Tôi mỉm cười, nói ngon ngọt: “Không được, đó là vì huynh tốt.

Huynh không thử thì làm sao biết cái nào là thuốc giải, dù sao huynh uống cũng

chẳng tệ hơn đâu, uống đi”.

“Chưa có ai nói với nàng sao, ngay cả thuốc bổ, nếu uống quá

nhiều, thất khiếu[1] cũng trào máu ra mà chết đấy”, Âu Dưong Thiếu Nhân lại

nói.

[1] Thất khiếu gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng.

Trông thấy khuôn mặt đau khổ của Âu Dương Thiếu Nhân, tôi rất

không bằng lòng, lại lần nữa nhét thuốc vào miệng huynh ấy.

“Trước khi thất khiếu của huynh bị trào máu, tôi sẽ tìm được

thuốc giải.”

Cách mạng chưa thành công, sao có thể kết thúc như vậy.

Dù huynh có nghe lời hay không thì đây cũng là lần đầu tiên

tôi cho người khác uống thuốc, dù chỉ là thuốc viên mà thôi.

“Âu Dương Thiếu Nhân, mạng của Mạch Thiếu Nam giao cho huynh

đấy”, tôi vỗ vai huynh ấy, nghiêm túc nói.

Nhiệm vụ vô cùng khó khăn và vĩ đại, nên giao cho người vĩ đại

một chút. Tiểu gia tôi cũng hiểu điều đó, cứu người, những việc như thế tôi

không làm nổi.

Âu Dương Thiếu Nhân càng thêm đau khổ, run rẩy nói: “Ta có ý

kiến, liệu ta có phải bỏ mạng ở đây không?”.

“Đương nhiên là không”, tôi cười.

Việc liên quan đến mạng người, tôi sao có thể tùy tiện để

huynh ấy chết chứ.

Trước thái độ kiên định của tôi, Âu Dương Thiếu Nhân không

cách nào phản kháng, và tôi đã thử thành công thuốc giải. Thật là trùng hợp,

đúng lúc đó Mặc Nguyệt cũng quay lại.

Tôi quay đầu, nhìn về phía Mặc Nguyệt, đằng sau huynh ấy lại

chẳng có hai tên chủ hắc điếm và tiếu nhị thối tha. Không nhịn được tôi liền hỏi:

“Thế nào, xử lý thi thể xong xuôi ở bên ngoài rồi hả?”.

Sắc mặt Mặc Nguyệt rõ ràng rất khó coi, cứ ngồi im trên ghế

chẳng nói câu nào, bộ dạng cầm cốc như rất muốn uống nước.

Lần này tôi lại càng hiếu kỳ, không hiểu đã xảy ra chuyện gì

mà có thể khiến Mặc Nguyệt trầm lặng như thế, lại còn tái xanh như tàu lá, thế

là tôi tò mò hỏi: “Sao thế, họ có cứu viện, rất đông người, huynh đánh không lại

à?”.

Không phải tôi không biết câu hỏi đó nhạt nhẽo đến mức nào.

Chỉ có điều trong ấn tượng của tôi, Mặc Nguyệt là tên đại ma đầu võ công thâm hậu,

cho nên cảm thấy bộ dạng này của huynh ấy rất không bình thường, nên mới hỏi

như thế.

Nhưng, Trời xanh ơi, người ta nói sự tò mò có thể hại chết

mèo, hoàn toàn không phải là giả.

Vì khi Mặc Nguyệt nghe thấy tôi hỏi như thế, liền dồn hết sức

bóp chiếc cốc trong tay vỡ tan tành, khóe miệng giật giật chằm chằm nhìn tôi.

Toàn thân bất giác run lên cầm cập.

Cái đó, huynh ấy cứ nhìn tôi chằm chằm…

Nam nhân phúc hắc tuyệt thế này đúng là cao thủ khống chế

dây thần kinh cười trên mặt. Bộ dạng khủng bố nhất mà tôi từng thấy có lẽ chỉ

là bóng hình nụ cười của nàng Monalisa trên khuôn mặt xám xịt này.

Giờ lại thêm đôi mắt mở trừng trừng!

Hơn nữa ý nghĩa của động tác bóp vụn cái cốc chính là để biểu

thị: còn dám hỏi câu nữa, ta sẽ bóp chết nàng.

Tôi run bần bật, vô cùng sợ hãi, thực sự rất sợ hãi. Sợ đến

mức lập tức đứng bật dậy, viên thuốc trong tay cũng vô thức bị bóp nát. Trái

tim như phải chịu những chấn động quá lớn. Dù là vô cùng sợ hãi nhưng tôi vẫn

không kìm được mà nhớ đến đôi mắt to tròn, nụ cười lấp lánh của huynh ấy.

Hu hu, tôi không cố ý, thực sự không cố ý mà.

Thấy tôi bị dọa cho phát sợ, nét mặt của Mặc Nguyệt dịu xuống

một chút nhưng vẫn cứ xanh lét, nói: “Chúng không có cứu viện. Nhưng hai kẻ đó

là cao thủ tuyệt thế, cho nên để chúng chạy mất tiêu rồi”.

Ngay tức khắc sao bay đầy trước mặt.

Nói thực, tôi rất muốn bái hai kẻ đó làm sư phụ. Có thể đánh

bại cao thủ Mặc Nguyệt, thật là rất rất rất bái phục!

“Nè, trông bộ dạng của nàng như thế, có vẻ muốn đè bẹp ta lắm

phải không?”

“Không, huynh bị ảo giác rồi, chỉ là tôi muốn biết cao thủ lợi

hại như thế tên là gì thôi.”

Âu Dương Thiếu Nhân nằm trên giường nghe cuộc đối thoại của

chúng tôi liền bò dậy nói: “Cao thủ nhất dịnh có cái tên vô cùng đại hiệp”.

Tôi tròn mắt nhìn.

Những lời đó mà cũng cần huynh nói sao, đúng thật là.

Mặc Nguyệt uống trà vô cùng điềm đạm mà rất mực ưu nhã, mỉm

cười nói: “Đúng vậy, không sai đâu, tên của cao thủ đương nhiên phải bất phàm”.

Tôi mừng rỡ, hào hứng nói: “Mau nói cho tôi biết, gọi là gì,

gọi là gì?”.

Tôi bắt đầu cảm thấy bà chủ hắc điếm và tên tiểu nhị kia

không bình thường.

Có lẽ giống như phu phụ tiếu diện hổ[2] trong đám hảo hán

Lương Sơn bạc, cũng vì chính nghĩa mà phải làm chuyện xấu.

[2] Tiếu diện hổ: Chỉ người có vẻ ngoài hài hòa, thân thiện

nhưng thực ra lại như lão hổ, cực kỳ dữ tợn.

Câu này biết nói thế nào nhỉ?

Anh hùng phản diện vĩnh viễn im hơi lặng tiếng, nhưng kỳ thực

họ mới là những người duy trì sự tồn tại của chính nghĩa trên thế giới này.

Quay đầu về phía tôi, Mặc Nguyệt mỉm cười xán lạn nói ra cái

tên của mấy vị “anh hùng”.

“Vương Tiểu Hoa, Điền Đại Thạch.”

“Mặc Nguyệt, huynh, huynh không phải là quên tên hai cao thủ

đó rồi chứ?”, khóe miệng tôi khẽ nhếch, trán nổi đầy gân xanh, hai tay nắm chặt,

hỏi lại lần nữa.

Nhất định, nhất định là thế rồi.

Vương Tiểu Hoa?

Cái tên này, sao mà nghe giống mấy cô bé tiểu học, tết tóc

hai bên, vừa ảo tưởng về một bạch mã vương tử trong đời, vừa dùng tay ngoáy gỉ

mũi thế nhỉ. Vả lại, với hình thể của bà ta, nên gọi là Vương Đại Hoa mới đúng.

Còn cái tên Điền Đại Thạch gì gì đó. Nghĩ thế nào tôi cũng

chỉ tưởng tượng đến đôi mắt gà chọi của một đứa trong lớp, một đứa vô cùng dung

tục, bỗ bã. Còn nữa, hắn không nên gọi là Điền Đại Thạch, nên gọi hắn là Điền

Tiểu Thạch, hoặc cứ gọi là Điền Thạch Đầu chắc còn khá hơn.

Tôi chăm chú nhìn Mặc Nguyệt, mong đợi đối phương nói với

mình là huynh ấy nhớ nhầm.

Ai ngờ huynh ấy hoàn toàn không hiểu tâm trạng của tôi, lại

kiên định nói: “Đừng có trốn tránh hiện thực. Tiểu Tình yêu quý, đó là sự thật”.

Một cơn gió chẳng biết từ đâu thổi tới bỗng khiến cơ thể tôi

gần như hóa đá.

Phía sau, Âu Dương Thiếu Nhân vỗ vỗ vai tôi nói: “Cao thủ đều

là những người không đi con đường bình thường”.

Qua chuyện này, tôi lại lần nữa thể nghiệm được cái gọi là

tưởng tượng và thực tế cách nhau mười vạn tám ngàn dặm.

Tôi vốn đã ảo tưởng bà chủ và tiểu nhị kia một người là giai

nhân phong hoa tuyệt đại, một người là hiệp khách phong lưu, hào phóng. Hai người

đó là những anh hùng phản diện, vì bách tính mới phải làm hắc điếm, ngụy trang

thành kẻ phàm thường.

Thôi rồi, bệnh của tôi nặng quá rồi.

Sau này của sau này, trong một lần say rượu, từ chỗ Mặc Nguyệt,

chúng tôi cuối cùng cũng biết được chân tướng của mấy vị cao thủ.

Hóa ra ngày hôm đó, không phải Mặc Nguyệt không đánh nổi hai

tên hắc ám kia, mà bọn chúng cũng chẳng phải cao thủ lợi hại gì.

Sự thực của sự thực là, Mặc Nguyệt đại nhân cũng bị rơi xuống

giếng cạn…

Đợi đến khi huynh ấy ra được khỏi giếng thì người đã chạy mất

tiêu, toàn thân bẩn thỉu nhếch nhác, lại sợ chúng tôi chê cười cho nên mới tìm

một nơi để giải quyết hậu quả.

Sau đó về đến nơi, bị tôi truy hỏi nên huynh ấy phải tìm

cách lấp l//i//ế//m. Còn mấy cái tên liên quan này, hoàn toàn là vì huynh ấy quá tức

giận nên mới độc ác gán cho hai kẻ kia những cái tên quê kệch như vậy.

Tôi không kìm nổi, trong lòng thầm buồn thay cho bà chủ hắc

điếm và tên tiểu nhị, đắc tội với Mặc Nguyệt, sau này các người chỉ còn nước đi

đường vòng mà thôi.

Nói thế nào thì giờ Âu Dương Thiếu Nhân cũng đã khỏe lại, Mặc

Nguyệt cũng đã trở về.

Muôn việc đủ cả, chỉ thiếu gió Đông[3]. Chúng tôi bắt đầu xuất

phát đi cứu Mạch đại bang chủ đáng thương.

[3]Muôn việc đủ cả, chỉ thiếu gió Đông: một điển trong Tam

quốc diễn nghĩa, ý nói mọi thứ đã chuẩn bị tươm tất, chỉ cần chờ điều kiện tiên

quyết, sẽ lập tức tiến hành theo kế hoạch.

Thiếu Nam, đợi tôi nhé, tôi đang tới đây…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...