Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 57

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ha ha, tôi lắc lư phiêu động giữa không trung, dọa cho vô số

a hoàn và đầy tớ bỏ chạy, nghe thấy tiếng hét kinh hoàng bạo phát từ khắp khu

nhà.

Trong lòng xuất hiện một cảm giác vô cùng vui sướng. Dọa chết

các người! Dọa chết các người!

Tại sao mấy nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện?

Trong lòng kích động, tôi gầm gào mấy tiếng ma mị.

Thấp thoáng có người bước đến.

Nhìn thấy những bóng hình đó, tôi có thể khẳng định họ là bốn

huynh đệ Âu Dương.

Tôi “khù khụ” mấy tiếng rồi nấp sau thân cây, đợi bốn người

kia đi đến.

“Ấy, vừa nghe thấy tiếng mà”, Âu Dương Y càng lúc càng đến gần.

“Đúng vậy”, Âu Dương Thiếu Nhiên ngẩng đầu nhìn quanh.

Tôi thấy cơ hội đã chín muồi, tóc tai bù xù từ sau gốc cây

lao ra trước mặt đối phương, cất tiếng hát toáng lên.

“Rau cải trắng a… Mọc trong đất a… Hai ba tuổi a… Nàng đã chết

a…”

Hiện lên trước mặt bốn huynh đệ Âu Dương là một con ma toàn

thân đẫm máu, tóc tai bù xù, cái miệng đỏ lòm há to như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Cảm giác vui mừng trào dâng trong lòng. Dọa chết các người!

Dọa chết các người!

“…”

Hình như bốn huynh đệ Âu Dương vừa nhếch mép cười, sau đó Âu

Dương Y cùng bọn họ tiện thể lùi ra sau mấy bước.

Vừa lùi lại, Âu Dương Y vừa mỉm cười cung kính nói: “Đêm

khuya đến quấy nhiễu, tại hạ thực vô cùng xin lỗi. Đã phiền đến nhã hứng của

các vị, xin các vị cứ tiếp tục, cứ tiếp tục”.

Tôi vừa nghe đến đó thì liền thấy màn sương dày đặc đang phủ

quanh đầu.

“Các vị? Tiểu quỷ, ở đây chỉ có một mình ta”, tôi cố ý gằn

giọng trách hỏi.

Âu Dương Y sững người, tiếp đó lại mỉm cười, nét mặt ngập

tràn gió xuân khiến tôi nhìn thấy mà hoảng hồn, hồi sau mới nói: “À, vậy sao? Vậy

vị đại nhân phía sau ngài là ai thế?”.

Tôi nghe vậy, lông tay lông chân lập tức dựng ngược lên.

Tôi… tôi… tôi chắc chắn vừa… vừa… vừa rồi đúng là chỉ có một

mình tôi ở… ở… ở đây thôi mà.

Nhất định họ đang lừa tôi, Âu Dương Y nhất định là đang lừa

tôi.

Máy móc quay đầu lại, bắt gặp cảnh tượng trước mắt, trái tim

tôi ngay lập tức đình công.

Phía sau tôi, một người toàn thân đẫm máu, tóc tai bù xù

đang đưa thứ gì đó đến trước mặt tôi.

Trong bóng tối, tôi thoáng cảm thấy đó là trái tim.

Sau đó, bỗng thấy ngực mình băng lạnh, trước ngực tôi xuất

hiện một khoảng đen rất lớn.

Kia là… trái tim của tôi!

“A!!!”, tiếng gào thét thấu tận mây xanh, tôi bất tỉnh nhân

sự trong hoa lệ.

Không, tôi không còn tim nữa, có lẽ không phải tôi ngất đi,

mà là tôi đã chết.

Khi tỉnh lại, mắt mở tròn vo, tôi mơ màng nhìn thấy giường,

thấy xà nhà.

“Đây là địa phủ phải không? Số phận của tôi được an bài xuống

địa ngục nấm hương phải không?”

“Trên đời làm gì có thứ gọi là địa ngục nấm hương.”

“Có chứ, địa ngục nấm hương, có loại độc không mùi vị, giống

như nấm hương bình thường, nhưng sau khi ăn xong trái tim liền biến mất”, tôi lẩm

bẩm nói.

Người ngồi bên giường cuối cùng cũng không chịu đựng thêm được

nữa, liền đứng dậy nhéo vào mặt tôi, chả hiểu sao người đó càng nhìn càng giống

Mặc Nguyệt.

“Nàng chưa chết.”

Tôi tròn mắt như hai con ốc nhồi. Xí! Tôi không chết mới lạ.

Trái tim tôi đã bị móc ra như thế còn có thể sống được sao, đầu óc huynh có bị

làm sao không hả?

“Chỉ là trước ngực của nàng dán một tấm vải đen nên nàng mới

bị dọa chết ngất như thế. Có bản lĩnh thì đi dọa người tiếp đi”, Mặc Nguyệt

khinh bỉ nhìn tôi.

Một lát sau tôi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mấy tên xấu xa trời đánh này lại phối hợp nhau để lừa tôi.

Tiểu gia tôi nhất định phải báo thù!

“Nàng đừng mơ có thể giả bộ mất trí, chúng ta sẽ dùng gậy nện

vào đầu nàng đấy.”

Oạch! Thôi xong đời, tôi sợ đau lắm.

“Cũng đừng mơ giả bộ điên, chúng ta sẽ dội nước tương ớt vào

người nàng.”

Oạch! Không cần đâu, cổ họng tôi cũng đang khàn đây nè.

“Chớ có giả bộ ngủ, chúng ta sẽ ngày ngày mang kim đến chọc

cho nàng dậy.”

Hu hu, thật đáng sợ.

Tôi nghiêng đầu, nước mắt giàn giụa nhìn Mặc Nguyệt.

Mặc Nguyệt mỉm cười nhìn tôi.

Tôi cố nuốt nước mắt, mỉm cười dịu dàng với Mặc Nguyệt.

“Huynh… có thể ra ngoài không. Tôi phải thay y phục”.

Mặc Nguyệt mỉm cười, cuối cùng đứng lên đi ra.

Tôi đau lòng quét mắt khắp căn phòng, thầm hạ quyết tâm.

Tiểu gia nhất định phải trả mối nhục này!

Hu hu, tiểu gia báo thù trăm năm cũng chưa muộn, tôi sẽ đợi!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...