Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 56

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nàng chắc chắn?”

“Nàng thật sự chắc chắn?”

“Nàng thật sự, thật sự, thật sự chắc chắn?”

“Nàng thật sự, thật sự, thật sự, thật sự chắc chắn?”

Các huynh cứ nói đi nói lại câu này khiến tiểu gia tôi muốn

ăn thịt người quá. Tôi chẳng qua là tham gia cuộc thi hoa khôi thôi, các huynh

có cần phải kinh ngạc thế không?

Ngay khi tôi cam đoan rằng sẽ tham gia cuộc thi hoa khôi, mấy

tên tiểu tử này lập tức ném cho tôi một lô một lốc những chuỗi câu hỏi như thế.

Tôi cũng biết khả năng của mình đến đâu mà, văn không biết, nhảy chẳng rành,

nhiều nhất cũng chỉ có thể nhảy phi tiên, hay là bản “Thần bà tử” mà thôi. Sau

khi lên diễn, nhất định trở thành Như Hoa phiên bản hai. Nếu may mắn thì cũng sẽ

nghe được một lời khuyên tử tế: “Mỹ nhân, tóc của cô cần phải kiểu cách độc đáo

hơn một chút”, còn nếu không may mắn, cùng lắm là bị người ta ném cà chua mà

thôi. Tóm lại, chỉ cần vượt qua trận cãi vã này, cái gì tôi cũng nhận hết.

Nhưng, tại sao tôi phải nghe các người lên lớp chứ.

Tôi là một cây nấm hương trưởng thành tuyệt đẹp, khuyết điểm

của tôi để bản thân tôi tự nói là được, liên quan gì đến các người chứ! Đồ tiểu

nhân ném đá giấu tay, ai ai cũng cười cợt không ngừng là sao.

“Thứ nhất: Dung nhan của nàng hoàn toàn không thể gọi là mỹ

nhân tuyệt thế, nếu ra ứng thí thì thật xấu mặt”, Mặc Nguyệt nói.

“Thứ hai: Những thứ trong đầu nàng thực sự chỉ khiến người

khác chê cười, lại còn muốn xuất hiện để người ta được một phen cười cợt hay

sao?”, Âu Dương Thiếu Nhân nói.

“Thứ ba: Lời ca linh tinh, điệu nhảy vớ vẩn của nàng chỉ có

thể gọi là vô cùng quái đản, vậy mà còn muốn tham dự, định dọa khán giả chết ngất

nữa hả?”, Âu Dương Huyền nói.

“Tiểu Tình, con người cần phải đối diện với bản chất của

mình, sau này đừng có mơ tưởng hão huyền nữa”, Âu Dương Y nói.

“Haizzz, Tiểu Tình à, nàng bị bệnh hả?”, Âu Dương Thiếu

Nhiên nói.

“Nàng hãy nhớ lại biểu hiện của mình trong buổi tuyển lựa

phi tần đi”, Giang Tả nói.

Cục diện này… một liên minh kiên cố thống nhất thế này là

sao?

Các người trở thành bạn tốt từ khi nào vậy?

Đang làm cái gì thế hả? Tôi mới là nhân vật chính cơ mà.

Vừa giận vừa cáu, tôi ra quyết định chắc chắn nhất từ trước

đến nay:

Trở thành Như Hoa phiên bản hai!

Lẽ nào tiểu gia tôi lại phải sợ?

Tôi hào sảng vung tay áo, một chân giẫm lên băng ghế, khoát

tay hào hùng: “Nói cho các huynh biết, tôi chính là muốn để cho các huynh thấy

Thượng Quan nữ hiệp tôi lợi hại đến mức nào. Tôi muốn cải cách, phải cải cách

cuộc thi hoa khôi, phải mở mang xu thế thần tượng nữ nhi trong thời đại mới cho

các người! A ha ha!!!”.

Cám xúc trào dâng, tương lai tươi đẹp lộng lẫy mà tôi hằng

ao ước đang hiện ra trước mắt.

Tôi đứng giữa đám người, bên cạnh toàn là Như Hoa.

Oạch! Chợt cảm thấy lành lạnh sống lưng.

“…”

“Nàng ấy… đang nói cái gì thế?”

“Có thể là bị kích động quá.”

Không thèm để ý đến mấy người đang “có ý tốt” này nữa, tôi ưỡn

thẳng lưng, quay người bước về phòng.

Tiểu gia tôi cần phải chuẩn bị chu đáo mọi thứ.

“Thiếu Nhân, chớ có quên thông báo với ban tổ chức Đại hội

võ lâm, nói với ông ta một tiếng.”

“Ừm”, Âu Dương Thiếu Nhân đáp lời.

Đêm khuya, tôi lén chuồn khỏi phòng, đầu tóc bù xù đứng giữa

sân, chằm chằm nhìn cây cổ thụ thẳng đứng trước mặt.

Hừ! Cổ nhân nói rất đúng: Tiểu nhân và đàn bà là khó dạy bảo

nhất, và cũng không thể đắc tội nhất.

Đám nam nhân thối tha các người, giúp đỡ gì mà ban ngày ban

mặt lại nói tiểu gia tôi như thế. Tiểu gia tôi nhất định phải để các người thấy

sự lợi hại của tôi.

Đêm nay, các người sẽ biết sức cuốn hút và gây chấn động của

Như Hoa phiên bản thứ hai là thế nào.

Chú ý cho kỹ, tay tôi bôi bôi trát trát đầy phấn son lên mặt

còn quệt cả son đỏ lên y phục trắng toát nữa.

Xong xuôi tôi treo một sợi dây thừng lên cây, trèo lên đó rồi

buộc đầu dây còn lại vào bụng, cũng chuẩn bị sẵn một chiếc đàn tỳ bà. Sau đó

tôi thả mình xuống, để thân hình treo lủng lẳng trên cây.

Khi đã kìm nén mọi tâm tư, tôi hào sảng gảy đàn, bắt đầu

phát ra nhũng âm thanh cao vút động lòng người giống như Vitas[1].

[1] Vitas tên thật là Vitaliy Vladasovich Grachov, sinh ngày

19/2/1981 tại Daugavpils Latvia. Anh sở hữu một khuôn mặt điển trai, một đôi mắt

sâu, một nụ cười thiên thần và tài năng thiên bẩm. Anh đã mang lại cho nền âm

nhạc thế giới một chất giọng mới lạ, thu hút lôi cuốn và đầy ấn tượng.

Ca từ, xin mời tham khảo ca khúc “Tiểu Bạch Thái”.

Tôi thấy ánh đèn các phòng bắt đầu bật sáng, trong lòng xuất

hiện một cảm giác vô cùng kích động.

Dám động chạm đến tiểu gia hả, kết thúc màn biểu diễn kiểu

gì cũng có kẻ… tử nạn!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...