Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 22

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đứng yên ở đó, không được động đậy, cấm được cựa quậy đấy”,

Âu Dương Thiếu Nhân nghiêng đầu gian xảo. Trên khóe miệng hoàn toàn không thấy

bóng dáng nụ cười quyến rũ mê hồn như khi đứng trước mặt Thượng Quan Tình. Dường

như chàng ta đã biến thành con người khác.

Giang Thần bị dọa cho sợ tái mặt, đứng yên tại chỗ không dám

cử động, ngay đến hơi thở cũng phải cẩn thận dè dặt.

Cậu ta hoàn toàn có thể hiểu được lý do. Đúng vậy! Thượng

Quan Tình bị bắt cóc rồi, bốn huynh đệ nhà Âu Dương trước đây từng cùng cô ấy sớm

tối bên nhau nên nhất định ai nấy đều lo lắng bồn chồn không biết cô ấy đã đi

đâu. Nhưng thực ra bản thân Giang Thần cũng chẳng có cách nào, không phải cậu

ta không muốn cứu Thượng Quan Tình, nhưng đúng là không thể cứu được. Cũng

không phải bản thân cậu ta nhu nhược yếu đuối muốn bỏ trốn một mình. Chỉ vì… nếu

cậu ta bị bắt thì ai sẽ về báo tin đây!

“Chết tiệt! Cô ngốc này không có óc hay sao, lại lao đầu vào

chỗ đó, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì làm thế nào? Mặc kệ, cho chết luôn đi!”,

Âu Dương Huyền tức giận nói, trên khuôn mặt băng lạnh kia như hằn lên vết tích

của sự đổ nát.

“Không được, đệ quá kích động rồi đấy”, lúc này Âu Dương Y

thể hiện sự bình tĩnh sáng suốt, dịu giọng nói.

“Hu hu, Tiểu Tình đáng yêu như thế, xinh đẹp như thế, nếu bị

bắt làm trại chủ phu nhân thì phải làm sao?”, Âu Dương Thiếu Nhiên bất ngờ chọn

đúng lúc nói ra vấn đề mà bốn huynh đệ đang lo lắng nhất.

“Câm miệng!”, mấy người còn lại đồng thanh hét về phía Âu

Dương Thiếu Nhiên.

Âu Dương Thiếu Nhiên đưa tay bịt miệng, tỏ vẻ oan uổng im lặng

không nói.

Hu hu, rõ ràng trong lòng mọi người đều đang lo lắng điều

đó, tại sao không để cho người ta nói chứ!

“Có lẽ… tôi có thể giúp các huynh tìm Tiểu Tình”, giọng

Giang Thần yếu ớt vang lên ở một góc nhỏ.

Âu Dương Thiếu Nhân nhìn Giang Thần đầy nghi hoặc. Ngay lúc

đó lập tức hỏi dò: “Ngươi từng nói có thể dùng những thứ của tương lai đúng

không”.

Trước đây Thượng Quan Tình cũng thường dạy họ một vài thứ của

tương lai.

Giang Thần kích động gật đầu, khóe mắt vương giọt lệ lấp

lánh nói: “Ừm! Cái đó… tôi có thể cử động chút được không?”.

Không trách cậu ta được, vì vai cậu ta đang ngứa ngáy khó chịu.

Âu Dương Thiếu Nhân nghe nói như thế, miệng thoáng nở nụ cười,

không tiếp tục vẻ mặt nhăn nhó như đang chịu đựng mùi xú uế nữa, chàng ta nói với

Giang Thần: “Được, tất nhiên là được. Lại đây, nói với ta, dùng cách nào để cứu

Tiểu Tình”.

Đãi ngộ rõ ràng có khác biệt!

“Tôi phải nói trước, tôi chỉ có thể tìm được cô ấy, còn việc

cứu thì phải dựa vào các huynh”, Giang Thần dõng dạc tuyên bố.

“Đương nhiên, chỉ cần tìm được sào huyệt của sơn tặc, Tiểu

Tình cứ để chúng ta cứu”, Âu Dương Y nói chắc chắn.

“Tôi cần một lượng sắt, cả mấy người thợ rèn. Lại thêm một

vài…, còn có…, cho tôi thời gian ba ngày, tôi sẽ đưa các huynh đi tìm cô ấy”,

đưa ra yêu cầu về những vật dụng và nguyên liệu cần thiết, Giang Thần quyết định

chế tạo một thứ.

Chế tạo thiết bị dò tìm đối với Giang Thần – chàng thiếu

niên thiên tài – thì dễ dàng như trở bàn tay. Chỉ có điều, Giang Thần lo rằng nếu

chế tạo thành công thứ này thì sẽ chẳng khác nào để khoa học kỹ thuật phát triển

sớm đến mấy ngàn năm. Vạn nhất mắc tội thay đổi lịch sử, liệu cậu ta có bị đày

xuống mười tám tầng địa ngục hay không.

Xem ra, sau khi làm xong vụ này, phải thôi miên tất cả những

người tham dự một lần mới được.

*

Trong lúc bốn huynh đệ Âu Dương dáo dác tìm tôi khắp mọi nơi

thì tôi lại chẳng biết mình đang ở chỗ nào. Oạch! Ánh nắng mặt trời!

Ánh nắng mặt trời! Tại sao lại có ở đây chứ! Ở nơi nguy hiểm

thế này, tại sao lại có ánh mặt trời rạng rỡ, an lòng như vậy chứ! Tuy lúc này

tôi đang nhắm mắt, mặt được che bằng một cái lá sen to đùng. Nhưng thực tế là

tôi đang do thám đường đi lối lại.

Nhìn ra rồi, thực chất chỗ này rất dễ chạy thoát. Đâu đâu

cũng là núi rừng, chỗ nào cũng có nơi ẩn nấp.

Chỉ cần chờ đợi thời cơ nữa thôi.

Trước tiên phải nghĩ cách để nhỏ a hoàn đang bám theo bỏ đi

mới được. Trong lúc đang suy nghĩ m//ô//n//g lung, tôi quay người lại, giả bộ choáng

váng dựa lên người a hoàn Tiểu Liên bên cạnh mà gào lên: “Nóng quá! Ta muốn uống

nước”.

Tiểu Liên nghe tôi nói, thấy mắt tôi lờ đờ, mà lưỡi lại cứ

l//i//ế//m l//i//ế//m bờ môi khô nẻ thì do dự không biết có nên đi lấy nước hay không?

Tôi lại xoay người, cố làm bộ lẩm nhẩm nói mơ: “Ừm… nước… nước…”.

Tiểu Liên nhìn thấy tôi lại nằm ngủ, liền quay người rời đi.

Tuy trại chủ ra lệnh phải ở bên cạnh tôi không được rời nửa bước, nhưng Tiểu

Liên biết tôi có thân phận đặc biệt, nên cũng đối xử tốt một chút để lấy lòng.

Có được cơ hội tốt thế này, tôi làm sao có thể bỏ qua cơ chứ.

Ha ha! Mọi tiểu tiết, đều không qua khỏi cặp mắt của Thượng

Quan Tình tôi đây. Đợi sau khi Tiểu Liên đi khỏi, tôi liền xoay người bật dậy.

Nhắm trúng con đường vừa mới thăm dò mà chạy.

Trong khoảng thời gian ngắn, trải qua sự huấn luyện của bốn

huynh đệ Âu Dương, tôi cũng gọi là biết khoa chân múa tay chút ít.

Chạy! Chạy! Chạy! Tôi ra sức chạy! Bất giác chạy đến một vạt

rừng.

Tôi đã chạy vào quá sâu, mà hoàn toàn không để ý, trên mỗi

cây đều gắn một cành hoa, người nào rảnh rỗi đang diễn trò cười hả.

Tôi dốc toàn bộ sức lực để chạy. Khả năng tập trung từ trước

đến nay chưa bao giờ mãnh liệt như thế. Đột nhiên bước hụt, tôi hoàn toàn không

biết đã xảy ra chuyện gì, cả thế giới như bị đảo lộn. Tiểu gia tôi ngay đến tiếng

rít cũng chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì đã bay vọt lên cao rồi.

Sau đó cơ thể tôi bắt đầu lắc lư… động đậy…

Sau khi giãy giụa, lúc lắc người vài cái, tôi mới phát ra tiếng

hét bi thảm chói tai. Cuối cùng tôi cũng nhận ra tình cảnh của mình… Tôi đang bị

treo ngược lên cây bằng một sợi dây thừng! A a a… Lại sập bẫy rồi!

“Buông tôi ra! Đồ xấu xa! Ngu ngốc, đần độn! Biến thái!

Giang Tả đáng chết!”, tôi kêu gào thảm thiết.

Khốn kiếp, tôi lại rơi vào bẫy của hắn! Tôi muốn giết hắn!

“Ha ha! Nương tử, nàng đang gọi ta sao?”, trước mắt đột

nhiên xuất hiện một cái đầu người, dọa cho tiếng hét của tôi càng thê thảm hơn.

“Á!!! Ma! Cút ngay!”, nói xong, tôi dùng cái đầu đáng yêu của

mình đập vào đầu tên đại gian ác trước mặt.

“Binh!” con ma kia từ trên cây rơi thẳng xuống. Sau đó tạo

hình chữ đại cực kỳ khoa trương trên mặt đất.

“Ha ha!!!”

Đương nhiên tôi biết con ma đó là Giang Tả. Xì! Lại gặp phải

hắn!

Giang Tả ôm đầu đứng dậy, nhưng không hề tức giận, chỉ là

khóc không được mà cười cũng chẳng xong, hắn nhìn tôi cười: “Nè, đầu nàng không

đau sao?”.

“Á!!! Đau quá! Đau quá! Chết tiệt, đầu huynh làm bằng đá hả?”,

được hắn ta nhắc nhở như thế, tôi mới bất giác cảm thấy đầu đau như búa bổ,

không kiềm chế được liền lớn tiếng oán trách.

Giang Tả vừa thở hồng hộc vừa khẽ nhếch môi mỉm cười, ta đã

tốn nhiều công sức để giữ cái đầu này ngót nghét nghìn thu rồi đấy.

“Nè! Thả tôi xuống”, tôi tức tối ra lệnh.

Huynh dám để tiểu gia tôi bị thương, hừ, tôi sẽ gọi Âu Dương

Thiếu Nhân đến xử lý huynh!

“Không thả!”, Giang Tả kiên quyết cự tuyệt. Tôi đang muốn

hét to lên thì hắn lại bổ sung thêm một câu: “Trừ khi… nàng gọi ta một tiếng tướng

công”.

Giang Tả ngước khuôn mặt bỡn cợt nói với tôi.

Tôi không thể nào thích được cái cảm giác phải cùng một thằng

nhóc chơi trò gia đình như vậy.

Bạn cho rằng việc này sẽ rất khó khăn với tôi phải không? Bạn

cho rằng nhất định tôi sẽ không gọi đúng không?

Không! Sai rồi! Tôi dù sao cũng là con người của thế kỷ Hai

mươi mốt. Tôi phải một lần nữa thừa nhận, ở thế giới của tôi, chuyện này rất

thoải mái.

Tôi chẳng suy nghĩ nhiều liền nói: “Tướng công!”.

Giang Tả rõ ràng bị giật mình trước câu trả lời của tôi, mặt

mày đờ đẫn cả ra… rồi đột nhiên đỏ bừng lên!

Thua rồi nhé! Người đỏ mặt lẽ ra phải là tôi chứ. Tên nhóc

này tại sao lại có thể ngây thơ thế chứ!

Có vẻ Giang Tả còn lúng túng hơn tôi rất nhiều, đành phải

theo đúng giao kèo mà thả tôi xuống.

Thượng đế ơi! Con yêu mặt đất. Nếu có thể trở về, nhất định

con sẽ không chạy nhảy lung tung nữa. Đối với con mà nói, nơi đây chính là bức

tranh chân thực đáng buồn nhất của thế gian!

Lần đầu tôi bỏ chạy đầy hiên ngang oai hùng mà lại thất bại.

Nhưng cũng chẳng sao, tôi vẫn có thể chạy, sinh mệnh luôn tiếp diễn, tôi phải

tiếp tục chạy, nhất quyết không thôi. Oh yeah!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...