Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 21

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Màn đêm buông xuống. Nhìn trời đêm trăng sáng vằng vặc, tôi

đã ngà ngà say.

“Trời đêm đẹp quá!”

“Giang Thần, cậu nói xem đêm nay sao lại đẹp thế chứ?”, tôi

hỏi ngốc nghếch.

Giang Thần vẫn nốc rượu, chắc cậu ta đang hậm hực nghĩ tại

sao mình uống thế rồi mà còn chưa say.

“Không uống nữa, không uống nữa. Tiểu Tình, cô vừa nói gì thế?”,

cuối cùng Giang Thần cũng giành thời gian đoái hoài đến tôi.

“À, tôi nói trời đêm nay rất đẹp”, tôi buồn rầu nói. Tên tiểu

tử này không nghe thấy mình nói thật hả?

“Ừm… là vì đêm nay có mưa sao băng đấy”, Giang Thần nói vẻ

đương nhiên.

Đang lúc nhàn rỗi, bên cạnh lại có một thiếu niên thiên tài,

đúng là còn gì bằng. Lại còn thảnh thơi ngắm sao trời nữa chứ!

“Vậy chúng ta đi ngắm mưa sao băng thôi!”, nghĩ như thế, tôi

liền hào hứng nói. Tuyệt thật! Thời cổ đại mà ngắm mưa sao băng, thì còn thú

vui nào hơn thế nữa?

A, ha ha! Ngồi đây mà rung động vì trời sao kia thì chẳng bằng

hành động luôn cho rồi, nói xong tôi liền kéo tay Giang Thần chạy đi tìm một

nơi rộng rãi thoáng đãng để ngồi ngắm sao.

“Tiểu Tình, quanh đây có sơn tặc không vậy, chúng ta đi ra

ngoài thế này có vấn đề gì không?”, Giang Thần lo lắng hỏi.

“Không sao đâu, chúng ta không có tiền. Sơn tặc bắt chúng ta

làm gì chứ”.

Ui da, có phải do gió to quá không, tại sao lại đau đầu thế

này, lẽ nào do tác dụng của rượu?

Tôi cố mở to mắt, luồng sáng cách đó không xa, rất đẹp.

“Giang Thần! Ha ha! Tôi nhìn thấy sao băng rồi!”, tôi reo

lên ngốc nghếch.

“Híc! Đó là lửa mà.”

Đầu đau như búa bổ, mắt lại như nở hoa, trời đất quay cuồng.

Chuyện xảy ra sau đó tôi hoàn toàn chẳng biết gì nữa.

Câu chuyện tiếp theo được chắp nối lại từ những lời kể của

Giang Thần:

Khi ngọn lửa phía xa bừng sáng, tôi biết sắp có chuyện xảy

ra. Nhưng rượu đã ngấm khiến người Thượng Quan Tình cứ nhũn ra, chẳng hề động đậy.

Tiếng ngựa chạy tới càng lúc càng gần, tôi sợ quá liền hét

to gọi Thượng Quan Tình: “Tiểu Tình, sơn tặc đến! Sơn tặc đến rồi!”.

“Hả? Sơn tặc? Hừm… tiểu gia tôi đây đang… đang tìm họ”, nói

xong, Thượng Quan Tình đột nhiên nhảy dựng lên, muốn chặn ngựa của sơn tặc đang

chạy đến. Còn Giang Thần tôi lập tức trốn sau tảng đá. Thượng đế ơi, làm ơn đừng

để xảy ra chuyện gì!

“Đường này, là đường ta mở, cây… cây… cây này là ta trồng!”,

Thượng Quan Tình chắn đường, say bí tỉ nói.

Thượng Quan Tình à, Thượng Quan Tình, ngay đến một chút ý thức

về nguy hiểm cô cũng không có hả?

“Đại ca, tính sao giờ?”

“Còn tính gì nữa, mau kéo ả ta đi cùng luôn, phía sau đuổi đến

rồi kia kìa”.

Sơn tặc nói xong liền kéo Thượng Quan Tình lên ngựa rồi tiếp

tục lao đi.

*

Nắng ban mai đã trải khắp trên cơ thể tôi, sau cảm giác ngọt

ngào, tại sao lại cảm thấy…

Eo mỏi lưng đau thế này? Lẽ nào đêm qua mình nằm mơ rồi vận

động gì đó quá sức? Thôi đúng rồi, nằm mơ thấy bị sơn tặc tóm. Ha ha!

Mơ mơ hồ hồ giây lát, đôi mắt lim dim bỗng mở to.

“Ôi mẹ ơi!”, tôi mở mắt thô lố ra và thấy một đôi mắt cũng

đang nhìn như đóng đinh vào mình. Tôi bị dọa đến nỗi phải hét lên.

Sợ chết mất thôi! Sợ chết mất thôi!

Tôi liền nghĩ đến việc bỏ chạy. Động đậy, cựa quậy, ơ… kỳ lạ,

sao không cử động được? Ánh mắt di chuyển, rồi tôi nhìn thấy… dây trói.

Giờ thì tôi đã hoàn toàn tỉnh táo, dáo dác ngó khắp xung

quanh, cúi đầu nhìn bản thân, sau đó lại ngước lên quan sát cái kẻ vừa mới chằm

chằm nhìn mình.

Bất giác tôi há miệng, thốt ra một câu: “OH! MY GOD!”.

Thượng đế ơi! Trong lúc con say xỉn bị bắt đi rồi sao?

“Tại sao các người lại bắt tôi? Các người đã dùng cách gì?

Cho tôi uống thuốc mê phải không? Các người bắt tôi làm gì? Vì tiền tài hay vì

sắc đẹp? Tuy biết mình có vẻ đẹp chim sa cá lặn, hoa thẹn trăng hờn. Vượt qua

Điêu Thuyền, thắng cả Tây Thi. Nhưng nói cho các người biết, tôi không phải là

Lâm Đại Ngọc[1]. Nếu các người cố tình ăn hiếp, tôi sẽ ném tất cả các người vào

rừng Amazon cho cá ăn thịt đấy. Tôi… tôi nói cho các người biết, Bush là bạn của

phụ thân tôi, Laden là bằng hữu của tôi, Altman là bằng hữu của tiểu đệ tôi. Nếu

các người ức hiếp tôi…”

[1] Một nhân vật trong “Hồng lâu mộng”, là một cô gái đẹp,

đa sầu đa cảm.

Có lẽ giọng tôi quá to, nên mấy người trong phòng đã không

chịu nổi phải chen nhau chạy ra ngoài, có kẻ lớn tiếng hét về phía cửa: “Lão đại,

nha đầu điên tỉnh rồi. Đang nổi khùng nói linh tinh đây này”.

“Tôi không điên! Tiểu gia tôi là…”, đang định nói mình là

Thượng Quan Tình, trong lòng lại nghĩ, những người này nhất định rất ghét hiệp

khách giang hồ, tốt nhất không nên tự chuốc họa vào thân, tôi đành gượng gạo nuốt

ba chữ còn lại xuống.

Đợi bổn nữ hiệp thoát ra, nhất định sẽ cho mặt các ngươi nếm

đủ các loại thâm tím bầm giập.

Thôi bỏ đi, không nên nói với họ, đợi lão đại đến thì thương

lượng tiếp.

Dù sao mấy tên tiểu tử này vẫn còn chút nhân tính, đã không

giam tôi trong ngục tối. May mà tôi vẫn được nằm trên giường. Nhưng… trên giường

lại rất dễ xảy ra sự cố.

Hu hu, Âu Dương Thiếu Nhân, mau đến cứu tôi!

Tôi đang suy nghĩ m//ô//n//g lung thì lão đại trong truyền thuyết

xuất hiện!

Cái đó, sơn tặc có dáng vẻ thế này sao?

Người vừa đến mặc một chiếc áo ngắn trông rất “chuyên nghiệp”.

Chỉ là không có cặp mắt một mất một còn, không có bàn tay sáu ngón như trong tưởng

tượng của tôi. Mọi thứ to nhỏ trên người hắn cũng chẳng khắc tôi là mấy. Hơn nữa

dáng vẻ của hắn còn rất cao lớn và đẹp một cách tự nhiên. Tuy không “mỹ miều” bằng

bốn huynh đệ Âu Dương. Nhưng đối với tôi mà nói, cũng thật là ấn tượng. Đẹp

trai thế này sao lại đi làm sơn tặc chứ, vả lại còn trói một tiểu thư yêu kiều

xinh đẹp như tôi. Nếu thích tôi thì trực tiếp đuổi theo là được rồi. À mà không

được, tốt nhất là nên cống hiến một chút cho sự nghiệp đam mỹ, như vậy chắc

cũng khá khẩm đấy!

“Này, nha đầu điên, cô tên gì?”, lão đại hào hứng hỏi tôi.

“Huynh với tôi không quen biết, tại sao lại trói tôi?”, tôi

hỏi lại.

Không phải cướp tiền bạc, lẽ nào là trấn sắc đẹp? Thật đáng

sợ! Thật sợ quá đi mất!

“Hả? Nha đầu có nhầm không đấy, là cô nương chặn đường của

chúng ta, chúng ta không có cách nào khác nên mới lượm cô về đấy”, tên lão đại

điển trai thầm suy tính rồi bất chợt bắn mấy viên đạn loại nhỏ về phía tôi.

“Không phải chứ? Tại sao lại thế? Tôi không phải con ngốc

đâu nhé”, tôi nói vẻ khinh thường. Xì! Định lừa tiểu gia đây hả?

“Còn không phải sao? Cô nương chẳng phải vì say quá mà quên

hết đấy chứ? Vậy để ta nhắc cho cô nương nhớ lại. Cây này là ta trồng, đường

này là…”

“Dừng ngay! Tôi tin, tôi tin mà”, nghe hắn nói như thế, tôi

đành thừa nhận trong đau thương.

Trong lúc tôi say rượu, nếu có xảy ra chuyện gì thì đó cũng

là việc hết sức bình thường. Thế nhưng, những lời này là của cổ nhân, làm thế

nào tôi nói ra được nhỉ.

MY GOD!!!

Nói như thế… con ngốc là tôi đây đã chặn đường sơn tặc? Đúng

là mỡ dâng miệng mèo mà!

Đức chúa vạn năng ơi! Hãy cho con xin một tia sét để con chết

đi cho rồi.

“Giờ mau nói, cô nương tên gì?”, hắn thấy tôi đã hiểu ra mọi

chuyện, liền hỏi lại câu đó.

“Âu Dương Tình!”, tôi thuận miệng bịa bừa một cái tên.

Hừ! Có ngu mới nói cho ngươi biết tên thật.

“Ừm… Âu Dương Tình? Trông cũng khá xinh đẹp. Ở lại đây làm

trại chủ phu nhân của ta”, tên điển trai đó chẳng có ý tốt gì, đưa tay vuốt ve

mặt tôi rồi nói.

Hu hu, sao tình tiết vở kịch này cũng phát triển nhanh thế

cơ chứ!

Tôi hét lên the thé: “Không muốn! Không muốn! Không muốn!

Tôi không muốn! Không muốn! Không muốn! Không muốn! Không muốn!”.

“Còn hét nữa ta sẽ hôn cô nương đấy”, tên điển trai đó trừng

mắt nhìn tôi, lạnh lùng buông một câu.

Tôi nghe thấy vậy lập tức im bặt, thật kinh khủng, tiểu gia

đây không muốn hôn hắn đâu.

Đáng chết! Ta nguyền rủa ngươi ăn mì ăn liền mà không có gia

vị.

Oạch! Người cổ đại đâu có ăn mì ăn liền! Tôi hận!

“Cô nương yên tâm, ta không định làm gì cô nương đâu, vả lại

người như ta cũng rất có nguyên tắc. Phải thấy cô nương bằng lòng ta mới để ý đến.

Đợi tới khi cô nương bằng lòng chấp nhận, lúc đó tổ chức tiệc rượu cũng được”,

tên điển trai biểu lộ vẻ mặt ‘cô nương yên tâm’ với tôi. Sau đó, hắn vội vã bước

đi, trước khi đi còn cởi dây trói, hạ lệnh để tôi có thể tự do đi lại.

Tôi không biết mình lúc này nên khóc hay nên cười.

Ý của tên tiểu tử này có phải là: Từ giây phút này trở đi

tôi đã bắt đầu dấn thân vào con đường làm trại chủ phu nhân?

Không muốn đâu!!! Âu Dương Thiếu Nhân, mau đến cứu tôi đi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...