Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 144

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong cơn mê sảng, một bóng người từ màn mưa sấm chớp phía

chân trời bay tới chỗ tôi.

Người ấy mặc bạch y, mái tóc đen ánh, dù bay giữa màn mưa,

nhưng vẫn dễ dàng nhận ra dung nhan tuyệt đẹp.

Bóng hình đó khiến trái tim tôi rung động, thoáng bình tâm một

chút.

Tôi xoay người lại, đưa tay về phía người kia.

Giữa màn mưa triền miên không dứt, huynh ấy lặng lẽ đáp xuống,

vòng tay ôm chặt lấy tôi.

“Thiếu Nhân”, tôi vòng tay ôm cổ huynh ấy, có chút tủi thân

nức nở.

Âu Dương Thiếu Nhân đỡ tôi vào lòng, cây kiếm trong tay vung

lên nói: “Muốn lấy nương tử của người khác, phải chăng cũng nên cần sự đồng ý của

đối phương. Các hạ làm như thế này, thật quá thất lễ.

Vô Ngôn giơ tay ra, vũ khí sáng loáng, là song nhẫn kiếm[1].

Âm thầm cười, Vô Ngôn nói: “Ta không thích nói chuyện với ngươi. Huống hồ ngươi

cũng chẳng phải phu quân của nàng, chuyện của các ngươi, ta đều biết rõ”.

[1] Song nhẫn kiếm: kiếm hai lưỡi

Âu Dương Thiếu Nhân nhếch mép cười nói: “Vậy được, xem ra

ngươi đã sớm có mưu đồ. Chúng ta đành dùng kiếm nói chuyện vậy”.

Toàn thân tôi nóng như lửa đốt, run rẩy ôm chặt Âu Dương Thiếu

Nhân, không kiềm chế được mà cọ xát vào người huynh ấy, thoải mái quá.

Âu Dương Thiếu Nhân phát hiện bộ dạng quái dị của tôi, liền

hỏi: “Tiểu Tình, nàng sao vậy?”.

Tôi nghiến răng, không nói câu nào.

Tôi không thể nói với huynh ấy rằng mình đã trúng xuân dược.

Hiện tại thực sự tôi chỉ muốn cởi phăng y phục chết tiệt

trên người này, nếu cởi được thì tốt biết mấy, nhưng nếu như thế thật xấu hổ lắm.

“Không, không sao…”, cố gắng kiềm chế cơn thèm muốn được động

chạm thân thể với Âu Dương Thiếu Nhân, tôi cúi đầu nói.

Lúc này tôi đã chẳng thể phân biệt nổi trên trán mình là nước

mưa hay là mồ hôi nữa rồi.

“Hiện tại không phải lúc nói chuyện này”, lại một thanh âm

khác vọng tới, tôi cố sức mở to đôi mắt lúc này đã không còn tỉnh táo.

Là Tần Ngữ.

Tên thiếu niên vừa mới kéo tôi ra khỏi ảo giác kia, cũng

chính là Tần Ngữ.

Thằng nhóc đó, sao lại đến vào lúc này chứ.

“Âu Dương Thiếu Nhân, hiện tại cô ta bị trúng xuân dược, đã

qua nửa canh giờ rồi, nếu không được trị liệu, e rằng sẽ mất mạng. Mau đưa cô

ta đi”, Tần Ngữ chạy đến bên Âu Dương Thiếu Nhân nói.

Vô Ngôn mặt mày lạnh tanh, âm trầm nói: “Đừng có nằm mơ!

Nàng là người ta muốn, ta không thể để các ngươi đưa đi đâu”.

Lúc này tôi đã hoàn toàn kiệt sức, cơ thể mềm nhũn nằm gọn

trong lòng Âu Dương Thiếu Nhân.

“Tiểu Tình! Nàng sao rồi!”

Thiếu Nhân, Thiếu Nhân, giúp tôi giải thoát đi.

Tần Ngữ đứng trước tôi và Âu Dương Thiếu Nhân che chắn, giơ

tay ra, nâng lên một chiếc khay gỗ nói: “Nè, ảo thuật của ngươi không phải rất

lợi hại sao? Chính là để ta tới làm đối thủ của ngươi”.

Âu Dương Thiếu Nhân liếc nhìn Tần Ngữ một cái, thì thào nói:

“Ngươi cẩn thận, bọn Mặc Nguyệt giải quyết xong xuôi bên kia sẽ đến ngay. Ta phải

đưa Tiểu Tình rời khỏi đây”.

Âu Dương Thiếu Nhân ôm tôi, trong màn mưa dày đặc, nhún mình

một cái, dọc theo đình viện thăm thẳm mà bước đi.

Vô Ngôn đang muốn đuổi theo, ngay tức khắc bị Tần Ngữ chặn lại.

“Đừng có làm phiền đến họ, trận quyết đấu của chúng ta, mới

bắt đầu thôi mà.”

Trong mơ hồ, tôi cảm thấy Âu Dương Thiếu Nhân ôm mình tiến

vào một gian phòng, tôi được đặt lên trên giường. Sau đó huynh ấy cầm khăn mặt không

ngừng giúp tôi lau mồ hôi trên trán.

“Tiểu Tình, ta sẽ đi tìm thuốc giải”, Âu Dương Thiếu Nhân gấp

gáp nói rồi lập tức xoay người rời đi.

Tôi đưa tay ra, giữ huynh ấy lại.

Lần đầu, tôi khẽ giọng nói: “Thiếu Nhân, không kịp nữa rồi.

Huynh không muốn tôi chết chứ”.

Hít thật sâu, tôi ngồi dậy hỏi huynh ấy.

Tôi biết mình sẽ chẳng bình tĩnh thế này được lâu, đến khi

xuân dược bộc phát, tôi sẽ không cách nào kiềm chế được bản thân nữa.

Sấm chớp vẫn đùng đoàng bên ngoài cửa sổ, trong ánh chớp, tôi

nhìn thấy dung nhan tuyệt mỹ của Âu Dương Thiếu Nhân, lòng bỗng thư thái vô

cùng.

Thiếu Nhân, may quá, may là huynh.

Âu Dương Thiếu Nhân sững người, chớp mắt đã hiểu rõ ý tôi.

Ngồi trên giường, Âu Dương Thiếu Nhân vuốt ve mái tóc tôi.

“Tiểu Tình, nàng nên biết, ta muốn có nàng, rất muốn có

nàng. Ta chỉ sợ, chỉ sợ nàng sẽ không thích, không muốn.”

Tôi lắc đầu, mặt đỏ như quả cà chua.

“Tuy là bất đắc dĩ, nhưng…tôi bằng lòng.”

Đúng vậy, là tôi bằng lòng, sau này tôi sẽ tiếp tục sống ở

nơi đây, tôi không thể để chàng trai bên cạnh mình phải làm thái giám.

Đưa tay lên, tôi bắt đầu nhè nhẹ cởi y phục mình, Âu Dương

Thiếu Nhân có chút khó xử, không biết nên đưa mắt nhìn về phía nào. Thật nghi

ngờ tên tiểu tử này trước đây sao có thể là cao thủ tình trường được cơ chứ.

Tôi thở hổn hển, gấp gáp, phát hiện đôi tay mình có chút run

rẩy.

“Thiếu Nhân, giúp tôi”, tiến lại gần Âu Dương Thiếu Nhân,

tôi thì thào bên tai huynh ấy.

Sắc mặt Âu Dương Thiếu Nhân dường như cũng đỏ lên, rõ ràng

trong đáy mắt có chút sắc tối.

Xoay người về phía tôi, Âu Dương Thiếu Nhân nhẹ nhàng đỡ tôi

dậy, khẽ cử động những ngón tay, y sam chực cởi ra.

Y phục vứt tứ tung trên nền đất.

Âu Dương Thiếu Nhân dường như sợ tôi xấu hổ, liền đắp một tấm

chăn lên người tôi.

Tôi nhắm chặt hai mắt, không dám mở ra nhìn.

Lại nghe tiếng y phục nhẹ nhàng rơi xuống nền đất, là tiếng

cởi y phục của Âu Dương Thiếu Nhân.

Tôi chợt nhớ đến cái đêm bên ao sen ngày đó, huynh ấy mặc y

phục sắc tím, lộ rõ vầng ngực săn chắc.

Cơ thể tôi, càng lúc càng nóng bừng, không kiềm chế nổi tưởng

tượng về những hình ảnh cấm kỵ.

Tôi thực sự muốn mở bừng đôi mắt, nhưng lại sợ sẽ không kiềm

chế được mà đẩy ngã Âu Dương Thiếu Nhân. Nhưng…tôi rất muốn, rất muốn trông thấy

dáng vẻ hiện tại của huynh ấy.

Choàng mở hai mắt, tôi nhìn thấy huynh ấy, đúng lúc huynh ấy

cũng đang nhìn tôi.

Tôi vội quay đầu.

Híc, khó xử quá. Nhưng nhìn thấy rồi, thân hình cân đối, tỷ

lệ hoàn mỹ.

Một dòng điện bất giác chạy khắp toàn thân, tôi vội vớ tấm

chăn bên cạnh.

“Thiếu Nhân, tôi rất khó chịu.”

Âu Dương Thiếu Nhân tiến gần đến, mở tấm chăn ra, luồng nhiệt

ấm nóng từ cơ thể huynh ấy khiến cơ thể tôi không ngừng run lên từng hồi.

Rất muốn tiếp xúc.

Thoải mái quá.

Âu Dương Thiếu Nhân “ừm” một tiếng, thở hổn hển ôm lấy tôi.

Hơi thở hầm hập dội lại bên tai, Âu Dương Thiếu Nhân tựa hồ

đang phải chịu một cơn thống khổ, huynh ấy khẽ thì thầm: “Tiểu Tình, đừng cử động,

ta sợ sẽ làm tổn thương nàng”.

Tôi thực sự thích luồng nhiệt tỏa ra từ Âu Dương Thiếu Nhân.

Bị xuân dược không chế, lý trí đã không còn tác dụng nữa rồi.

“Thiếu Nhân, tôi nóng quá, giúp tôi có được không?”, đôi mắt

đẫm lệ ngước lên, hơi thở nóng hổi phả ra không ngừng, tôi nói với huynh ấy.

Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt Âu Dương Thiếu Nhân.

Chuyện sau đó hoàn toàn nằm ngoài sự khống chế của tôi.

Âu Dương Thiếu Nhân cúi xuống hôn tôi ngấu nghiến, đôi môi

điên cuồng chiếm giữ tất cả. Tôi khép mắt lại, mặc cho bản thân trầm luân trong

nụ hôn ngọt ngào của Âu Dương Thiếu Nhân.

Bàn tay to lớn của huynh ấy phiêu du trên cơ thể tôi, như ngọn

lửa cứ âm ỉ trong lòng. Dục vọng trào dâng khiến da thịt run rẩy khi tiếp xúc,

lúc này cuối cùng tôi cũng được giải thoát, nhưng vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ.

Âu Dương Thiếu Nhân rời khỏi đôi môi ngọt ngào, tiếp tục hôn

xuống dưới, khẽ khàng mơn trớn trên cái cổ trắng ngần, chạm tới làn da mềm mại

trên cơ thể tôi.

Bàn tay Âu Dương Thiếu Nhân vuốt ve âu yếm khiến cơ thể tôi

run rẩy không thôi.

“A…”, miệng không kiềm chế được phát ra thanh âm đó, tôi vội

vàng ngăn lại.

Một tiếng nổ ầm vang ngay giữa biển tư duy mênh m//ô//n//g không bến

bờ, lại có vô số dòng nham thạch không ngừng phun trào.

Một tay tôi nắm chặt tấm chăn, một tay giữ lấy miệng mình. Bị

khoái cảm khống chế, tôi thèm muốn tất cả mọi thứ thuộc về Âu Dương Thiếu Nhân.

Tách đôi chân thon dài của tôi ra, Âu Dương Thiếu Nhân nói:

“Tiểu Tình, thực sự có thể sao?”.

Tôi cắn môi, vô tình chạm phải bờ ngực ấm nóng của Âu Dương

Thiếu Nhân.

Sắc mặt thoáng đỏ, tôi khe khẽ gật đầu.

Âu Dương Thiếu Nhân nghe lời, mang ngọn lửa đang cháy hừng hực

khẽ khàng tiến sâu vào cơ thể tôi, từ trước đến nay chưa từng có cảm giác nào lại

kích động khiến tôi phải thở dốc như vây.

Đây chính là cảm giác được hòa hợp với người mình yêu sao?

Kích thích, mạnh mẽ, run rẩy, cũng…lại càng khao khát huynh ấy

cùng mình hoàn toàn hòa làm một.

Hình như có chút đau đớn.

“Tiểu Tình, nàng đau sao?”

Tôi lắc đầu, “Không phải…rất đau”.

Là liên quan tới xuân dược, cơn đau kia chẳng phải là rất lợi

hại sao, lại khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Âu Dương Thiếu Nhân dùng lực, đẩy toàn bộ ngọn lửa vào bên

trong.

Run bần bật ôm chặt vai huynh ấy, tôi cảm thấy cơ hồ ngọn lửa

nóng bỏng kia khi tiến vào cơ thể dường như càng bốc cháy đùng đùng. Cắn chặt

môi, tôi cố kiềm chế không để phát ra thành tiếng.

“Tiểu Tình, không cần cố nhịn, hiện tại nàng đang bị trúng

xuân dược, áp chế sẽ khiến nàng càng khó chịu hơn đấy”, Âu Dương Thiếu Nhân vuốt

ve mái tóc, Âu Dương Thiếu Nhân ủi tôi.

Sau đó lại bắt đầu động tác.

Trong phòng, bầu không khí ấm áp càng lúc càng nóng lên. Gió

mưa băng lạnh ngoài cửa sổ kia hoàn toàn chẳng chút ảnh hưởng đến xuân sắc nơi

này.

“A…Thiếu Nhân…a…ừm…”

“Tiểu Tình, ta sẽ yêu nàng suốt đời suốt kiếp.”

“Thiếu Nhân, thiếp yêu chàng…a a, rất yêu chàng.”

Âu Dương Thiếu Nhân không ngừng xâm nhập, đốt cháy tất cả

khoái cảm trong cơ thể tôi.

Tôi vẫn chưa thoát ra khỏi tính năng của xuân dược kia, ngược

lại khát vọng nhục dục với Âu Dương Thiếu Nhân càng mãnh liệt.

Chẳng biết ân ái cùng Âu Dương Thiếu Nhân bao nhiêu lần.

Chuyện sau này, tôi hoàn toàn không nhớ gì nữa.

Thứ tôi có thể nhớ, chỉ là trong lúc ân ái cùng nhau, Âu

Dương Thiếu Nhân vẫn luôn cầm một mảnh khăn lụa, từ đầu đến cuối lau khô mồ hôi

trên cơ thể tôi.

Đêm đó, trong mê man, tôi vẫn muốn nói với Âu Dương Thiếu

Nhân.

“Thiếu Nhân, thiếp rất yêu chàng…”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...