Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 143

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ảo thuật bạn có biết hay không?

Đó kỳ thật là một loại ảo giác của con người…

Ảo giác chính là thứ có thể khiến cho cơ thể có cảm giác như

trong mộng cảnh, nhưng cảm giác như trong mộng cảnh này lại không hề chân thực.

Người bị ảo giác thao túng, những thứ nhìn thấy trước mắt,

trên thực tế đều là giả tưởng do người thi triển ảo thuật tạo ra.

Không cần bị mê hoặc, vì bạn khi đó sẽ đánh mất tâm trí.

Muốn chạy thoát?

Chỉ có một cách duy nhất, đó chính là… chạy thôi.

Đây là ảo giác ư.

Tôi đã nghĩ đến điều này trong khoảnh khắc bị người kia chạm

lên mặt.

Không, càng chắc chắn hơn là tôi đang nghĩ đến thứ ảo thuật

Tần Ngữ từng nói.

Ngón tay tôi tạm thời dừng lại, tôi cố gắng tìm cách loại bỏ

ảo thuật kia.

Bỏ chạy, bỏ chạy, nhưng cơ thể không cách nào cử động được.

Giọng nói trầm thấp truyền lại, là giọng của Hồ Tiên thì

thào bên tai: “Tiểu Tình, không cần phải do dự. Nàng chỉ cần dâng hiến cho ta

là được rồi”.

Ngón tay lại bắt đầu không chịu sự khống chế của tôi, tiếp tục

động đậy.

Nóng quá, nóng quá, cởi y phục ra cho mát mẻ một chút.

Làm thế nào, làm thế nào, Tần Ngữ vốn không nói cho tôi biết

cách hóa giải trò ảo thuật này.

“Thật không phải, tuy rất không muốn quấy rầy các vị nhưng,

ta cần nữ nhân này, cho nên có thể làm phiền Hồ Tiên đại nhân, nên chú tâm đến

chủ ý của nàng ấy một chút.”.

Khắp nơi, đột nhiên vần vũ sương mù, giữa làn sương quấn quyện

nơi nơi, tôi nhìn thấy bóng người đang đi về phía mình.

Nụ cười trên môi Hồ Tiên vụt tắt, hàn khí toát ra, kéo tôi

giữ ở sau lưng rồi quay lại, nói với bóng người kia: “Làm cách nào ngươi đến được

đây?”.

Màn sương dần dần biến mất, người kia bước ra.

Người đến, là một thiếu niên cực kì xinh đẹp vẫn là một tên

lạ hoắc tôi hoàn toàn không biết, nhưng nhìn kỹ lại, cũng có chút quen quen.

Khẽ cau mày đầu lại đau nhói.

Tôi cảm thấy bản thân mình sắp nóng chết rồi, cảm giác huyết

dịch đều như đang bị đun trên chảo lửa, khó chịu vô cùng.

Thiếu niên kia đi đến cách chỗ tôi khoảng mấy bước chân rồi

đột nhiên dừng lại, trong tay cầm một chiếc khay gỗ.

Tôi sững người, chiếc khay gỗ kia, hình như là đồ trong gian

phòng tôi đang ở. Tôi còn nhớ trên đó có vẽ rất nhiều hình thù kỳ lạ, xấu xí.

Khẽ mỉm cười, thiếu niên nói: “Hồ Tiên đại nhân, trước tiên

không cần phải để ý đến chuyện tại sao tại hạ đến được nơi này. Đầu tiên hãy

đáp ứng vấn đề của tại hạ, thả nữ nhân này ra, nếu không đừng trách tại hạ

không khách khí”.

Hồ Tiên quay lại nhìn tôi, sau rồi lại nhìn người thiếu niên

kia, đột nhiên khoát tay nói: “Đừng có nằm mơ, thứ trong tay ta, nhất quyết

không thể để mất”.

Cảnh sắc xung quanh bắt đầu thay đổi, trước mắt tôi và Hồ

Tiên, rất nhiều cây lớn chen nhau mọc lên, che mất bóng hình của thiếu niên

kia.

Hồ Tiên kéo tay tôi rồi nói: “Tiểu Tình, ta đưa nàng rời khỏi

nơi này”.

“Ha ha ha ha, ngươi đã từ chối dừng tay trong hòa bình, vậy

đừng trách ta không khách khí nhé. Thượng Quan Tình, lúc này ta sẽ nói với nàng

cách thoát khỏi ảo giác.”.

“Tiểu Tình, hắn lừa nàng đó, đừng nghe hắn, hiện tại nàng có

sống hay không, rất nóng đúng không? Chỉ ta mới có thể điều hòa được luồng nhiệt

cháy trong cơ thể nàng, hãy tin ta”, Hồ Tiên thì thầm bên tai tôi.

Tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn hắn nữa, trực giác mách bảo

tôi rằng, nhìn vào mắt hắn, sẽ bị hắn thao túng.

Kỳ thực ngay từ ban đầu tôi đã không hề tin tưởng hắn.

Vì tôi cảm thấy, ảo giác này vô cùng nguy hiểm.

“Thượng Quan Tình, hãy niệm theo ta.”

Khó khăn lắm mới mở được miệng, tôi cố gắng đáp lại giọng

nói kia: “Ta nghe, ngươi nói đi”.

“Câm miệng”, Hồ Tiên giữ chặt lấy tôi, hung hăng hét lớn.

Tôi cố dùng lực thoát ra khỏi sự kìm kẹp của hắn, lùi sau mấy

bước.

Từ bốn phương tám hướng đều vọng lại giọng nói của thiếu

niên kia.

“Thượng Quan Tình, ảo giác phát sinh từ suy nghĩ, tiêu diệt

hiện thực, mọi thứ trước mắt đều là giả, những thứ suy nghĩ trong tâm mới là thật.

Bỏ ảo tìm thực. Trở về đi.”

Tôi nhắm mắt lại, cũng đọc theo: “Thượng Quan Tình, ảo giác

phát sinh từ suy nghĩ, tiêu diệt hiện thực, mọi thứ trước mắt đều là giả, những

thứ suy nghĩ trong tâm mới là thật. Bỏ ảo tìm thực. Trở về đi.”

Cảnh sắc xung quanh đột nhiên biến chuyển dữ dội, cuối cùng

giống như linh hồn trở lại thể xác, cơ thể tôi đột nhiên chấn động.

Khi hai mắt mở ra, tôi phát hiện bản thân mình vẫn ở trong

gian phòng khi nãy.

Chỉ có Vô Ngôn đang đứng trước mặt.

Vô Ngôn thân khoác hồng y, khi hai mắt tôi đột nhiên mở ra,

hai mắt hắn cũng vừa bừng mở.

Tôi cúi đầu nhìn lại y sam xộc xệch trên mình, mới phát hiện

cảnh tượng vừa rồi không phải là mộng.

Cánh cửa bị gió thổi tung, tôi chợt nhận ra toàn thân mình

đang ướt đẫm mồ hôi.

Cẳng chân mềm nhũn, hốt hoảng ngồi trên nền đất, tôi há miệng

thở hổn hển.

Cổ họng tựa như có thứ gì đó siết lấy, cơ thể đang bị thiêu

đốt khó chịu vô cùng.

Vô Ngôn cười ha hả nói: “Thượng Quan Tình, cô nương muốn biết

vừa xảy ra chuyện gì không?”.

Tôi sợ hãi túm chặt y phục trên mình, nói: “Ngươi rốt cuộc

là ai? Muốn làm gì?”.

Ánh mắt Vô Ngôn quét lên giường.

Tim tôi đập thình thịch. Trên giường có người đang nằm, bộ dạng

như đang ngủ.

“Huynh ấy là ca ca của ta. Đã trở thành nhân trụ[1] nhưng

linh hồn vẫn còn tư tưởng và cảm nhận. Thượng Quan Tình, ta lựa chọn nàng, nàng

nên vinh hạnh mới phải chứ. Nàng sẽ vì Quỷ môn mà sinh hạ một đôi song sinh tử

thông linh[2] nhất”, khi hắn nói những lời này, trong ánh mắt ngập đầy vẻ hưng

phấn.

[1] Nhân trụ: vật phẩm hiến tế cho thần linh

[2] Thông linh: khả năng giao tiếp với thần linh, với người ở

cõi khác

Đầu tôi chợt ầm vang như hỏa pháo nổ tung.

Quỷ môn, Quỷ môn, Quỷ môn!

Tôi từng nghe nói tới Quỷ môn này. Quỷ môn ảo giữa nhân thế.

Truyền thuyết về trưởng môn trong môn phái này từ trước đến

nay đều là nói về một đôi song sinh.

Tuy không hiểu tường tận cho lắm, nhưng nghe lời nhân sĩ

giang hồ truyền tai nhau, môn phái này thực sự rất quái dị.

Tôi gắng gượng đứng lên, cố khống chế cơn run rẩy, nói: “Ta

sẽ không ở cùng với ngươi”.

Vô Ngôn nghe xong, mỉm cười ấm áp, khẽ khàng nói với tôi:

“Không phải với ta, mà là với chúng ta”.

Ngón tay chỉ về người đang nằm bất động kia, Vô Ngôn mỉm cười

xảo trá.

Tôi kinh hãi vịn tay vào cửa, xoay người lao ra bên ngoài.

Cứ thế chạy về phía trước, trong đầu tôi hoàn toàn trống giỗng.

Liên hoa đăng sắc đỏ giăng đầy hành lang, giữa làn mưa lâm

thâm càng thêm vẻ quỷ dị.

Ngước mắt, tôi nhìn thấy mảnh vải dài sắc trắng được họa phù

trên nền đỏ rực của liên hoa đăng kia.

Đây là…được vẽ từ khi nào vậy?

Không, nó vốn đã ở trên đó rồi, vốn đã ở trên đó rồi.

Giữa làn gió thổi, giọng của Vô Ngôn chẳng biết từ nơi nào vọng

tới.

“Nàng chạy không thoát đâu. Người muốn đến cứu nàng hiện tại

vốn chẳng cách nào tìm được chỗ của nàng, cũng không có thời gian công sức mà

tìm nàng nữa. nàng biết không, lúc này nàng đã trúng độc rất nặng. Thêm nửa

canh giờ nữa, nếu không giao hoan với nam nhân, nàng sẽ chết. Ngoan ngoãn trở về

đi.”

“Ta không tin, trong món ăn không có độc, trong nước cũng

không có sao ta có thể trúng độc được”.

Tức tối kéo vạt váy lên, tôi lại chạy điên cuồng.

Âu Dương Thiếu Nhân, huynh đang ở đâu! Ở đâu!

Tôi đang vô cùng hoảng loạn.

Có lẽ tôi trúng độc thật rồi, bởi vì thân thể càng lúc càng

không còn sức lực.

“Ha ha ha ha, Thượng Quan Tình, y phục trên người nàng có một

cái tên nghe rất hay. Gọi là Hồ Tiên vũ y. Đây là y phục ta đã chuẩn bị cho đám

cưới cõi âm, tân nương của Quỷ môn mới được mặc, ha ha ha ha! Nhanh nhanh về

đi, đừng kiêu ngạo nữa. Vì nàng đã được ta chọn làm tân nương. Ngoan nào, ta sẽ

giải độc cho nàng.”

Ta không nghe, ta không muốn nghe.

Thật đáng sợ! Buông tha ta đi, ta không muốn làm tân nương của

Quỷ môn gì gì đó.

“Á! Ta không muốn làm tân nương của Quỷ môn!”

Ôm chặt lấy đầu, tôi xuyên qua dãy hành lang dài, chạy đến

đình viện.

Tượng ngũ quỷ nơi đây trong cơn sấm sét, rõ ràng dị thường đến

đáng sợ, tôi run rẩy, lập tức té ngã trên nền đất.

Ngẩng đầu, tôi nhìn thấy có thứ gì đó đang bay giữa không

trung.

Khuôn mặt nanh ác, bóng người phiêu động.

Là quỷ! Là quỷ!

Đầu óc mê man, tôi tự nói với mình phải kiên trì đến cùng.

Phải kiên trì thêm chút nữa.

Thiếu Nhân, Mặc Nguyệt, Triều Lưu, mọi người đang ở đâu!

Tôi thực sự không động đậy được nữa rồi, cứu tôi.

Phía sau có tiếng bước chân lõm bõm trong nước vọng đến.

“Lách cách”, “Lách cách”.

Từng tiếng, từng tiếng tựa như giẫm nát trái tim tôi.

Liên hoa đăng màu đỏ, mảnh vải dài màu trắng, gắn trên đèn

cũng được vẽ quỷ phù sắc đỏ với đủ thứ hình thù quái dị, tòa nhà âm u lạnh lẽo,

bóng quỷ bay giữa không trung, trời mưa sấm chớp đùng đùng.

Sợ quá, mọi thứ đều thật đáng sợ.

Tôi quay đầu, hai mắt mở trừng trừng, nhìn thấy một cây dù

được dương cao, thư thái tự tại đi về phía mình.

Lắc đầu, hai mắt tôi ngấn lệ, không ngừng lùi về phía sau.

“Không được, không được qua đây, cầu xin ngươi.”

Đừng lại gần ta, đừng lại gần ta.

Vô Ngôn mỉm cười vô cùng ấm áp dịu dàng, nhưng đối với tôi,

dường như không có nỗi sợ hãi nào đáng sợ hơn khi đứng trước bộ dạng này của hắn.

“Không cần phải sợ hãi, ta đến để giúp nàng. Tiểu Tình, nàng

nên cảm thấy vui mới phải chứ. Qua hết đêm nay, nàng sẽ chính thức là nương tử

của ta. Tiểu Tình, nàng rất nóng đúng không? Nàng không muốn ta qua đó cũng

không sao. Ha ha, vì nàng sẽ sớm không khống chế được mà nhào qua đây thôi.”

Tôi bịt chặt tai, đau đớn gào khóc.

Tôi không muốn, tôi không muốn, kẻ ác độc kia, nghĩ đến việc

phải dính dáng đến hắn, tôi thực sự thấy đau khổ vô cùng.

Thiếu Nhân, Mặc Nguyệt, Triều Lưu, tôi sợ lắm, các huynh

đang ở đâu!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 143

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 143
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...