Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 14

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hà hà hà…”, tôi ngoác miệng ngáp một cái rõ to, không kiềm

chế được nằm trong lòng Âu Dương Thiếu Nhân mà cười thầm.

“Sáng rồi, tên ngố! Hôm nay cố gắng chút đi. Haizzz, ha ha,

huynh từ khi nào đã học được thuật biến hình như thế này rồi?”, tôi đang cười

ngốc nghếch.

Tên ngố nhà chúng ta thật biết cách quan tâm đấy, bỗng dưng

lại biến thành một đại mỹ nam cho tôi ôm. Cảm động quá đi!

Phủ phục để trao cho tên ngố nhà mình nụ hôn ngọt ngào, à,

ha ha, chân thực biết bao, cảm giác y như đang ở bên đại mỹ nam vậy.

“Ta không biết đâu nhé.”

Ha ha! Tên ngố vừa nói, giọng nói cũng dễ nghe làm sao.

“Hóa ra nàng để ý người ta lâu rồi.”

Ha ha! Ha ha ha!!!

Chuyện gì thế này? Tôi chớp mắt, lắc lắc đầu, mạch tư duy dần

dần đã trở về với đại não. Nhớ ra cả rồi. Đúng rồi, mình đang ở thời cổ đại,

hơn nữa lúc này không phải đang nằm trong lòng của tên ngốc mà là một con yêu

tinh.

Cúi đầu lặng ngắt, giờ tôi chỉ có thể cầu nguyện mà thôi, hy

vọng là Âu Dương Thiếu Nhân đang nằm mơ.

Hu hu, Đức mẹ che chở!

Mỉm cười… Âu Dương Thiếu Nhân đang dùng ánh mắt đào hoa với

hàng ngàn tia lửa điện bắn tung tóe khắp nơi, mỉm cười nhìn tôi. Thực tế đã chứng

minh, Đức mẹ hoàn toàn không có ở đây lúc này.

Thượng Quan Tình ơi là Thượng Quan Tình! Mày đang tạo nghiệt

gì thế này. Tôi không kiềm chế được, trong lòng thầm kêu than.

Âu Dương Thiếu Nhân ngồi dậy với động tác thật ưu nhã. Làm

ơn đi, huynh làm động tác ưu nhã như thế để làm gì cơ chứ. Ở đây không có ai

thưởng lãm đâu, tôi còn chẳng dám nhìn thẳng vào huynh nữa là.

Huynh ấy lại mỉm cười, nụ cười đó khiến sống lưng tôi như gặp

cơn cuồng phong mà toát mồ hôi lạnh.

“Tiểu Tình, hóa ra người ta đã hợp ý của nàng”, Âu Dương Thiếu

Nhân vẻ mặt e thẹn nói với tôi. Tôi cảm giác như huynh ấy đã trao cho mình một

chiếc khăn tay, như muốn gửi gắm thông điệp “tình trong như đã mặt ngoài còn

e”.

Ọe… Buồn nôn quá, huynh đang cố ý hả?! Nhất định là Âu Dương

Thiếu Nhân cố ý trêu tức mình. Run bần bật…, tôi không kiềm chế được cảm xúc,

toàn thân run lên bần bật, ngón tay cứ vô thức chỉ lên chỉ xuống, chỉ vào kẻ

gây tai họa kia rồi lại chỉ về phía mình, chẳng thể nói được lời nào, miệng của

tôi đã bị co rút mất rồi.

“Vậy cứ để người ta tự dâng hiến thân mình là được rồi”, Âu

Dương Thiếu Nhân cố tình nói thêm nhằm che giấu nỗi thẹn thùng trong lòng,

nhưng tôi thì đang cười huynh ấy, cười đến mức co quắp cả người.

Âu Dương Thiếu Nhân dùng một tay kéo nhẹ dải lụa đang thắt

trên eo, y phục của huynh ấy được kéo xuống làm lộ ra bờ vai, thấp thoáng một

cơ thể hoàn mỹ. Đợi chút! Đợi chút! Tôi đâu phải đang diễn cảnh nóng với huynh

đâu.

Huynh ấy cười, nụ cười gian giảo: “Đương nhiên là ta tự nguyện

dâng hiến rồi”.

Nói xong liền áp đảo trắng trợn hơn.

Trái tim đang đập dồn dập, sắc mặt tôi đã đỏ hơn cả tương ớt.

Nụ hôn của Âu Dương Thiếu Nhân đặt trên cổ khiến cơ thể có cảm giác đê mê. Tôi

biết huynh sẽ không thực sự làm thế với tôi, nhưng huynh xem Thượng Quan nữ hiệp

tôi là loại người gì chứ, tôi cũng lợi hại lắm đấy!

Nếu lúc này tôi lại nghĩ đến việc hẹn hò cùng huynh ấy thì sẽ

ra sao nhỉ?

A! Xì!!!

Tôi đang nghĩ cái gì thế! Suýt nữa đã quên mất bản tính ác

ma của tên tai họa này!

Hít sâu một hơi… Nè nè! Thượng Quan Tình, mày là nữ hiệp đấy,

đừng có run lập cập như thế chứ, nhất định phải cho tên háo sắc này thấy sự lợi

hại của mày.

Kỳ thực trái tim vẫn còn đang run rẩy nhưng tôi vẫn cố nói với

Âu Dương Thiếu Nhân bằng ngữ khí bình thản nhất: “Đợi chút, tôi cần chuẩn bị!”.

Câu nói này của tôi khiến ánh mắt đào hoa của Âu Dương Thiếu

Nhân biến thành ánh mắt đầy kinh ngạc. Huynh ấy ngồi dậy, nhìn tôi nghi hoặc.

Tôi nhẹ nhàng cởi dải lụa thắt trên eo, từng lớp từng lớp y

phục được cởi bỏ, dần dần lộ ra bờ vai trắng nõn.

Âu Dương Thiếu Nhân mắt mở tròn vo, há hốc miệng tưởng chừng

có thể nhét vừa cả quả trứng gà. Khi bộ dạng ngốc nhất trần gian của huynh ấy

xuất hiện trước mắt, cảm giác sợ hãi trong lòng tôi đột nhiên biến mất hoàn

toàn.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được sống

trong thế kỷ Hai mươi mốt. Thế kỷ Hai mươi mốt cởi mở, lạc quan, đúng là một thời

đại hùng mạnh to lớn!

Ha ha ha! Tôi vẫn cố kiềm chế nụ cười, nghiêm túc nói với Âu

Dương Thiếu Nhân: “Ở thế giới của chúng tôi, chuyện này rất cởi mở và thoải

mái”.

Sau ba giây chết lặng, Âu Dương Thiếu Nhân y phục xộc xệch

lao thẳng ra cửa, rõ ràng huynh ấy bị tôi dọa cho tá hỏa.

Hừ! Âu Dương Thiếu Nhân, chuyện này còn chưa kết thúc mà!

Dám đùa bỡn bổn nữ hiệp, huynh thật không biết chữ “chết” viết như thế nào hả.

Tôi hít sâu một hơi, trong giây lát Âu Dương Y mở cửa, ngoác

miệng hét: “A!!!”.

Vào sáng sớm đẹp trời thế này, những thanh âm của Âu Dương Y

không những có thể gọi tất cả mọi người đang ngon giấc trong vòng mười dặm

vuông thức dậy, mà còn có thể dọa chết khiếp vô số những loài động vật nhỏ đang

đi kiếm thức ăn. Còn về kiếp nạn này, đối với Âu Dương Thiếu Nhân mà nói thì chỉ

mới bắt đầu thôi. Huynh ấy đã hối hận, hối hận bản thân mình tại sao không vọt

qua cửa sổ. Huynh ấy hận, hận người bên cạnh mình tại sao lại có hành động mau

lẹ như thế.

*

Gượng gạo, vô cùng gượng gạo.

Âu Dương Thiếu Nhân ngoái lại nhìn tôi, mặt đối mặt im lặng

không nói, chỉ có hàng ngàn dòng lệ đang lặng lẽ tuôn rơi.

Đương nhiên ngàn dòng lệ ấy có rất nhiều ý nghĩa.

Tôi giả bộ đấy.

Người khóc đó phải là huynh ấy mới đúng, đáng tiếc rằng nước

mắt đã trôi tuột vào bụng rồi.

Hừ! Âu Dương Thiếu Nhân, để xem lần này huynh có đi đời

không!

Âu Dương Thiếu Nhân lại nhìn tôi, ánh mắt đó dường như muốn

nói: “Thượng Quan Tình, sao đột nhiên nàng lại thông minh thế”.

Ha ha! Ngưỡng mộ tôi rồi hả.

Bên ngoài là ba huynh đệ nhà Âu Dương cùng với Mộ Dung Tuyết,

sắc mặt mỗi người một vẻ nhìn Âu Dương Thiếu Nhân trong bộ y phục xộc xệch. Lại

liếc mắt nhìn tôi đang ngồi trên giường vẻ oan uổng, nước mắt lưng tròng. Tưởng

chừng tôi chẳng cần lên tiếng, bọn họ chỉ nhìn lướt qua là đã “hiểu rõ” mọi

chuyện.

Thế là, có người gặp xúi quẩy rồi.

Chẳng biết sau đó Âu Dương Y đã rỉ tai chỉ giáo Âu Dương Thiếu

Nhân những gì. Chỉ biết rằng khi mặt trời lên đã qua ba ngọn sào, Âu Dương Thiếu

Nhân mới uể oải lê bước ra khỏi phòng. Mặt không chút huyết sắc, bộ dạng vô

cùng thê thảm.

Nhưng khi nhìn thấy tôi, huynh ấy lại nhe răng ra cười rồi

nói một câu: “Cổ nhân từng nói, người biết lễ nghĩa, sẽ còn trở lại”.

Ấy, Âu Dương Thiếu Nhân, không phải huynh lại lên cơn ngốc đấy

chứ. Tôi đã hại huynh đến thế mà huynh còn cười với tôi. Với lại câu đó nghĩa

là gì? Người có quả lê[1], sẽ còn trở lại? Được đấy! Tôi thích ăn lê lắm!

[1] Trong tiếng Trung Quốc, âm đọc pinyin (phiên âm) của hai

từ Lễ và Lê đều là lí, ở đây do nhân vật Thượng Quan Tình nghe nhầm nên hiểu

sai ý của Âu Dương Thiếu Nhân.

Trong lòng tôi bỗng có chút áy náy. Xin lỗi nhé, Âu Dương

Thiếu Nhân, tất cả đều do huynh không tốt thôi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...