Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 119

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi chết liệu có linh hồn không?

Trước đây tôi không trả lời được câu hỏi đó, còn giờ thì biết

rồi.

Hóa ra sau khi chết, thực sự có linh hồn, còn có nơi gọi là

địa phủ nữa.

Khi đứng đối diện với cổng địa phủ, ngoài kinh ngạc chấn động

ra, trên mặt tôi còn túa đầy vằn đen.

Mắt mở trừng trừng phát hiện bản thân mình đang ở đây mà bên

cạnh lại không hề có bóng dáng của Triều Lưu, chỉ thấy một đám “người” cứ lặng

lẽ lượn qua lượn lại.

Tôi muốn kéo ai đó lại hỏi xem đang xảy ra chuyện quái quỷ

gì, đây là đâu, khi đưa tay ra túm lấy một người, bất giác phát hiện mình vốn

chẳng thể giữ người ta lại được.

Đối phương quay lại, hai hốc mắt sâu hoắm dọa người, nói:

“Người chết không có tay chân. Mới đến hả. Đừng vọng tưởng chạm được thứ gì,

ngươi không có thực đâu”.

Tôi đưa tay lên nhìn, suýt chút nữa tự dọa chết mình, quả là

không còn tay nữa!

Khốn khiếp, trong ống tay áo chẳng có gì cả! Ông trời ơi, tại

sao ông không để con được vui vẻ đi đầu thai kiếp khác, cứ bắt con phải trải

qua thời đoạn tự mình dọa mình thế này.

Càng khiến tôi kinh hoàng hơn chính là địa phủ.

Ai đến nói cho tôi biết, địa phủ này là cung điện hiện đại,

hay là sản vật siêu lâu đời của thời cổ đại vậy.Tại sao tôi nhìn thấy mấy tấm

thẻ cổ đại treo trên kia, kiến trúc nửa tây nửa tàu thế này.

Khốn khiếp, địa phủ hay là cung điện nghệ thuật vậy hả?

Thôi kệ xác, dù là cái gì đi nữa, tôi cũng không cần ngẩn

ngơ thẫn thờ ở đây làm gì, tôi phải quay trở về thế giới của mình thôi.

Tiến thẳng về phía trước, hả, không phải, mà là gió thổi tôi

bay về trước, tôi xông thẳng đến đám ma quỷ đang đứng trước cửa.

Tục ngữ có câu rất hay: Nước tát theo mưa, cua trôi theo

dòng, ở nơi này tôi chẳng quen ai, xông pha đến chỗ đông người tụ tập mới là

chân lý.

Tôi mới phiêu chưa được mấy bước, lập tức bị một bóng nam

nhân cao lớn thân mặc bạch y giữ lại.

Người này tay cầm chiếc gương, dáng vẻ y chang bác sĩ biến

thái thời hiện đại, lạnh lùng hờ hững hét vào mặt tôi: “Dừng lại cho ta, dừng lại’’

.

Tôi bị dọa cho run cầm cập, nhìn gã toàn thân trắng muốt, chợt

nghĩ đến đây nhất định là Bạch Vô Thường[1], vì thế tôi gọi theo bản năng: “Bạch

Vô Thường đại nhân, ngài có gì dạy bảo?’’.

[1] Bạch Vô Thường cùng với Hắc Vô Thường là hai quỷ sai dưới

địa phủ.

Ặc, tôi đúng là kẻ nhát gan mà!

Dù rất không muốn nôn mửa, nhưng tôi không thể ngăn được cơn

mắc ói.

Đại ca này ở thời đại nào thế, mặc y phục trắng tinh của thời

cổ đại, lại đeo cái gọng không kính đứng làm tiền vệ siêu cấp! Đại ca đang đùa

tôi đấy hả?

Đối phương nhìn chằm chằm vào tôi, nói: “Cô từ đâu đến

đây?”.

Tôi nghĩ ngợi giây lát, hồi đáp: “Tôi từ trên xuống”.

Bạch Vô Thường nhìn đi nhìn lại tôi rồi nói: “Bên trên không

phái người xuống”.

Tôi trợn mắt kinh ngạc, giải thích: “Ý tôi là, tôi vừa mới

chết đấy đại ca”.

Đối phương như vừa sực tỉnh, gật gật đầu, nói với tôi: “À, mới

đến hả, đi theo ta”.

Đi theo nam nhân to lớn, tôi quay lại nhìn đám người đang đứng

ở phía xa.

Có gì đó bất ổn, tại sao người ta đều đi trên đường lớn, còn

một mình tôi đơn thương độc mã lại bị kéo đến đây.

“Đại nhân, tại sao, tiểu nhân không đi cùng họ?”, tôi thật

thà hỏi.

Đối phương dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn tôi, nói: “Thế nào?

Ngươi muốn xuống địa ngục thật hả?”.

Vừa nghe thấy vậy, tôi lập tức phân rõ ranh giới với đám người

kia.

“Không, không, tôi là người tốt.”

“Hầu hết những kẻ xấu xa đều nói bản thân mình là người tốt.”

“Tôi thực sự là người tốt mà.”

“Đừng giảo hoạt nữa, đi theo ta đến gặp Diêm Vương.”

Tôi lau mồ hôi hột đang túa khắp trán.

Thế là tôi phải gặp Diêm Vương rồi.

Trong lòng thầm suy đi nghĩ lại, tôi vẫn ngoan ngoãn đi theo

người đó đến gặp Diêm Vương.

Diêm Vương ngồi trên chiếc ghế vô cùng hoa lệ, nghiêng người

tạo dáng, trong tay cầm sổ sinh tử giở đi giở lại khiến nó vang lên những tiếng

loạt soạt, sau đó lại một tay cầm bút múa máy rất nhanh.

Tôi vừa nhìn thấy lập tức kinh hồn bạt vía.

Tôi nói này đại ca, huynh cũng biết cuốn sổ trong tay mình

lưu giữ không biết bao nhiêu nhân mạng, huynh nên cẩn thận một chút, đừng qua

loa đại khái như thế.

“Diêm Vương gia, người đưa đến rồi”, Bạch Vô Thường nhỏ giọng

nói.

Diêm Vương nghe thấy, uể oải hồi đáp: “Ngươi lui đi”.

Bạch Vô Thường nghe vậy, lập tức ra ngoài, để lại một mình

tôi.

Tôi đứng bên dưới, thẫn thờ hồi lâu.

Đối phương cũng chẳng đếm xỉa đến tôi, cứ bận bận rộn rộn

công việc của mình.

Suy cho cùng, đây cũng là lần đầu tiên được trông thấy thần

tiên, tuy là thần tiên mà tôi không muốn gặp nhất. Có lẽ dù nói thế nào, cũng

là nhìn thấy rồi. Trong lòng tôi chợt dấy lên niềm hưng phấn.

Hồi lâu sau, thấy Diêm Vương vẫn không ngó ngàng đến mình,

tôi bắt đầu lo lắng.

Nè! Còn tiếp tục chậm trễ sẽ không chọn được thời điểm đầu

thai thích hợp cho tôi đâu đấy.

“Tên ngươi là gì?”, cuối cùng Diêm Vương cũng mở miệng.

Tôi lễ độ, cung kính đáp: “Hồi Diêm Vương, dân nữ Thượng

Quan Tình”.

“Hả, trước khi đi đầu thai còn có gì muốn nói không? Ta sẽ

ghi chép lại.”

Tôi bất giác cau mày.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế, lẽ nào ở địa phủ này

không có người, phải cần đến Diêm Vương đích thân ghi chép sao?

Hít thở thật sâu, khép mắt lại, trong suy nghĩ của tôi lúc

này là vô số hình ảnh khi ở cùng đám người kia.

Kỳ thực, tôi cũng có chút hối hận khi bản thân mình lại kích

động đi tìm cái chết như thế.

Tôi vì muốn trả nợ tình của Triều Lưu, nhưng trên thực tế

Triều Lưu nếu biết tôi vì chàng mà chết, nhất định sẽ rất đau lòng. Vì thế, tôi

lại mắc nợ càng nhiều hơn.

Bốn huynh đệ Âu Dương gia trên đường đi vì tôi mà chịu bao rắc

rối cũng không một lời oán thán.

Mặc Nguyên vì tôi, ngay cả chức thành chủ thành Lạc Dương

cũng không làm.

Mạch Thiếu Nam, đường đường là bang chủ cái bang, không đi

hưởng thụ cuộc sống của mình, lại bôn ba chân trời góc biển cùng tôi.

Tất cả, đều do tôi không tốt.

Là tôi ngang ngược, cố chấp, là tôi không hiểu chuyện. Là

tôi khi học cách yêu, lại chưa từng học cách đứng trên lập trường của những người

yêu thương mình.

Muộn rồi, quá muộn rồi.

“Con có rất nhiều điều muốn nói. Con muốn nói với bốn huynh

đệ nhà Âu Dương rằng, tìm bà xã nhất định phải kiếm người hiền đức, đừng tìm nữ

nhân nào giống con, sẽ là một tổn thất vô cùng to lớn. Con muốn nói với Mặc

Nguyệt, thành Lạc Dương mới chính là nhà của huynh, hãy về đi, tôi chỉ là một

giấc mộng mà thôi. Con muốn nói với Mạch Thiếu Nam rằng, cố gắng làm ăn mày cho

thành thạo, rất có tiền đồ đấy. Con muốn nói với Giang Tả, tiểu vương tử mà con

yêu thương nhất, mong huynh ấy được hạnh phúc. Còn nữa, con muốn nói với một

người nữa, từ trước đến nay con đều chưa bao giờ nói năng tử tế với chàng cả,

con yêu chàng. Nếu có thể, con muốn cùng chàng bắt đầu lại từ đầu. Còn nữa…”

Tôi đột nhiên cảm thấy lúc này mình có quá nhiều điều muốn

nói, khóe miệng không cách nào kiềm chế, chữ tuôn ra như mưa.

Nhưng chết tiệt, Diêm Vương lại lên tiếng ngắt lời tôi.

“Ta nói…”

Tôi tròn mắt kinh ngạc.

Vào lúc quan trọng thế này, ngài không cần phải ngắt lời con

như thế! Tại sao mỗi lần con đau buồn, liền có người đến cắt ngang vậy.

“Sao thế ạ? Chẳng phải ngài muốn ghi chép sao?”, tôi phẫn nộ

mở miệng, không nể nang gì.

Diêm Vương đúng là cái gì cũng làm được, lão lập tức có thể

tùy tiện điều chỉnh tâm tình của người khác.

Vị Diêm Vương đang lật sổ kia chợt ngừng tay lại, mặt không

cảm xúc nói với tôi: “Máy ghi âm của ta hỏng rồi, ngươi chết từ đâu, quay về chỗ

đó chết lại đi…”.

A a a a a! Ném cho tôi cái gì đó sắc nhọn, tôi phải đ//â//m chết

lão Diêm Vương này.

Lão từ thời đại nào đến vậy trời, tại sao lại dùng máy ghi

âm.

Lắc lắc cây bút ghi âm, Diêm Vương có vẻ đang muốn khẳng định

rằng, lời của lão nói là thật.

Tôi chăm chú quan sát kỹ càng chiếc máy ghi âm, miệng lập tức

há hốc.

“Diêm… Diêm Vương, bút ghi âm trong tay ngài, có thể cho tiểu

nhân xem chút được không?”

Diêm Vương chau mày, e dè nắm chặt chiếc bút: “Ngươi chớ có

làm hỏng đấy, thứ này cực kỳ quan trọng đối với ta”.

Tôi tròn mắt kinh ngạc. Chiếc bút ghi âm này có phải hỏng thật

rồi không?

Nói đi nói lại, cuối cùng cũng rơi vào tay tôi.

Tôi nhìn đi ngắm lại rồi trả lại lão, cố gắng để bản thân thật

bình tĩnh, hỏi: “Chiếc bút này là ai đưa cho ngài?”.

Nghe tôi nói đến đây, Diêm Vương lại mỉm cười, khóe miệng

cong lên, nói: “Là đồ vật của người ta yêu thương nhất”.

Sau đó, giữa đại điện thênh thang trống trải, đột nhiên vọng

lại tiếng hét lớn: “Khốn kiếp, buông lão tử ta ra. Gọi tên Diêm Vương kia đến gặp

ta”.

Diêm Vương vừa nghe thấy giọng nói đó, đột nhiên bật dậy, vẫy

vẫy tay nói với tôi: “Ngươi mau đi đi, chạy ra khỏi đây theo lối đằng sau. Ta

còn có chuyện phải làm”.

Đợi Diêm Vương đi xong. Tôi lặng lẽ quay người, hướng về

phía bên phải đường mà đi.

Vừa đi vừa cảm thán.

Thế giới này, dù là ở đâu cũng có thể phát điên.

Hả, bạn hỏi tôi tại sao hả?

Vì chiếc bút ghi âm kia, chính là vào sinh nhật năm ngoái của

thằng em tôi, tôi đã mua làm quà tặng cho nó. Thằng nhóc này nhất định muốn bằng

được chiếc bút ghi âm ấy, cho nên còn đặc biệt khắc lên đó tên của mình.

Thượng Quan Phong, không ngờ chúng ta lại có tình tỷ đệ sâu

nặng như thế.

Chị mày đen đủi khi phải xuyên không tới thời cổ đại, mày lại

càng xui xẻo hơn, lại bị Diêm Vương bắt đến đây.

Haizzz, đúng vào thời điểm cái gọi là sự nghiệp đam mỹ đang

trên đường phát triển, mày cần phải nỗ lực hết sức đấy nhé.

Chị mày hiện tại ngay đến bảo vệ bản thân mình cũng khó, mày

cố gắng tự cầu phúc cho mình đi vậy.

Là thế này, sau cảnh hoang đường đó, tôi đã vô cùng kỳ tích

sống trở lại.

Nhưng, tôi vạn phần không thể ngờ được, sau khi tỉnh dậy, đối

diện với tôi lại là một chuyện đen đủi đến thế, khốn kiếp.

Sớm biết thế này, tôi chi bằng nên dứt khoát một chút, khi

đó lẽ ra đừng có chết mà cứ về chịu tội luôn còn hơn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...