Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 118

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người kia đang ở trước mặt tôi, cơ thể dần trượt xuống. Tôi

ôm chặt thân thể Triều Lưu, quỳ mọp trên đất.

Máu tươi cứ thế không ngừng tuôn ra, tôi giơ tay lên giữ chặt

nhưng không cách nào ngăn lại được.

Người xung quanh bị bát phủ tuần án ngăn không cho tiến đến.

Tôi rất cảm kích ông ta đã cho mình chút thời gian, được cùng Triều Lưu yên

tĩnh một lát.

Khóe miệng Triều Lưu, từ đầu đến cuối luôn mơ hồ nở một nụ

cười, trong lòng tôi, cố gắng gượng khẽ nói: “Ta cảm thấy thoái mái hơn rồi, mọi

thứ kết thúc rồi. Ta cũng sẽ không bức ép nàng làm bất cứ chuyện gì nữa, ta

cũng không cần phải ép mình làm tổn thương nàng nữa. Ha ha, ta cuối cùng vẫn

thua nàng nửa hiệp”.

Tôi nghẹn lời, đỡ lấy hắn, không biết nên nói gì.

Trái tim đau nhói, tôi không thắng, vốn không hề thắng, chỉ

là hắn nhường tôi mà thôi. Chỉ như thế mà thôi.

Vô số suy tư cứ vụt qua trong biển suy nghĩ này.

Tôi đột nhiên hiểu rõ, hiểu rõ suy nghĩ của hắn.

Từ trước đến nay, hắn đều hy vọng tôi có thể giết hắn, có thể

giải thoát cho hắn. Hiện tại tôi đã làm rồi, nhưng không một chút an lòng.

Tôi thà để lưỡi kiếm đó ngược lại là hắn đ//â//m vào mình.

“Tiểu Tình, tại sao nàng cùng ta gánh vác tất cả, việc này

rõ ràng không liên quan đến nàng”, đưa tay chạm lên khuôn mặt tôi, Triều Lưu

đau lòng hỏi.

Tôi nắm chặt tay hắn, đau khổ nói: “Đương nhiên có liên

quan, ngươi chính là người ta yêu nhưng ta chuyện gì cũng không thể làm cho

ngươi, ngay cả ở bên cạnh ngươi ta cũng không thể, cho nên chí ít, ta chỉ có thể

cùng người gánh lấy tội nghiệt này”.

Triều Lưu cười thoải mái: “Những thứ đó đối với ta chẳng có

gì ghê gớm, chỉ là cuộc đời này, non xanh trước mặt, nước biếc sau lưng, điền

viên một mẫu, phòng ốc một gian, ánh mặt trời hòa cùng tiếng côn trùng, ánh

trăng chiếu trùm trên tiếng ếch, sẽ chẳng thể thực hiện được nữa rồi. Tiểu

Tình, còn chuyện cuối cùng ta phải nói với nàng”.

Tôi ngăn từng lời hắn nói ra, khóc lóc thảm thiết: “Đừng nói

nữa, ta tìm người cứu ngươi, ta quả nhiên vẫn không cách nào nhìn ngươi chết được”.

Ngẩng lên nhìn trời cao, Triều Lưu nhẹ giọng nói: “Ta chính

là nhi tử của thiên tử đương triều”.

Con tim run lên, tôi càng ôm chặt lấy người trong lòng.

Tôi hiểu rồi, tất cả những việc Triều Lưu làm tôi đều đã hiểu.

Chàng luôn phải ôm ấp tâm trạng thế này, đứng trước triều đường, đứng trước mặt

phụ thân của chính mình.

Rốt cuộc chàng phải chịu đựng bao nhiêu nỗi đau khổ, liệu rằng

tôi có thể đau đớn giúp chàng.

Ta thích nụ cười của chàng, nhưng tại sao chàng cười lại bi

thương đến vậy.

Triều Lưu, chàng không được chết, cầu xin chàng không được

chết.

“Tiểu Tình, là nàng… mắc nợ ta”, Triều Lưu cười thành tiếng,

máu lại trào ra từ khóe miệng.

Nước mắt tuôn rơi, tôi gật đầu: “Đúng vậy, đúng là ta đã mắc

nợ chàng, ta sẽ đền lại…”.

Triều Lưu lắc đầu nói: “Không cần nàng trả lại, chỉ là nếu

nàng có cơ hội gặp được Hoàng đế, hãy giúp ta hỏi ông ấy một câu, có khi nào

ông ấy hối hận, dù chỉ một lần… nếu không gặp được ông ấy cũng không sao, tất cả

cũng coi như hết rồi”.

Tôi cố kìm tiếng khóc, nói: “Ta sẽ không để chàng chết,

chàng hãy đợi, câu này phải để chính chàng hỏi ông ấy”.

Tôi nhỏm người muốn đứng lên, Triều Lưu liền giữ chặt tay

tôi không buông.

Bờ môi nhợt nhạt chạm vào môi tôi, dịu giọng nói: “Khi hoa lạc

hồng rơi xuống đất đen, trên đất sẽ nở ra đóa hoa tươi đẹp, đó là ta tặng nàng,

lễ vật duy nhất”.

Triều Lưu đưa tay cài thứ gì đó lên tóc tôi. Nụ cười khuynh

quốc khuynh thành của chàng hiện ra trong chớp mắt như khiến cả thiên địa biến

sắc.

Chàng mỉm cười, cuối cùng nói với tôi: “Ta yêu nàng, chỉ là

không còn thời gian để tiếp tục yêu nàng nữa mà thôi”.

Tiếp đó chàng trai tựa yêu tinh trước mặt tôi đổ nhào xuống

đất, hoàn toàn bất động.

Khóe miệng chàng vẫn còn vương nụ cười khi nãy, nhưng từ

nay, tôi vĩnh viễn không thể tiếp tục thấy chàng mỉm cười với mình nữa.

Nỗi đau quá lớn nhưng sao tôi không rơi nổi một giọt nước mắt,

tôi từng nghĩ nhất định mình sẽ khóc xé ruột xé gan, nhưng khoảnh khắc này lại

không hề có giọt nước mắt nào tuôn ra.

Vượt qua mọi chuyện, những ký ức cứ thế ùa về.

Tôi nhớ đến dung nhan diễm lệ của chàng lần đâu tiền gặp mặt.

Tôi đang bay lượn giữa rừng hoa, cố gắng đuổi theo nụ cười của chàng.

Tôi nhớ đến cái đêm huyết sắc ngập trời, màn sương phủ lấy

đôi mắt chàng, và nụ hôn ấm áp của chàng trên môi tôi.

Tôi nhớ đến buổi trùng phùng hôm đó, khi chàng run rẩy trao

cho tôi ba chưởng, chàng nói Lê Sa là nữ nhân thứ hai chạy thoát khỏi tay

chàng.

Tôi còn nhớ, từng lời chàng nói trong cái đêm mưa ấy. Những

gì trong mộng, tôi đều vẫn nhớ, tất cả đều chẳng thể nào quên. Chàng nói: “Nàng

đã quên rồi phải không? Nàng vẫn hành sự như chúng ta đã ước định đúng không?

Nàng biết không, ban đêm ta lại nhớ đến nàng, ta chẳng thể ngủ được, đứng ngồi

không yên, ta đợi nàng đến bên ta nhưng lại sợ phải đối diện với nàng. Có phải

nàng cũng như vậy? Chờ đợi, lại lo lắng? Người ta yêu thương nhất, xin nàng hãy

dũng cảm bước tiếp, đừng sợ hãi. Hãy luôn nhớ rằng, khi hoa lạc hồng rơi xuống

đất đen, trên đất sẽ nở ra đóa hoa tươi đẹp, đó là ta tặng nàng, lễ vật duy nhất.

Còn nữa, cuối cùng ta muốn hỏi nàng, nàng có yêu ta không?”.

Ta yêu chàng, yêu chàng, yêu chàng, yêu chàng đến phát điên,

đến ngốc nghếch khờ dại.

Ta yêu chàng như thế, nhưng lại muốn giết chàng. Ta yêu

chàng như thế, nhưng không cách nào nói cho chàng biết được.

Chàng đã sớm chờ đợi ta như thế, vậy mà ta lại chẳng hay biết

gì.

Thiện Thủy lao đến bên cạnh, rút kiếm kề lên ngực tôi, gằn

giọng nói: “Ngươi có biết ta là ai không?”.

Tôi ngước mắt lên, mơ hồ nhìn hắn.

“Quan trọng sao?”, tôi thê lương hỏi lại hắn.

Hắn có là ai thì cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa.

Tôi chẳng còn phân biệt được, rốt cuộc trước mắt mình lúc

này là Lưu Niên hay là Triều Lưu, nhưng điều đó cũng không quan trọng nữa. Đến

cuối cùng dù là Lưu Niên, hay Triều Lưu, đều là người tôi yêu, và cũng đều vì

tôi mà chết.

Tôi nợ chàng, chàng nói rất đúng.

“Ta là thủ hạ của Trương Vân Thiên”, Thiện Thủy lớn tiếng

nói.

Tôi im lặng.

Âu Dương Thiếu Nhân thét về phía tôi: “Tiểu Tình, mau chạy

đi, hắn ta sẽ giết nàng, mau chạy đi”.

Ngước mắt, tôi hỏi hắn: “Ngươi sẽ buông tha họ chứ, đúng

không?”.

“Đúng vậy, người giết Triều Lưu là cô.”

Tôi gật đầu, khẽ mỉm cười về phía đám người kia.

“Thượng Quan Tình tôi đành nợ các huynh rồi, các huynh hãy

xem đây là một giấc mộng, hãy quên Thượng Quan Tình đi.”

Xoay mình, tôi tự lao thẳng tới mũi kiếm trước mặt. Huyết dịch

từ trong ngực cứ thế trào ra.

Tôi nghe thấy tiếng hét kinh hoàng vang lên.

Nhược thủy tam thiên, chỉ thủ nhất biểu[1]. Tôi biết sự lựa

chọn của mình sẽ khiến rất nhiều người tổn thương, tôi cũng biết mình hoàn toàn

có lý do để không phải chết.

[1] Nhược thủy tam thiên, chỉ thủ nhất biểu: Sự lựa chọn duy

nhất trong rất nhiều lựa chọn.

Nhưng chàng vì tôi mà chết, tôi sao có thể sống một mình

trên thế gian này nữa.

Thiện Thủy rút kiếm ra, lao đến đỡ lấy tôi, vội nói: “Ta

không có ý muốn giết ngươi, ngươi đang làm cái gì đấy hả?”.

Tôi thở gấp, nắm chặt tay hắn, khuyên: “Trương Vân Thiên nhất

định sẽ đại bại, nghe lời ta, Thiện Thủy, tránh xa ông ta”.

“Trên đường đi ta cũng đã xem xét mọi chuyện, tự ta có cân

nhắc. Ta đi thả họ ra, ngươi cố gắng chịu đựng một lát.”

Tôi muốn ngăn hắn, nhưng không còn đủ sức nữa.

Âu Dương Thiếu Nhân lao đến, lập tức cạy miệng nhét cho tôi

một viên thuốc, tôi gạt ra, nói với huynh ấy: “Tôi không muốn uống. Các huynh cố

gắng cứu sống tôi, tôi cũng sẽ chết mà thôi. Cái chết của tôi đã được định sẵn,

các huynh không ai ngăn cản được đâu”.

Âu Dương Thiếu Nhân thấy tôi như thế, sâu trong đồng tử, nước

mắt cũng bắt đầu trào ra.

“Thượng Quan Tình, liệu có khi nào trong lòng nàng có ta, dù

chỉ một lần?”

Tôi thẫn thờ bên cạnh Triều Lưu, ôm chặt thi thể chàng, lạnh

lùng đáp: “Không”.

“Vậy tất cả bọn ta ở đây, rốt cuộc để làm cái gì!”, Mặc Nguyệt

xông đến, lớn tiếng chất vấn tôi.

Tôi nhìn huynh ấy, khép mắt lại, cố làm bộ lạnh nhạt nói:

“Chỉ là bằng hữu”.

Dù sao cũng có một vài chuyện, chẳng thể vẹn cả đôi đường.

Tôi lựa chọn Triều Lưu, lựa chọn chết cùng chàng. Vì thế phải

dứt khoát buông tay đám nam nhân này.

Tôi biết những lời mình nói sẽ khiến người khác rất đau

lòng. Nhưng chí ít sự tổn thương này vẫn còn khá hơn những tổn thương của chàng

trai đang nằm trong lòng tôi đây, chàng đã chẳng còn cơ hội để vết thương có thể

lành trở lại.

Biết bao nhiêu đêm, tôi ở bên những người này, còn Triều Lưu

chỉ một mình lặng lẽ trong bóng tối nhớ đến tôi.

Họ có được tất cả thời gian của tôi, còn Triều Lưu ngay đến

một đêm cũng chưa từng có. Tôi chỉ có thể trên đường đến hoàng tuyền, sánh bước

cùng chàng tiếp tục hành trình.

Tôi yêu họ, thậm chí còn có thể khẳng định, hôm nay tôi vì

Triều Lưu mà chết thì ngày khác cũng có thể vì bất cứ người nào trong số họ mà

từ bỏ mạng sống. Nhưng hiện tại, thứ tôi có thể dành cho họ, chỉ là buông tay

mà thôi.

Cố gắng đứng dậy, tôi đỡ Triều Lưu đi về phía vách núi sâu

thăm thẳm.

Mạch Thiếu Nam lớn giọng: “Quay lại!”.

Tôi không nghe thấy.

Thiếu Nhiên khóc lóc cầu xin tôi: “Tiểu Tình, cầu xin nàng đừng

nhẫn tâm như thế”.

Tôi vẫn điềm nhiên không ngoái đầu lại.

Đi thẳng đến bên vách núi, tôi mới chậm rãi quay đầu mỉm cười

nhìn họ.

“Cảm tạ sự thành tâm của các huynh, canh Mạnh Bà[2] tôi sẽ bỏ

lại một hớp, để lưu giữ tất cả ký ức về các huynh. Tạm biệt.”

[2] Mạnh Bà tương truyền sống vào thời Tây Hán. Bà đọc sách

Nho giáo từ khi còn nhỏ tuổi, sau này lớn lên lại tiếp tục học kinh điển Phật

giáo. Mạnh Bà sống một cuộc đời mà quá khứ không truy cầu, tương lai không vọng

tưởng. Bà dồn tâm sức khuyên bảo mọi người không sát sinh, ăn chay thanh tịnh.

Bà vẫn còn trong trắng cho đến khi đã 81 tuổi. Người thời đó gọi bà là Mạnh Bà.

Sau này, Mạnh Bà lên núi tu hành và đắc đạo, được thiên thượng cử làm thần U

Minh, phụ trách các linh hồn sắp được chuyển sinh thành người. Món cánh Quên

Lãng của Mạnh Bà được nấu bằng thảo mộc của thế giới con người. Nó giống như rượu

và có 5 vị: ngọt, đắng, cay, mặn và chua. Bất cứ ai muốn chuyển sinh sang kiếp

khác cũng phải uống món canh này. Với những linh hồn tìm cách bỏ trốn và không

chịu uống canh Mạnh Bà, lập tức sẽ xuất hiện hai cái móc trồi lên từ dưới đất

giữ chặt chân họ và một cái ống đồng sắc nhọn sẽ cứa vào cổ họng để bắt họ uống

món canh. Theo truyền thuyết, canh Mạnh Bà có thể xóa hết ký ức về những đời

trước của một người, đó là lý do vì sao người ta đến trong cuộc đời này mà chẳng

hề nhớ gì về những đời trước của mình, và bị mê muội bởi danh, lợi và tình

trong cõi trần tục.

Khoảng khắc cuối cùng cùng Triều Lưu rơi xuống vách núi.

Trong mắt tôi còn vương bóng hình sáu người ấy, và tất cả ký ức về họ.

Thứ mà tôi luôn để tâm, từ đầu đến cuối đều là họ.

Còn tôi không nợ gì cả, chỉ nợ một Triều Lưu.

Câu chuyện của tôi, đến đây, xin tạm dừng.

Nếu có kiếp sau, tôi hy vọng, có thể gặp lại. Chẳng biết còn

có may mắn đó hay không nữa.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...